Tầm khoảng chiều tối, Mộc Tịnh Kỳ bị Khưu Dĩnh Ninh kéo ra khỏi nhà đến tham dự tiệc liên hoan chia tay của lớp.
Dù cho có bao nhiêu lý do, cô cũng căn bản không thoát khỏi sự áp chế bằng “vũ lực” của anh, cứ như vậy mà không cam tâm bị lôi đi.
Ngay khi Khưu Dĩnh Ninh và Mộc Tịnh Kỳ xuống dưới tầng trệt, Cát An từ ngoài về chạm mặt nhau.
Bộ dạng của Cát An không còn kiêu ngạo như lúc sáng, tựa như hình thành phản xạ mà hạ tầm mắt, quả nhiên lần nữa bắt gặp Khưu Dĩnh Ninh nắm tay Mộc Tịnh Kỳ.
Mấy giây trôi qua trong im lặng, cả ba cứ mãi đứng yên một chỗ, người này nhìn người kia, người kia lại liếc trộm người nọ.
Mộc Tịnh Kỳ theo tầm mắt của Cát An nhìn xuống, lúc này mới phát hiện Khưu Dĩnh Ninh từ khi nào đã từ nắm cổ tay chuyển xuống nắm bàn tay cô.
Nếu đổi lại là trước đây, Mộc Tịnh Kỳ sẽ không nghi ngờ hay nghĩ ngợi bất kỳ điều gì, bởi ngày trước cả hai xem nhau là bạn nên vô tư choàng vai bá cổ, cô cũng sớm quen với sự thân thiết không phân biệt giới tính của anh, nhưng ngay giờ phút này lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Mộc Tịnh Kỳ nhanh chóng rút tay về, Khưu Dĩnh Ninh nhận ra hành động của cô liền cố ý siết chặt tay, nhưng anh càng nắm chặt cô chỉ càng dùng sức cự tuyệt.
Giữa lúc Khưu Dĩnh Ninh và Mộc Tịnh Kỳ giằng co nhau về vấn đề nắm tay thì toàn bộ cảnh tượng này đều thu trọn vào tầm mắt của Cát An ở phía đối diện.
Cô ta không nhịn được hừ lạnh một hơi khẽ, vừa hé môi muốn tìm cớ gây sự chú ý của Khưu Dĩnh Ninh thì anh lại nhận điện thoại hối thúc của bạn học.
Đợi đến khi bị Khưu Dĩnh Ninh kéo đi một đoạn cách xa Cát An, Mộc Tịnh Kỳ mới dùng lực mạnh hất tay anh ra, khó chịu ra mặt phàn nàn: “Cậu đừng làm như vậy nữa, tôi không thích.”
“Cậu không thích cái gì?” Khưu Dĩnh Ninh điềm nhiên hỏi lại.
“Tôi...”
Trong cơn bức xúc suýt chút nữa Mộc Tịnh Kỳ đã bộc phát suy nghĩ chôn giấu, nhưng nhờ có lý trí mạnh mẽ khống chế giúp cô ý thức được chuyện nên và không nên.
Mộc Tịnh Kỳ không nói gì nữa, quyết định ngậm chặt miệng xoay người đi ra hướng cổng chính, tự giác để không bị Khưu Dĩnh Ninh nắm tay hay lôi kéo.
Còn anh đứng yên một chỗ, cau mày khó hiểu dõi theo bóng lưng của cô, bước chân vội vã đuổi theo sau.
Thật ra, Mộc Tịnh Kỳ rất muốn nói, cô không thích dáng vẻ hèn nhát và ngu ngốc của mình lúc này, bị oan không thể giải, chỉ biết trốn rút để nhìn trộm người mình thích vui vẻ với mối tình đầu.
Mộc Tịnh Kỳ cũng rất muốn nói, cô không thích hiện tại, bởi khi Cát An quay trở về, cô đã tự động biến thành kẻ dư thừa.
Liên hoan lớp được tổ chức ở một quán ăn ven đường gần trường, có cả sự tham gia của cô chủ nhiệm.
Suốt bữa tiệc, Mộc Tịnh Kỳ thu mình một góc, Khưu Dĩnh Ninh ngồi cạnh trong suốt hai tiếng đồng hồ cũng không tham gia vào bầu không khí náo nhiệt, thi thoảng góp vui vài câu cho có lệ.
Gần cuối bữa tiệc, một nam sinh tăng động nhất lớp bỗng đề nghị đọc công khai lưu bút của cả lớp được ghi trong sổ tay lớp trưởng, số lớn đều đồng ý, số ít phản đối cũng