Tác giả: Trà Sắc Già Phê
Edit + Beta: 苏諴
___________________________
Thời điểm khi tôi ngồi dậy liền có cảm giác xương cốt toàn thân như tan thành từng mảnh.
Tôi nghĩ tôi lại hóa đá, nhìn thoáng qua là thấy Thanh đồng môn, nó bao lớn thì khó mà nói được.
Lý do là nguồn sáng có hạn.
Chẳng lẽ chúng tôi lại quay về Thanh đồng môn? Không phải nói ra được ngoài à? Chả lẽ vẫn là không thể ra?
"Mẹ ơi toàn thân tôi khó chịu quá...!chỗ này là chỗ quái nào thế!? Lại là Thanh đồng môn, cmn sẽ không phải là quay lại chỗ đó nữa chứ!" Tiếng Bàn Tử từ phía sau truyền lên.
"Đm là mông của ai, lấy ra mau!" Tôi nhìn lại thấy Bàn Tử bên kia đang bị Tiểu Hoa ra xa, không cần nghĩ cũng viết xảy ra chuyện gì.
"Ai da, nhân yêu* chết tiệt, cậu cho rằng tôi muốn gần cậu lắm à? Mông của gia a." Bàn Tử vừa xoa xoa mông vừa la oai oái: "Nhân yêu chết tiệt, nhân yêu chết tiệt."
*Nhân yêu: mình cũng không thể định nghĩa rõ ràng cho từ này nên để nguyên nha, đại khái có thể hiểu nó như chỉ người đồng tính ấy.
Tôi quay đầu nhìn về hướng khác, trông thấy Hắc Hạt Tử dùng đèn mỏ soi Thanh đồng môn.
Tiểu ca thì như đặc biệt mệt mỏi, nằm liệt dưới đất.
Phía trước ánh sáng không quá rõ khiến tôi không tày nào nhìn rõ được sắc mặt của hắn, chỉ có thể loáng thoáng thấy được mặt hắn tái nhợt, ánh mắt mê mang.
Tôi đi đến trước mặt hắn, hỏi hắn như thế nào rồi, nhưng hắn chỉ nhìn chằm chằm Thanh đồng môn không nói.
Sau đó hắn đứng dậy lôi từ trong túi ra quỷ tỷ, lại chính giữa Thanh đồng môn mày mò một lúc cửa liền ầm ầm mở ra.
Muộn Du Bình dẫn đầu đưa chúng tôi chạy thật nhanh, có lúc tôi tưởng chừng hắn sắp xỉu tới nơi nhưng cuối cùng vẫn gắng gượng chạy tiếp, tôi tiến lên đỡ hắn, không có cự tuyệt.
Ra tới rồi tôi liền cảm thấy nơi này thật quen, đó là ở Miếu Lạt Ma mà gặp Trương Hải Phong và những người khác.
Chúng tôi đi đến miếu Lạt Ma nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút.
Nét mặt Muộn Du Bình có chút trầm trọng, tôi có thể lý giải một chút về tâm tình hắn lúc này.
Nhưng là chúng tôi không có nhiều thời gian ngư vậy để mà hoài niêm, hoặc là tìm hiểu xem nội tâm lo lắng bất an vì điều gì?
10 ngày sau, tôi mang Muộn Du Bình trở lại Hàng Châu, Tiểu Hoa nói cậu ấy cẫn còn việc chưa hoàn thành nên phải quay về xử lý.
Hắc Hạt Tử cùng Tiểu Hoa trở lại Bắc Kinh.
Mặc dù bây giờ không kiểm soát được, nhưng trận chiến ba năm trước cũng đủ khiến ba nhà chúng tôi đại thương nguyên khí, Tiểu Hoa có thể buông lơi bồi tôi lần này đã làm tôi phi thường cảm động rồi.
Bàn Tử nói hắn ở Phan Gia Viên có mấy cái bàn khẩu cần xử lí, xong việc sẽ lại đến Hàng Châu tìm chúng tôi.
Muộn Du Bình từ sau khi rời khỏi Thanh đồng môn bắt đầu ngủ một cách thường xuyên.
Những thứ vốn dĩ lưu lại trong kí ức tôi một chút đã bắt đầu lu mờ.
