[Đấu La Đại Lục 5] Trùng Sinh Đường Tam

Lần Thứ Hai Rèn Luyện, Xuất Phát!


trước sau

Mấy ngày kế tiếp, Đường Tam bận rộn nhiều việc, ban ngày làm công, tu luyện, buổi tối lại đến kho bảo mật tiếp tục tu luyện.

Sinh mệnh năng lượng tẩm bổ thân thể thật sự quá tốt, đã có kho bảo mật học viện Gia Lý, Đường Tam về sau cũng không cần mua thiên tài địa bảo để tu luyện.

Hắn không những hấp thu năng lượng cây dây leo để tăng lên cấp độ lạc ấn, mà còn có thể hấp thu năng lượng thiên tài địa bảo để tẩm bổ bản thân. Chỉ năm này trôi qua, hắn đã có cảm giác thoát thai hoán cốt.

Thầy trò học viện Cứu Thục đều cảm thấy, Đường Tam gần đây đã trổ mã, cao lớn hơn, thân thể tựa hồ cũng rắn chắc hơn, ngũ quan nảy nở hơn nhiều, càng nhìn càng thuận mắt.

Cuối cùng cũng tới lúc xuất phát đi rèn luyện lần hai.

Sáng sớm, năm người Đường Tam chỉnh đốn, chuẩn bị xuất môn.

Ăn qua điểm tâm, Quan Long Giang gọi năm người lại một chỗ.

"Ta biết lần trước các ngươi có thu hoạch rất lớn, thực lực cũng tăng lên nhiều, nhưng ta muốn nói rằng, thành công lần trước có thành phần vận khí rất lớn, nhưng vận khí tốt không phải lúc nào cũng đi theo các ngươi." Nói đến đây, dường như ý thức được điều gì đó, Quan Long Giang vô thức nhìn thoáng qua Độc Bạch, ho khan một tiếng mới nói tiếp, "Cho nên, các ngươi phải nhớ kỹ, lần rèn luyện này không chỉ vì tăng lên kinh nghiệm thực chiến của các ngươi, quan trọng hơn là để cho các ngươi biết thế nào là xu cát thị hung. Bảo vệ tốt chính mình mới có thể sinh tồn. An toàn vĩnh viễn là ưu tiên hàng đầu, chỉ khi sống được mới có tương lai."

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, nhìn về Vũ Băng Kỷ, nói: "Băng Kỷ, ngươi là Đại sư huynh, nhất định phải làm gương cho các sư đệ, sư muội, là người dẫn đầu, phải lấy an toàn làm trọng, ngươi hiểu chưa?"

"Vâng, lão sư." Vũ Băng Kỷ cung kính đáp, nhưng ánh mắt lại liếc Đường Tam một cái. Dẫn đội, đây là việc hắn có thể làm sao? Chỉ sợ là trên danh nghĩa a. Quan Long Giang nhìn theo ánh mắt Vũ Băng Kỷ, nhìn chăm chú vào Đường Tam: "Tiểu Đường, ta biết ngươi nhiều mưu kế, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, dù ngươi thông minh cỡ nào, có thiên phú ra sao cũng không thể tuỳ ý mạo hiểm, bởi vì có liên hệ đến sinh mệnh đồng đội của ngươi. Lần trước các ngươi bị thương cũng nhiều. Khi ngươi xúc động muốn mạo hiểm, phải nhớ rõ thời khắc suýt nữa táng thân trong miệng hổ."

"Vâng, Quan lão sư." Đường Tam đáp một tiếng.

Lúc này hắn căn bản không tập trung được, trong lòng còn đang tính thời gian bên Mỹ công tử xuất phát. Đúng vậy, dù không cùng thời gian nhưng điểm đến giống nhau, hắn muốn quan sát nhiều hơn, duy trì khoảng cách nhất định với Mỹ công tử, không thể đến quá gần, tránh việc bại lộ. Cũng không thể rời đi quá xa, vạn nhất nàng gặp nguy hiểm, mình không kịp tới giúp nàng thì phải làm sao?

"Tốt, lên đường đi." Quan Long Giang tất nhiên nhìn thấy Đường Tam không tập trung, trong lòng cũng rất bất đắc dĩ, hắn có nghe được mình nói gì không?

Nói lần trước bọn họ gặp may, nhưng với Độc Bạch chỉ có tu vi Tam giai, bọn họ đã có thể đào thoát từ trong miệng Sáp Sí Hổ, mà còn gϊếŧ được một đầu Thất giai đỉnh phong, thu hoạch cũng lớn hơn nhiều so với hai tổ kia. Nhất là Độc Bạch cùng Cố Lý tiến giai, làm cho toàn bộ học viện Cứu Thục rất phấn khởi.

Tổ chức vốn muốn đem Độc Bạch cùng Cố Lý đi tới địa phương an toàn hơn, nhưng Thiên Hồ Biến cùng Thì Quang Biến tăng lên, chuyện này tạm thời gác lại, bởi vì nơi này có lẽ thích hợp cho bọn họ tu luyện.

Hiện tại Độc Bạch đã đến Tứ giai, Cố Lý cùng Trình Tử Chanh đều Ngũ giai, Đường Tam và Vũ Băng Kỷ là Lục giai. Một tiểu đội như vậy, tổ chức Cứu Thục cũng không có mấy cái.

Vũ Băng Kỷ là đệ tử đích truyền của Quan Long Giang, đệ tử này tiến bộ như thế nào, Quan Long Giang đều biết rất rõ.

