Dấu Yêu

Chương 48


trước sau

Biên tập – Emi

Trì Yên là người không thú vị, nên không hề muốn làm chuyện thú vị chút nào.

Huống chi lúc Khương Dịch nói những lời này là vào thời điểm không hề trong sáng chút nào.

Bả vai của Trì Yên bị Khương Dịch nắm lấy, không thể đứng lên cũng không thể ngồi xuống, muốn động đậy lại càng không thể, xương bả vai bị ấn vào bức tường cứng lạnh buốt không dễ chịu, vừa nghĩ bảo anh buông cô ra trước, tay của Khương Dịch bỗng nhiên buông ra, Trì Yên theo quán tính liền đâm sầm vào lồng ngực của anh.

Cấu tạo cơ thể của đàn ông và phụ nữ hoàn toàn không giống nhau, nếu như đâm sầm vào trong ngực của Tổng Vũ, có thể Trì Yên không muốn lắm nhưng so với Khương Dịch thì đâm sầm vào người anh khiến cô suýt thì chảy cả nước mắt.

Trước mắt Trì Yên mơ mơ hồ hồ, trừng mắt nhìn lồng ngực anh, không ngước đầu lên, sau đó lau nước mắt trên áo của Khương Dịch.

Trong phòng nghỉ yên lặng, chỉ vang lên âm thanh của máy điều hoà và hơi thở không đều của hai người.

Trì Yên chôn đầu trong lồng ngực của Khương Dịch, hình như còn có thể nghe được tiếng tim đập hữu lực của anh, cô vòng tay qua ôm Khương Dịch, vừa chạm tay đến eo của anh, khoá kéo sau lưng liền bị anh kéo một phát xuống.

Phần sau lưng liền bị mở toang ra, để lộ cả tấm lưng trần tuyệt đẹp của cô, vừa mịn màng lại trắng nõn, hai bên xương bướm có độ cong hoàn mỹ, cánh tay vừa di chuyển khiến chúng rõ ràng hơn.

Trì Yên còn chôn mặt trong ngực Khương Dịch không nhúc nhích, Trì Yên thấp giọng nói, nghe như giọng mũi, “Không muốn.”

“Sẽ tốt ngay thôi.”

Lời dỗ dành của đàn ông, hoàn toàn không thể tin tưởng được.

Trì Yên còn không yên tâm, “Nếu có camera thì làm sao bây giờ?”

Khoảng thời gian trước đây, trên mạng hot chuyện ở phòng thử quần áo, là một cặp thân mật ở phòng thử quần áo của một cửa hàng nào đó, không chú ý bị camera quay lại, thế là cư dân mạng điên cuồng chia sẻ lại.

Trì Yên càng nghĩ càng không dám nghĩ đầu, ôm Khương Dịch càng chặt hơn.

Nơi nào đó của anh đã có phản ứng từ lâu, bị cô ôm chặt như thế, cả người căng cứng càng khó chịu hơn.

Khương Dịch trầm giọng, như cắn răng nghiến lợi để nói ra từng chữ, “Không có camera.”

“Sao anh biết, nơi đây đâu phải do nhà anh mở…”

“Là của nhà anh mở.”

“…….”

Trì Yên sững sờ mất vài giây.

Cô còn đang suy nghĩ về độ xác thực của câu nói ban nãy, tay anh đã lần xuống phía dưới, dứt khoát vén váy cô lên hông.

Cả người Trì Yên khô nóng, chân để thẳng, đè lên chân anh.

Trì Yên không dám ngẩng mặt lên trong suốt quá trình, hai mắt nhắm chặt, bàn tay nắm lưng áo của Khương Dịch càng chặt hơn.

Hơi lạnh của điều hoà phả tới nhưng cô vẫn cảm thấy nóng.

Càng căng thẳng, các giác quan càng cảm nhận rõ ràng hơn, thậm chí cô còn cảm giác được Khương Dịch đâm vật nóng bỏng kia vào người cô như thế nào, quá trình dạo đầu không đủ, Trì Yên cực kỳ căng thẳng, nơi đó vừa đau vừa hơi khó chịu, thỉnh thoảng lại hừ nhẹ một tiếng.

Khương Dịch rên khẽ một tiếng, nghe như tiếng thở dài, lại kéo Trì Yên đứng dậy, “Dùng tay.”

~ ~

Tống Vũ đã hỏi Trì Yên địa điểm từ lâu, nên lúc tới nơi không gọi cho cô.

Cô tới sớm hơn dự đoán vài phút, khi tiếng gõ cửa vang lên, Trì Yên còn chưa giải quyết xong cho Khương Dịch.

