Sáng sớm hôm đó, Hạ Phi theo địa chỉ mà Cố Noãn đưa, đến biệt thự đón người.
"Kinh thật." Hạ Phi nhìn căn biệt thự to lớn trước mặt mà giật thót mình.
Hắn vẫn luôn biết gia đình của Cố Noãn rất giàu, nhưng hắn không ngờ lại giàu đến mức này.
Vì Cố Noãn bình thường không giống một phú nhị đại nên hắn nghĩ nhà cậu chỉ là kinh doanh bình thường.
Kết quả ngày hôm nay nhìn địa chỉ cậu gửi cho hắn, cằm của Hạ Phi đã rơi xuống mặt đất.
- ---- khu nhà giàu.
Hạ Phi dừng lại đăng ký xe, đợi bảo vệ gọi vào bên trong để thông báo hắn mới lái xe vào.
Dọc theo đường đi, hắn tràn đầy cảm thán: "Mình từng nghĩ gia đình lão Lương cũng đủ giàu rồi, hôm nay nhìn thấy nhà cậu, quả thật là núi này cao còn có núi khác cao hơn." Chiếc xe hỏng hóc rẻ tiền của hắn trông thật tồi tàn.
Cố Noãn ngượng ngùng nói: "Tới đón em phiền phức lắm phải không, cảm ơn Hạ ca."
"Không phiền phức." Hắn kiên trì muốn tới đón, hoàn toàn mở mang tầm mắt.
Hạ Phi lái xe, hỏi thêm: "Này Tiểu Noãn, gia đình cậu kinh doanh gì thế?"
"Thuốc ức chế."
"Thuốc ức chế? Thật thú vị, nói anh nghe chút đi."
"Hầu hết các thuốc ức chế dạng viên của Omega hiện đang sử dụng ở C.
quốc là của gia đình em.
Em nghe bố nói, mấy năm nay công ty cũng đã sản xuất thuốc ngăn ngừa tin tức tố giống như những chai nước hoa nhỏ.
Như vậy, nếu không may gặp phải một Omega đột ngột phát tình thì Alpha có thể duy trì sự tỉnh táo cơ bản."
Thấy Hạ Phi có hứng thú, Cố Noãn thuận miệng nói thêm vài chuyện về công ty, hầu hết đều là những tin tức công khai mà cậu nghe được từ cuộc nói chuyện giữa Cố Viễn Sâm và Quý Mạc.
Cậu cảm thấy trong xe hơi nóng nên cởi khăn quàng cổ ra..
Hạ Phi đáp lại, như hiểu như không, dù sao thì cũng không phải chuyên ngành của hắn.
Cuối cùng, hắn giật mình một cái, tấp xe vào lề đường.
"Chờ đã?! Tập đoàn Cố...Cố thị??"
"Đúng vậy, anh em không nói cho anh biết sao?"
Hạ Phi không nói nên lời, ôm ngực thở dốc: "Cái gì?! Nguyên, nguyên, nguyên lai các cậu là phú nhị đại?"
"Hạ ca, sao anh lại nói lắp rồi?" Cố Noãn bị hắn chọc cười.
"Anh, anh, anh nói lắp à?"
Đùa vài câu, Hạ Phi trở lại bình thường, hắn chỉ muốn đùa Cố Noãn thôi.
Nhưng hắn thật sự không ngờ Hàn Dương lại là con nuôi của nhà họ Cố, quả thật là khó tin.
Hạ Phi nhanh mồm nhanh miệng: "Anh thấy cậu đối với anh trai của cậu rất tốt, gia đình cậu cũng đối xử với Hàn Dương rất tốt, đúng không? Bình thường cậu ta nhớ nhất chính là các người."
"Phải, ba và bố của em đều thích anh ấy.
Từ nhỏ anh ấy đã rất xuất sắc, so với em thông minh hơn rất nhiều.
Bố em muốn anh ấy đến công ty học hỏi từ từ, sau đó sẽ cùng em tiếp quản.
Nhưng anh ấy muốn diễn xuất, nên đã từ chối bố." Cố Noãn không những không ghen tị, còn dựng thẳng ngón tay cái lên, "Anh ấy rất tuyệt vời, đặc biệt quyết đoán."
Tâm lý Hạ Phi hồi hộp một chút.
Không ngờ Hàn Dương lại là một người giàu có trong truyền thuyết: nếu không diễn xuất được, cậu ta sẽ quay về kế thừa cơ nghiệp khổng lồ của gia đình với em trai mình.
Hạ Phi não bổ một hồi, suýt chút nữa bị sặc, sau đó quay lại đề tài chính: "Vậy thì, nhà cậu giàu có như vậy, không nghĩ muốn giúp Hàn Dương sao?"
"Có chứ, cả ba và bố đều muốn giúp, nhưng anh ấy không cho."
Hạ Phi kinh ngạc: "Cái gì, cậu ta sẽ không cho?"
Cố Noãn gật đầu, ở trong lòng dựng thẳng một trăm ngón tay cái cho Hàn Dương: "Anh ấy thật sự rất chăm chỉ, rất lợi hại, có thể làm mọi thứ rất tốt."
Hạ Phi ở ghế lái nhất thời không có gì để nói: "..."
Một phim trường ở vùng ngoại ô của thành phố kế bên là ngoại cảnh một khu rừng trúc cho thuê, được chia thành nhiều khu vực.
Đoàn phim đã thuê một mảnh rừng trong khu vực ở đây, còn có nhà gỗ nghỉ ngơi, đầy đủ tiện nghi.
Nhiều nhân viên sẽ trực tiếp túc trực tại đây để tiện theo dõi, một số diễn viên không có cảnh quay ban đêm sẽ chọn đến khách sạn ngoài rừng trúc để ngủ bù.
Đoàn phim cũng đã đặt một phòng cho Hàn Dương trong khách sạn, nhưng mấy đêm nay Hàn Dương có cảnh phải quay, nên anh đơn giản nghỉ ngơi ngay nơi đây.
Anh luôn luôn có thể chịu đựng gian khổ, lạnh cũng không sợ, thường xuyên ngủ cùng mấy nhân viên công tác trong túi ngủ.
Hà Vân Sở thậm chí còn hơn thế, với tư cách là nam chính, nhưng y hầu như không trở về khách sạn.
Khi Cố Noãn đến, Hà Vân Sở và Hàn Dương đang đối diễn, còn là cảnh hai bên đánh nhau.
Trước đó Hàn Dương đã luyện tập một thời gian, không dùng đóng thế.
Hà Vân Sở cũng vậy, y không thích dùng thế thân.
Vì đây là lần đầu tiên Hàn Dương diễn cảnh đánh nhau nên bị NG vài lần, phải liên tục quay lại.
Hàn Dương nghiêm túc nói với Hà Vân Sở: "Tiền bối, xin lỗi."
"Biết lỗi cũng đừng trầm mặt, nếu không sẽ mang cảm xúc vào vai diễn.
Hàn Dương, sau khi vung kiếm, chú ý đạp cái chân này xuống đất trước, tay phải nhấc cao một chút." Y làm mẫu một lần.
Hàn Dương nghiêm túc học tập.
"Ngoài ra, tính cách nhân vật của cậu là trung thành với tôi.
Cậu phải biết kiểm soát cảm giác này." Hà Vân Sở đưa ra ví dụ, "Cậu đã bao giờ nuôi chó chưa? Đó là cách con chó nhìn vào mắt của chủ nhân, hiểu không?"
Hàn Dương: "...Hiểu."
Mỗi khi Hà Vân Sở bước vào làm việc, y sẽ ở trong trạng thái lục nhân bất nhận (*).
(*) Lục nhân bất nhận (六亲不认): mất hết tính người (lục thân bao gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con đều không nhận)
Y hoàn toàn quên mất lúc trước y còn muốn gạ Hàn Dương như thế nào, hiện tại y chỉ nghiêm túc thảo luận kịch bản cùng Hàn Dương, đồng thời chỉ ra rất nhiều thiếu sót của Hàn Dương trong diễn xuất.
Sau khi Hàn Dương xem Hà Vân Sở làm mẫu, anh liền luyện tập lại vài lần, hoàn toàn tập trung, không thấy Cố Noãn và Hạ Phi đến.
Hạ Phi bá vai Cố Noãn: "Nhìn hai người họ đi, kết hợp với nhau chính là kiểu tham công tiếc việc, bất khả chiến bại, khủng khiếp, quá khủng khiếp ~"
Cố Noãn lần đầu tiên nhìn thấy minh tinh ở khoảng cách gần như vậy, thở dài: "Bản thân Hà Vân Sở còn đẹp hơn nhiều so với trên phim truyền hình."
Nói như vậy, nhưng Cố Noãn không bao giờ rời mắt khỏi Hàn Dương.
Y phục Hàn Dương đang mặc khiến anh cực kỳ soái khiến tim Cố Noãn đập loạn xạ, nếu không phải Hạ Phi đã dặn trước ở đây không