Đối với việc Đường Tam chỉ điểm Vũ Băng Kỷ khống chế Băng nguyên tố, Quan Long Giang cũng biết, Vũ Băng Kỷ không giấu giếm chuyện gì với hắn. Quan Long Giang khi biết được bí quyết trong đó cũng phải cảm thán. Hắn thậm chí cảm thấy, Đường Tam giống lão sư của Vũ Băng Kỷ hơn mình. Mà từ khi Đường Tam
đến, tuy rằng Vũ Băng Kỷ không tấn giai nhưng thực lực tăng lên cực nhanh.

Đối với cảm ngộ cùng ứng dụng Băng nguyên tố như vậy, bây giờ Vũ Băng Kỷ đã tiếp cận Lục giai đỉnh phong, đột phá Thất giai chỉ còn là vấn đề thời gian.

Đây đều là cải biến sau khi Đường Tam đến, vì thế, tổ chức đã điều tra nhiều lần lai lịch của hắn, nhưng kết quả cũng không khác gì.

Quan Long Giang không nói cho Đường Tam biết, Cứu Thục cũng muốn đưa lão sư vỡ lòng Vương Duyên Phong cùng ba huynh đệ Vương gia và Lăng Mộc Tuyết đi. Quan Long Giang cũng muốn nhìn một chút, xem trong bọn họ còn có thiên tài nào như Đường Tam không.

"Lên đường đi!" Quan Long Giang ra lệnh, tiểu đội Đường Tam chính thức xuất phát đi rèn luyện lần hai. Các học viên đều nhìn bọn họ, thu hoạch lần đầu của tiểu đội này các học viên đều rất rõ ràng. Cho nên lúc đi lịch luyện, các học viên đều nghĩ, những việc nhóm Đường Tam làm được, bọn họ cũng làm được, dù không làm được, cũng không kém quá nhiều.

Nhưng sự thật chênh lệch rất xa! Bọn họ đã rất cố gắng, nhưng khi đối mặt với Yêu Thú vẫn là luống cuống tay chân. Nếu như không có các sư phụ ứng cứu kịp thời, bọn họ nhất định sẽ xuất hiện đại thương vong. Còn thu hoạch càng khó nói lên lời.

Hiện tại tiểu đội Đường Tam muốn đi rèn luyện lần hai, tất cả mọi người muốn nhìn một chút, rốt cuộc là bọn họ vận khí tốt, hay năng lực của bọn họ siêu việt hơn.

Cũng không phải không có người muốn gia nhập tiểu đội này, thí dụ như Trương Bạch Bân bị Cố Lý đánh tơi bời vô cùng muốn gia nhập. Hắn thật không hiểu, tại sao đi rèn luyện về, bại tướng dưới tay mình lại đánh mình đến nỗi không thể hoàn thủ.

Các lão sư cũng xác định, kiểm chứng lại một lần năng lực của tiểu đội Đường Tam, sau đó cân nhắc phân lại tổ đội.

Rời khỏi học viện Cứu Thục, tiến vào Gia Lý Sơn Mạch, mọi người đều quen đường mà đi.

Vũ Băng Kỷ đi tuốt ở đằng trước, Trình Tử Chanh phi hành tầm thấp, Cố Lý cùng Độc Bạch đi ở giữa, Đường Tam đi cuối cùng. Năm người rất nhanh đi về phía trước, cũng nhanh chóng khuất sau núi rừng.

"Độc Bạch, ngươi cảm thấy vận khí lần này của chúng ta thế nào?" Cố Lý đụng đụng Độc Bạch bên cạnh mình, hỏi.

Độc Bạch hắc hắc cười, đáp: "Có ta ở đây, chúng ta đương nhiên thuận buồm xuôi gió a! Tốt không thể tốt hơn."

Cố Lý nhếch miệng nói: "Vật biểu tượng, ta phát hiện gần đây ngươi rất thoải mái a!"

Gần đây tinh thần của Độc Bạch quả là khác trước. Trước đây hắn bị mọi người gọi là vật biểu tượng, nhưng kỳ thật cái gì cũng kém nhất, chính hắn cũng có cảm giác không ngẩng đầu lên được. Nhưng khoảng thời gian này trông hắn thần thái sáng láng, ngẫu nhiên có thể trêu chọc sư huynh, sư tỷ, hoạt bát hơn nhiều.

"Ta tin ở thực lực, ngươi hiểu không?" Độc Bạch có chút đắc ý nói.

Tinh Thần Lực tiếp tục tăng trưởng, thực lực được đề thăng, tốc độ Tinh Thần Lực hoá lỏng cũng không ngừng tăng, Tử Cực Ma Đồng cũng có hiệu quả rõ ràng, những thứ này hắn đều cảm nhận được. Hắn biết mình nhất định có thể đột phá Ngũ giai, hắn tự tin như vậy, tinh thần làm sao có thể không tốt? Hơn nữa, hắn có thể ứng dụng Tử Cực Ma Đồng đánh sâu vào tinh thần của đối phương, không giống trước kia trói gà không chặt.

Đi khoảng chừng hai giờ, bọn họ đã tiến sâu vào Gia Lý Sơn Mạch. Vũ Băng Kỷ hạ lệnh nghỉ ngơi, năm người tìm một nơi có địa thế tương đối cao, dừng lại nghỉ.

Truyện convert hay : Thái Cổ Long Tượng Quyết

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện