“Tiếp tục khóa ngày hôm này đi.
Phong Lăng, ngươi lần lượt đấu với Đường Tam, Tiểu Vũ, tổ đội Mã Hồng Tuấn cùng Oscar, tổ đội Chu Trúc Thanh cùng Ninh Vinh Vinh, cuối cùng là Đới Mộc Bạch.
Điều kiện là ngươi chỉ được dùng Đệ nhất Hồn Hoàn.” Đại Sư nói.
Năm tràng đấu, kết quả Phong Lăng toàn thắng, cũng như ý nguyện mà tấu Đới Mộc Bạch một đốn.
Cảm tạ Đại Sư thiện giải nhân ý, cho Phong Lăng được hả giận.
Quả thật Đại Sư cũng có tiểu tâm tư muốn thiên vị Phong Lăng.
Dù sao với thực lực của Phong Lăng, ở trong bọn đệ tử, cần đến được tôn trọng.
Ai không phải thiên chi kiêu tử? Nhưng cũng phải nhìn xem bản thân mình bao nhiêu phân lượng rồi hãy khinh thường người khác.
Sau khi tổng kết sai lầm của tám tên đệ tử, Đại Sư sắc mặt càng khó xem, “Đây là những quái vật thiên tài ư? Biểu hiện của các ngươi hôm nay làm ta rất thất vọng.
Mỗi người đều phạm phải những sai lầm không thể tha thứ.
Các ngươi đều đáng bị trừng phạt.
Bây giờ bắt đầu chạy, người này giám sát người kia, không được sử dụng Hồn Lực.
Từ Học viện chạy đến Tác Thác Thành rồi quay lại.
Đến giữa trưa, ta yêu cầu các ngươi hoàn thành 10 vòng, lúc nào chạy xong mới được ăn cơm.
Đường Tam, sai lầm của ngươi hôm nay là nghiêm trọng nhất, cho nên phạt ngươi chạy 12 vòng.
Phong Lăng, ngươi hôm nay cũng đến bị phạt.
Đem mâu thuẫn cá nhân vào giờ học rồi cố ý đả thương đồng học, phạt ngươi chạy 12 vòng.
Lập tức bắt đầu.”
Đường Tam là người đầu tiên chạy ra ngoài.
Đối với hắn, lời nói của Đại Sư không khác gì mệnh lệnh.
Mọi người cũng theo sát sau đó.
Phong Lăng cũng không có ý kiến gì với quyết định trừng phạt của Đại Sư, dù sao là lão sư của cả bọn, Đại Sư có muốn thiên vị cô thì cũng không thể nhắm mắt làm ngơ không biết gì được.
Cũng phải đến phạt để bảo đảm sự công bằng trong chúng đệ tử.
Vả lại, 12 vòng chạy phạt cũng chỉ đủ để Phong Lăng nhiệt thân mình.
“Đại môn của học viện có chuẩn bị đá nham thạch rất tốt.
Các ngươi mỗi người đeo một khối trên lưng, mang phụ trọng mà chạy.
Các ngươi phải nhớ kỹ, các ngươi là một tập thể, nếu có một người không hoàn thành trừng phạt này, vậy thì tất cả đều nhịn đói đi.” Đại Sư nhấn mạnh.
Mặc dù bọn họ đều là Hồn Sư, thân thể đã trải qua Hồn Lực cải tạo nhiều năm, khỏe hơn người bình thường rất nhiều.
Từ Học viện đến Tác Thác Thành khoảng cách không quá xa, nhưng cũng đến 5 – 6 km.
Qua lại mười lần, tương đương 70 - 80 km.
Lại có thêm phụ trọng, dưới tình huống không sử dụng Hồn Lực, hoàn toàn không phải việc dễ dàng.
Lúc tám người chạy tới đại môn của Học viện, bọn họ phát hiện, trừng phạt của Đại Sư đối bọn họ có sự khác nhau, hay nói cách khác là đã được chuẩn bị kỹ từ trước.
Đây là một phần khóa chuẩn bị sẵn cho bọn họ.
Sai lầm hay không sai lầm cũng đến chạy a.
Phong Lăng âm thầm phun tào.
Tám cái giỏ trúc, bên trong mỗi cái giỏ là một tảng đá lớn bé bất đồng, trên mỗi tảng đá đều viết tên một người.
Trong đó, Đường Tam, Đới Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn ba người nhận 3 giỏ trúc trong có 3 tảng đá lớn nhất, tiếp theo là Tiểu Vũ, Chu Trúc Thanh cùng Oscar ba người.
Tảng đá trong giỏ trúc của Ninh Vinh Vinh là nhỏ nhất.
Còn của Phong Lăng, giỏ to gấp đôi so với người khác.
Trong giỏ là những viên đá nhỏ, đầy ắp chen chúc nhau.
Tiểu Bạch còn nói cho Phong Lăng, bên dưới lớp đá là những kim loại nhỏ, Đại Sư còn tri kỷ đến đổ thêm cát vào giỏ, lấp kín đến không có một kẻ hở.
Đại Sư quả thật tâm tư tỉ mỉ a.
Phong Lăng cũng không sợ.
Chạy bộ không có Hồn Lực, Phong Lăng đã sớm quen thuộc.
Đây là bài khởi động mỗi ngày của cô a.
Trừng phạt ngày hôm nay, khoảng cách đến phụ trọng, tương ứng với bài tập hồi Phong Lăng 7 tuổi.
Đại Sư nhìn bóng lưng của tám người chạy đi, khuôn mặt cứng ngắc không khỏi toát ra một tia mỉm cười nhàn nhạt.
“Không cho dùng Hồn Lực dưới tình huống chạy khoảng cách dài cộng thêm phụ trọng, trừng phạt này liệu có nặng quá không? Tính ra là tương đương vài trăm km, đừng nói giữa trưa, cho dù khi trời tối đen, chỉ sợ bọn chúng cũng không hoàn thành được.
Không nghĩ tới ngươi so với ta còn nhẫn tâm hơn.” Flander không biết từ lúc nào đã đi tới bên người Đại Sư, giọng nói có chút lo lắng.
Đại Sư lạnh nhạt nói, "Chỉ có cam chịu vất vả, mới có thể hơn người.
Ta đã cẩn thận tính toán trạng thái thân thể bọn chúng để có thể vắt kiệt sức lực của từng người.
Huống chi, ngươi cho rằng bọn chúng ăn bữa sáng tốt như vậy, ăn mà không phải trả tiền ư? Nếu không phải trải qua giai đoạn đồng cam cộng khổ, bọn chúng làm sao có thể chính thức tin tưởng đem lưng của mình giao cho đồng bọn?"
“Mà ngươi nói ta tâm tàn nhẫn? Ta nghĩ là còn có người xa xa tàn nhẫn hơn ta nhiều.” Đại Sư liếc Flander, nhàn nhạt nói, “Ngươi thấy biểu cảm của Phong Lăng khi mang giỏ trên lưng không? Nàng không có gì bất ngờ với trọng lượng đó, ngược lại còn rất nhẹ nhàng.
Ta còn cố tình để thêm thiết cùng cát vào giỏ của nàng.
Này chứng tỏ điều gì? Có thể nghiêm khắc huấn luyện cháu mình như vậy, ngươi nói xem có tàn nhẫn hơn ta không?”
Flander nuốt một ngụm nước miếng, “Là ta đầu óc thiển cận…” Quả thật, nếu so với Phong Lăng, hắn dạy dỗ đệ tử có thể nói là nuông chiều cũng không sai.
Đeo giỏ trúc trên lưng, Đường Tam cùng Đới Mộc Bạch hai người hăng hái chạy như ngựa điên.
Sau một lúc, bọn họ mới ý thức được trừng phạt này quả nhiên rất nặng.
Nếu có thể sử dụng Hồn Lực, thời gian chạy với khoảng cách 70 - 80 km đối với bọn họ cũng không thành vấn đề, thậm chí có thể hoàn thành một cách rất nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, nếu không được sử dụng Hồn Lực, dưới tình huống lại có thêm phụ trọng, việc này không thể dễ dàng hoàn thành được.
