Vũ Dịch Đức đi quán bar với Phó Tôn Trạch và Lý Thiên đến 10 giờ đêm mới về nhà.
Bước chân lảo đảo đi vào, bước lại sofa nằm xuống, nhắm mắt muốn ngủ mà chẳng chịu đi lên phòng.
“ Anh Đức...!Dịch Đức...!Sao không đi lên phòng mà nằm ngủ ở đây? ”
Nghe giọng nói quen tai truyền đến, Vũ Dịch Đức nhíu mày cố định hình trong đầu, hình như là giọng nói của Song Nhi thì phải.
Mở mắt ra để kiểm tra xác nhận, đập vào mắt anh đầu tiên là thứ anh yêu thích nhất.
Anh nuốt nước bọt ừng ực trong miệng, thèm thuồng đến muốn nhỏ dãi.
“ Sao lại uống nhiều rượu như vậy, điện thoại của anh hết pin hay sao mà em gọi hoài không được? ”
Người phụ nữ ấy vẫn cứ cúi xuống nớt lỏng caravat cho Vũ Dịch Đức dễ chịu, không biết vô tình hay cố ý mà cứ chuyển động đung đưa qua lại, thật khiến cho ai kia muốn nổ tung đầu óc.
Người phụ nữ chẳng ai xa lạ chính là Đặng Song Nhi, trên người mặc váy ngủ rất nóng bỏng, vì xuống dưới đây đợi anh nên khoác thêm áo choàng cho kín đáo.
Nhưng khi cô cúi thấp xuống, dây thắt lại chẳng được buộc chặt nên những thứ cần thấy Vũ Dịch Đức nhìn thấy rất rõ và xem rất kỹ.
“ Cũng may em gọi được cho Lâm Niên, nếu không em chẳng biết anh đi đâu.
Anh cứ thích làm cho em lo lắng...”
Vũ Dịch Đức đột ngột ngồi dậy, choàng tay qua chiếc eo thon gọn của Song Nhi ôm lấy cho ngồi trên đùi mình, lên tiếng hỏi:
“ Em hết giận anh rồi à? ”
“ Em hết giận anh từ tối qua rồi...!nhưng mà...!haha...buồn cười quá! ”
Đặng Song Nhi không những không từ chối tư thế thân mật mà còn chủ động vòng tay qua ôm cổ, bật cười đáp lại.
Đọc được mấy tin nhắn năn nỉ thề thốt của anh mà cô buồn cười không thôi.
Chẳng ai có thể nghĩ một Vũ tổng cao ngạo lại có thể nói ra những câu như vậy.
Nhưng khi đó cô chắc chắn anh đã hiểu lầm rằng cô giận dỗi bỏ về Nam Cung gia, vì thế nên cô muốn ghẹo anh một chút, về nhà trước khi anh đi làm về để tạo bất ngờ.
Nhưng người bất ngờ đầu tiên không phải là anh mà là Song Nhi cô.
Cô về nhà cả buổi, tắm gội sạch sẽ thơm tho, nào là chọn váy ngủ, nào là trang điểm, xịt dầu thơm nằm đợi đến muốn hết thơm anh vẫn chưa về.
“ Sao anh gọi em không nghe máy, nhắn tin không trả lời? ”
“ Ba bị tăng huyết áp, người làm khi sáng gọi điện báo cho em biết, vì thấy anh ngủ nên em không đánh thức, nhưng em có bảo với mẹ là em về Nam Cung gia mà.
”
“ Nhưng ít ra em cũng phải trả lời tin nhắn của anh chứ? ”
“ Em thích chọc anh! ”
Đặng Song Nhi ngã đầu về sau bật cười lớn.
Đột nhiên, Vũ Dịch Đức ôm ngang người cô đứng dậy, bước nhanh về hướng cầu thang đi lên phòng.
“ Chọc anh hả, để xem ngày mai em còn sức để chọc không? ”
Đáng lẽ ra khi nghe câu nói hăm dọa đó người ta phải sợ hãi cầu xin, nhưng lúc này sắc mặt Song Nhi lại vô cùng hứng khởi mong chờ, miệng cười không khép lại được, vòng tay ôm lấy cổ anh, còn lên tiếng chăm chọc thách thức:
“