Khương Dịch sợ cô đợi lát nữa sẽ không thể ra ngoài được, nên không dám va chạm sâu vào người cô, Trì Yên run cả chân, nghe thấy ngoài cửa loáng thoáng có giọng nữ vang lên, tay bất giác dùng sức một chút, sau đó phản ứng được mới bất chợt buông tay, cô tìm khăn giấy lau tay mới bước tới gần cửa lên tiếng đáp lại Tống Vũ.

Tống Vũ cầm quần áo vừa buồn bực lại vừa ngán ngẩm, mãi mới chờ được tới lúc cửa mở ra, chỉ mỗi một cánh tay trắng nõn thò ra.

Tống Vũ bị doạ chết khiếp đến suýt nữa là bỏ chạy mấy mét, “Chị chị chị….”

Trì Yên không rảnh giải thích với cô nàng, “Tiểu Vũ, em đưa quần áo cho chị trước đi, rồi chị sẽ giải thích với em sau.”

Nghe được giọng cô, Tống Vũ mới thở phào một hơi, đưa túi trong tay cho cô, rồi lại túm lấy cổ tay của Trì Yên, “Yên Yên chị nóng lắm à, tay đổ mồ hôi này.”

Trì Yên lập tức rụt tay về, sau đó liền đóng cửa lại, tựa người lên cửa nói dối không chớp mắt, “Trong phòng không có điều hoà nên khá nóng.”

Bên phía tay phải của cô, người đàn ông nào đó tựa người vào tường cười cô không rõ thâm ý.

Trì Yên vốn cho rằng Tống Vũ đem quần áo tới rồi nói thế nào cũng nên đi về, kết quả là cô nàng vừa nói mình về được nửa phút thì lại lao tới bên cửa lải nhải liên miên không ngừng.

Có lẽ là khoảng thời gian này cô nàng chưa tới nên không biết chuyện đã phát sinh như thế nào.

Tống Vũ không biết mối quan hệ giữa cô và Thẩm Ninh, ngữ điệu còn toát lên vẻ sùng bái, “Đúng rồi Yên Yên, vừa rồi em còn gặp được hai nhà thiết kế của nhà họ Phương chủ bữa tiệc này đấy, nhan sắc cực kỳ xinh đẹp, nghe người ta nói trước đây còn từng được giải thưởng quốc tế về thiết kế gì đó nữa…”

Trì Yên ở bên trong xé túi giấy ra.

Âm thanh vang lên át đi phần nào giọng nói của Tống Vũ, nhưng vẫn miễn cưỡng nghe được, “Em còn nghe nói, trong đó có người từng sao chép ý tưởng của người, nhưng không được công khai nên bây giờ mới dược như thế, ngay cả những ngôi sao hạng A đều tranh giành để được cô ta thiết kế cho mình.”

Trì Yên tựa người vào cửa, nghe thấy thế liền nghiêng đầu suy ngẫm, trong lúc đó tay của Khương Dịch lại bắt đầu không an phận, nhưng cô không thèm chú ý tới, chỉ hỏi Tống Vũ, “Là Thẩm Ninh hay người khác?”

“Hình như là người khác, nhưng tên gì thì em quên rồi.”

Tống Vũ lại hỏi, “Yên Yên, chị thay quần áo xong chưa?”

“À, vẫn chưa… Ừm…” Trì Yên cắn môi dưới, đẩy Khương Dịch ra, “Ra ngoài…”

“Yên Yên?”

Trì Yên hơi há miệng để hít thở, nhưng giọng nói vẫn run rẩy, “Tiểu Vũ, em đi trước đi, lát nữa chị đi tìm em sau.”

Tống Vũ: “Em chờ chị cũng được mà, miễn cho lát nữa đồ của chị lại bị rách.”

Tống Vũ hoàn toàn không có dự định rời đi, và hết lần này tới lần khác Khương Dịch cũng không có ý định kết thúc.

Phải ứng phó cả hai người, Trì Yên bị giày vò đến khó chịu, mãi đến khi Khương Dịch gần kết thúc, Tống Vũ đứng đợi bên ngoài đã đánh ngáp, “Yên Yên, có phải chị đã ngủ gật ở trong đó rồi không hả?”

Trì Yên: “………”

Khương Dịch lấy khăn giấy lau người cho Trì Yên, hai chân cô run rẩy, chỗ kia giữa chân bị ma sát vô cùng khó chịu, cô lên tiếng đáp lời Tống Vũ, sau đó liền đi thay bộ lễ phục mới.

Bộ váy cũ bị cô xếp lại và bỏ vào túi, cô định ra ngoài trước rồi sau đó lại quay lại trừng mắt nhìn Khương Dịch, “Lát nữa anh hãy bước ra.”

Trì Yên đã chạm tay tới chốt cửa, nhưng vẫn cảm thấy là lạ, đưa tay chỉ sau lưng Khương Dịch, “Nhớ mở cửa sổ ra.”