"Mộc Bạch, chúng ta ….
trước tiên nghỉ một chút được không?" Đường Tam trong lúc chạy đột nhiên ngừng cước bộ.
Lúc này, mặc dù mới chạy không xa, nhưng trên trán hắn đã lấm tấm mồ hôi.
Hai tên này trước đó mặc dù đã tiêu hao không ít Hồn Lực, nhưng lúc này lại không phải sử dụng Hồn Lực để chạy, mà là dùng thể lực, bọn chúng hiển nhiên là tốt nhất, nếu không tính Phong Lăng.
Lúc này, Tiểu Vũ, Mã Hồng Tuấn cùng Oscar đã tụt lại đằng sau vài trăm mét, theo sát phía sau là Chu Trúc Thanh cùng Phong Lăng.
Ninh Vinh Vinh rơi vào vị trí cuối cùng.
Đừng hỏi vì sao Phong Lăng tụt lại phía sau, chỉ là thói quen sánh vai với Chu Trúc Thanh mà thôi.
“Tiểu Tam, làm sao vậy?” Đới Mộc Bạch ngừng lại, có chút nghi hoặc nhìn Đường Tam “Mười vòng cũng không có ngắn chút nào, sao không mau chạy nhanh đi.”
Đường Tam nói, "Mộc Bạch, có nhớ rõ hay không? Sư phụ vừa rồi trước khi chúng ta xuất phát có nói qua, chúng ta là một cá thể, người yêu cầu chúng ta hoàn thành tập thể lần trừng phạt này.
Ngoài việc ta và Phong Lăng phải hoàn thành 12 vòng, thì các ngươi phải đồng thời hoàn thành.
Đối với sư phụ ta hiểu rất rõ, lần này người không chỉ muốn trừng phạt chúng ta, mà đồng thời giúp chúng ta rèn luyện thân thể.
Càng quan trọng hơn chính là, lần trừng phạt này chỉ sợ là một khảo nghiệm của sư phụ đối với chúng ta.
Người muốn khảo nghiệm tính tập thể của chúng ta.
Ta xem, chúng ta phải tìm một vài biện pháp, giúp cho mọi người cùng hoàn thành khảo nghiệm lần này."
Là đệ tử duy nhất của Đại Sư, Đường Tam hiển nhiên là hiểu rất rõ Đại Sư.
Nghe hắn nói xong, Đới Mộc Bạch chậm rãi gật đầu, “E rằng đây là sự thật, chờ bọn họ đi lên, chúng ta … trước tiên thương lượng một chút.” Hắn hôm nay tâm trạng khá tồi tệ.
Bị Phong Lăng treo lên đánh, quả thật hắn trước đó đầu óc nước vào mới có thể nghĩ Phong Lăng yếu.
Để hôm nay bị đánh đến không còn tự tôn.
Tuy nhiên, như Võ Hồn của hắn, động vật là mộ cường.
Chỉ cần đủ mạnh, sẽ nhận được sự tôn trọng cùng kính sợ.
Hắn chính là vừa tôn lại vừa sợ Phong Lăng, là tôn trọng đồng thời với sợ hãi.
Rất nhanh, sáu người phía sau đuổi kịp, Đường Tam đem cái nhìn của hắn đối với trừng phạt hôm nay nói ra một lượt.
Mập mạp Mã Hồng Tuấn lẫm liệt nói thật to, "Không bằng chúng ta gian lận đi.
Chúng ta len lén dùng một chút Khôi phục Lạp xưởng của Tiểu Áo, còn sợ thiếu thể lực sao?"
"Gian lận?" Oscar tức giận trừng mắt nhìn Mập mạp.
Hắn là người thông minh, tuyệt đối sẽ không làm chuyện điên rồ, "Mập mạp, ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi có thể khẳng định được Đại Sư không nhờ lão sư khác giám sát chúng ta hay