Tôi biết đây là hình thức mà chung cực "tự vệ".
Tôi cố gắng trong khi mình vẫn còn nhớ gì đó, ghi chép và thử tìm tòi một chút xem có nghĩ được gì không.
Nếu là thần thạch hẳn sẽ có chỗ đặc biệt, có lẽ đó là nguồn gốc của sự trường tồn.
Nữ Oa tộc nhân hẳn đều là những người đặc biệt, có thể là bọn họ có năng lực đặc thù này nọ.
Muộn Du Bình tuy là hậu nhân Nữ Oa, nhưng thật hiển nhiên là hắn chẳng khác chúng tôi là mấy, hắn cũng là nhân loại.
Điều đó cho thấy hắn không hoàn toàn là hậu nhân Nữ Oa mà có gen hỗn hợp.
Chỉ là điều này không thể nào khảo chứng được.
Phòng tôi ở lầu hai của cửa hàng đồ cổ cho nên phòng không lớn lắm.
Là hai phòng ở, nhưng hình như Muộn Du Bình đặc biệt thích nơi này, hắn không muốn tôi mua một căn nhà mới.
Cho nên chúng tôi liền ở lại chỗ này sống luôn.
Bởi vì đã sớm có chuẩn bị, đồ đạc của Muộn Du Bình đều có đầy đủ ở đây.
Vấn đề lớn nhất là có vẻ khá chen chúc, bởi vì Lê Thốc không có chỗ ở, cậu ấy lại chăm sóc cửa hàng hộ tôi, nên tự nhiên cũng sẽ ở lại đây.
Còn Muộn Du Bình hiển nhiên là cùng tôi chen chúc một chỗ.
Từ khi Muộn Du Bình đến, tôi gần như đã trở thành người đàn ông của gia đình, hắn tuy rằng không kén ăn nhưng tôi phát hiện nếu ăn cơm hộp hắn sẽ ăn đặc biệt ít, còn của tôi làm thì ăn nhiều được tẹo.
Nhìn hắn gầy ốm, trong lòng tôi dù không nguyện ý làm cũng dần trở nên cam tâm tình nguyện.
Trường Sa bên kia có Vương Minh ở cho nên tôi cũng thật yên tâm.
Vì vậy không có việc gì làm tôi liền dẫn Muộn Du Bình ra ngoài một chuyến, dẫn hắn đi mọi nơi ăn mỹ thực, lại dẫn hắn đi nhiều nơi vui chơi thú vị.
Sự thật chứng minh Muộn Du Bình phi thường thông minh, cái gì cũng vừa học liền biết, lại còn có thể nháy mắt trở thành cao thủ dẫn đến có không ít mỹ nữ vây xem.
Bề ngoài tôi hơi thư sinh, nhan sắc cũng thuộc trung thượng.
Muộn Du Bình cả người cao lãnh, diện mạo khuynh thành.
Vốn dĩ một mình tôi đi cũng đã bắt mắt, đằng hai người đi chung với nhau lại càng dẫn đến không ít ánh mắt.
Nhưng kể từ khi đi chung với hắn tôi cảm thấy cảm giác tồn tại của mình giảm hẳn đi.
Kỹ năng chơi bowling của tôi vốn dĩ không tồi.
Chính là sau vài lượt hắn trúng toàn bộ còn tôi ngược lại dần dần mất đi cảm giác tồn tại, lập tức cảm thấy có chút xíu hối hận.
Mang hắn ra cửa chơi hoàn toàn không thú vị, toàn là tự chuốc lấy bực bội.
Có vài mỹ nữ hỏi tôi phương thức liên lạc với Muộn Du Bình, tới giờ tôi mới sực tỉnh phát hiện mình vẫn chưa mua cho hắn di động.
Thế là trên đường về thuận tiện tắt vào một cửa hàng di động.
Sau khi vào cửa hàng các mỹ nữ đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi.
Tình huống như vậy tôi đã tập mãi thành quen, đơn giản trực tiếp mang Muộn Du Bình đến quầy gần hắn nhất.
Hắn phỏng chừng hoàn toàn không biết chút gì về di động, hẳn là có thể sử dụng là được.
Nhưng tôi nghĩ là sử dụng một chiếc điện thoại tốt cũng là một phần của đời