Khương Dịch sửa lại mái tóc cho cô, lại hôn lên khoé miệng của cô, rồi mới lên tiếng, “Được.”

Lúc này Trì Yên mới yên tâm mở cửa, đề phòng Tống Vũ phát hiện sự kỳ lạ, cô không hề chần chừ một giây nào, dù hai chân còn đang run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố gắng kéo Tống Vũ đi thật nhanh.

Đi đến đại sảnh, cô bắt gặp  Lục Cận Thanh đang cười vô cùng rạng rỡ và thoải mái, miệng ngoác đến cả mang tai, khác hẳn với nụ cười thâm ý thường ngày.

Tống Vũ trông thấy thế liền ngạc nhiên, “Yên Yên, chị nói xem Lục tổng có phải uống nhiều rồi không, sao lại dùng ánh mắt ấy nhìn chị?”

Trì Yên mặt không đổi sắc, “Cỏ thể là do uống nhiều rồi.”

Bộ lễ phục do Tống Vũ chuẩn bị rất thoải mái, quan trọng nhất là Trì Yên cảm thấy vô cùng an toàn khi mặc nó.

Trì Yên và Tống Vũ dính lấy nhau như hình với bóng, Tống Vũ đi lấy rượu trái cây, cô liền đứng một góc đợi.

Mấy phút sau, không thấy Tống Vũ mà lại bắt gặp Thẩm Ninh và một người phụ nữ.

Trì Yên đã thay lễ phụ, dù kiểu dáng của hai bộ không khác nhau lắm, nhưng để ý kĩ có thể phát hiện không cùng một bộ.

Ví như Thẩm Ninh, và người đứng bên cạnh cô ta.

Thẩm Ninh thầm đánh giá cô vài lần, ánh mắt đầy thâm ý, lạnh lẽo như băng.

Cô cực kỳ không hài lòng với chuyện Trì Yên đổi lễ phục.

Trì Yên lạnh nhạt nhìn người phụ nữ bên cạnh cô ta, dung mạo xinh đẹp, màu tóc cũng không phải là màu đen thuần tuý, hẳn là con lai.

Trái lại thì tiếng Trung nói khá tốt, không hề e dè Trì Yên đứng bên cạnh, liên tục lời qua tiếng lại với Thẩm Ninh.

Qủa nhiên như Khương Dịch nói, quan hệ của hai người cũng không tệ.

Tống Vũ nhanh
chóng quay lại, hình như sau khi đưa một ly rượu trái cây cho Trì Yên mới chủ ý đến hai người họ, ánh mắt sáng rỡ hẳn lên, vừa suy nghĩ có nên lên tiếng chào hỏi hay không thì hai người họ đã nhìn sang hướng khác.

Bên cạnh không có người nhưng Thẩm Ninh không muốn chen vào.

Tống Vũ đứng cạnh Trì Yên, hai người cứ như chị em sinh đôi, Thẩm Ninh muốn đi qua thì phải chen giữa hai người bọn họ.

Tống Vũ rất có mắt nhìn, vừa định nhường chỗ cho cô ta thì đã bị Trì Yên nắm cổ tay lại.

Thẩm Ninh không nghĩ tới có tình tiết này, không phanh lại kịp, lại do đang mang giày cao gót, thế là cả người đổ nhào về phía trước, nhưng được một người nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.

Cô còn tưởng là cô bạn đi chung với mình, kết quả lúc cô vừa ngoảnh đầu lại liền nhìn thấy Trì Yên mắt cong cong đầy ý cười nhìn cô.

Thẩm Ninh trố mắt, nhưng vẫn không đẩy cô ra, đến khi chỗ ngực áo hơi mát lạnh, có một chất lỏng màu hồng đổ ngay ngực áo của cô, sau đó chảy xuống dưới, lan thành một mảng màu hồng.

Cô “Á” một tiếng, cuống quít đẩy Trì Yên ra.

Trì Yên cười vô cùng trong sáng, nhìn như một bé thỏ trắng không hề có chút lực công kích nào, “Thật xin lỗi Thẩm tổng, vừa rồi vì đỡ cô nên tôi không cẩn thận làm đổ ly rượu.”

Thẩm Ninh nổi điên, bởi vì là mùa hè nên Tống Vũ có bỏ đá vào ly rượu, nên dù cách một lớp áo nhưng vẫn lạnh buốt.

Trì Yên tuỳ tiện để ly rượu vào xe đẩy đi ngang, “Không cần cảm ơn tôi, tôi chỉ tiện tay giúp thôi.”

Dứt lời, đã kéo tay Tống Vũ bỏ đi.

Một ly rượu lạnh đổ xuống, khiến lòng Thẩm Ninh lạnh gía.

Khi cô bạn kia đỡ cô, cô còn thoáng run rẩy, không biết là do lạnh hay vẫn còn tức giận.

