Anh ôm Lam Lam vào phòng tắm rồi rời đi. Còn Tả Tử Quân đi đến cầm quần áo trên bàn lên, không chỉ có quần áo của Lam Lam mà còn có của cô, vuốt quần áo mới, lòng cô lại nặng nề thêm, nếu anh biết cô đã từng làm chuyện gì với anh, có lẽ anh sẽ không đối tốt với cô như vậy.
Cô thở dài, đi vào cùng con gái tắm. Bởi vì Lam Lam buồn ngủ, vì vậy cô nhanh chóng giúp bé tắm rửa, hôm nay cả ngày cô đều ở bên ngoài, không tắm không được.
Chẳng qua khi cô tắm xong cho con gái, vì cả ngày không ăn uống làm đường máu hạ thấp, ngay cả vòi sen cũng không thể khóa lại, thể lực cạn kiệt liền té ngã trên sàn phòng tắm.
“ Mẹ, mẹ làm sao vậy? Mẹ…”
Gọi mẹ đang bất tỉnh, Lam Lam toàn thân còn ướt chưa mặc quần áo đã nhanh chóng chạy ra gọi chú Lục. Vừa nghe Tả Tử Quân té xỉu, Lục Thừa Diệp liền bước đến phòng tắm, vòi sen vẫn không ngừng xả nước, anh vội vàng đóng vòi nước lại.
Lục Thừa Diệp trước tiên lau khô người Lam Lam rồi mặc quần áo cho bé, sau đó mới ôm Tả Tử Quân té xỉu trên mặt đất đến trên giường.
Áo quần của cô đều ướt rồi, không thay không được.” Lam Lam, con qua bên kia lấy quần áo ẹ đi.”
“ Vâng.”
Lục Thừa Diệp cởi nút áo sơ mi cho Tả Tử Quân, kéo cánh tay phải của cô qua, giúp cô cởi hết áo sơ mi ướt trên người xuống thì thấy nốt ruồi nhỏ trên cánh tay cô, khiến anh hoảng sợ.
Tại sao trên tay Tả Tử Quân lại có “ thủ cung sa”?
Vị trí rất giống nhau, anh khẽ run vuốt ve nốt ruồi nhỏ kia, kinh ngạc nhìn cô, nhớ đến lúc trước khi ôm vợ mình, đã từng hỏi:
“ A! Nốt ruồi trên cánh tay em sao lại không thấy nữa?”
“ Ách… Bởi vì rất khó coi, nên em đem nó xóa rồi.”
“ Thật sao? Anh lại cảm thấy rất đáng yêu, rất mê người.”
Tại sao trên cánh tay Tả Tử Quân lại có nốt ruồi nhỏ này? Lục Thừa Diệp cố gắng nghĩ đến chuyện khi đó, anh nhớ vợ anh nói đã xóa nốt ruồi đi, nhưng tay vợ anh lại không thấy được dấu vết đã xóa nó đi, giống như căn bản nơi đó chưa từng có một nốt ruồi vậy…
“ Chú Lục, con lấy quần áo mới ẹ rồi.”
“ Được, chú Lục giúp con thay quần áo ẹ.” Anh cố đè xuống nội tâm đang chấn kinh, trước giúp cô thay quần áo.
Sau khi giúp Lam Lam nằm xuống ngủ bên cạnh mẹ bé, Lục Thừa Diệp liền đi đến nhà bếp hâm nóng bữa tối, sau đó cầm vào phòng khách. Anh đoán Tả Tử Quân té xỉu là vì chưa ăn uống gì, vì vậy anh nhẹ nhàng đánh thức cô dậy.
Ý thức Tả Tử Quân có chút mơ màng, cảm giác có người đang gọi cô dậy ăn chút gì, mà cô cũng đang đói bụng liền ngồi nửa người dậy, tùy người khác đút cô ăn gì đó giống như là cháo…, sau đó liền tiếp tục ngủ mê man.
Trong ánh trăng mờ, cô nhìn thấy Lục Thừa Diệp nhìn cô chằm chằm, trong mắt giống như tràn đầy lửa giận, vẻ mặt cứng ngắc, là cô nhìn lầm sao? Nên… nhắm mắt lại, cô lần nửa ngủ thật say.
Buổi chiều hôm sau.
Khi Tả Tử Quân tỉnh lại, không thấy con gái bên cạnh, cô vội vã xuống giường đi ra phòng khách, phát hiện Lam Lam cùng Lục Thừa Diệp đều không ở nhà, bọn họ vừa đi ra ngoài sao?
Sau khi ngủ dậy, tinh thần cô khôi phục không