Người phụ nữ ấy phàn nàn bên tai cô, nói một tràng tiếng Pháp lưu loát, “Sao Khương Dịch có thể thích loại phụ nữ này chứ?”

~ ~

Ly rượu lạnh ban nãy của Trì Yên không khơi gợi lên sóng to gió lớn gì cả.

Ở đây đúng là có không ít người trông thấy cảnh tượng ban nãy, nhưng dúng là họ nhìn thấy vì Trì Yên đỡ Thẩm Ninh nên mới bất đắc dĩ nghiêng đổ ly rượu.

Qua một lúc sau, đám đông xem náo nhiệt cũng dần tản đi, nên làm gì thì làm.

Tiệc tối kết thúc cũng khá sớm.

Trì Yên không phải người mẫu, không cần đứng trên sàn catwalk, sau đó cũng không có chuyện gì cần cô, nên cô nhanh chóng kéo Tống Vũ ra về.

Thời tiết tháng bảy thay đổi thất thường, buổi trưa trời vẫn còn trong xanh, nhưng đến tối đã có mưa to gió lớn nổi lên.

Bên ngoài gió to, toàn bộ hơi nóng đều bị thổi bay, rõ ràng là mùa hè nhưng lại toát lên vài phần lạnh lẽo.

Hình như Tống Vũ đã uống khá say, từng đợt gió thổi qua cũng không thể làm cô nàng tỉnh rượu, ôm cột đèn đường bắt đầu ca hát.

Trên đường đi, dòng người vội vàng qua lại, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc quay đầu lại nhìn cô gái say khướt này. Trì Yên kéo cô, nhưng vừa kéo tay cô khỏi cột đèn đường liền nghe cô đổi bài, “Sai sai sai, là lỗi của em..”

Trì Yên có ấn tượng với bài hát này, đây là bài hát phổ biến một thời.

Nhìn người qua lại ngày càng đông, Trì Yên chỉ có thể cố hết sức kéo cô cách xa cột đèn đường, cũng không biết có phải Tống Vũ xem cô thành người đàn ông kia không, sau khi buông cột đèn đường liền nhào vào ôm chầm lấy Trì Yên.

“Sao ngực của anh lại lớn thế?”

Trì Yên không nói gì, tiếp tục lôi cô đi, định tranh thủ thời gian bắt một chiếc taxi rồi nhét cô vào.

Tống Vũ đưa tay chọc chọc ngực cô, sau đó lại chọc chọc.

Trì Yên cắn răng nghiến lợi: “Tống Vũ!!”

Tống Vũ không đáp lời, lại ngẩng đầu muốn hôn Trì Yên.

Qủa thật là Trì Yên bội phục tửu lượng của cô nàng, vừa định tránh đi, eo liền có người ôm chầm lấy.

Tống Vũ vồ hụt, lắc lư mấy lần mới đứng vững, sau mấy hồi giày vò như thế khiến cô nàng cũng tỉnh táo hơn phần nào, đưa tay chỉ vào người đàn ông phía sau Trì Yên, “Giaó… giáo sư Khương, không cho phép thầy trò yêu nhau đâu!”

Qủa nhiên đã say khướt rồi.

Trì Yên không dám trì hoãn, vừa định đi bắt taxi thì bên chân đã có một chiếc xe màu đỏ sang trọng dừng lại.

Cửa xe mở ra, giọng nói của Lục Cận Thanh từ trong xe vang lên, “Chị dâu!”

Trì Yên dừng lại một chút, cô nhét Tống Vũ vào ghế sau trước, sau đó bản thân cũng ngồi vào xe.

Trì Yên biết chỗ ở của Tống Vũ, sau khi báo địa chỉ liền mở cửa xe để hóng gió.

Thời tiết dần tồi tệ hơn, mới mười mấy phút đã mưa to gió lớn, đến khi mưa hắt vào mặt, Trì Yên mới đẩy cửa xe lên.

Cô nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy trong kính chiếu hậu là Khương Dịch đang nhìn cô chăm chú.

Ánh mắt của anh rất sáng,  giống như một ánh lửa bỗng dưng loé lên giữa trời đêm, lấn át ngôi sao sáng nhất trên trời.

Trì Yên không hề ngoảnh mặt đi, hai người nhìn nhau thật lâu, mãi đến khi Tống Vũ gục đầu vào ngực Trì Yên.

Rốt cuộc Khương Dịch cũng nghiêng đầu nhìn Tống Vũ say như chết, ung dung “À” một tiếng.

Ngay lúc ấy, Trì Yên không bận tâm.

Mãi khi về đến nhà, cô bị người đàn ông nhỏ mọn Khương Dịch giày vò đến sống đi chết lại.

Bên ngoài giông tố đan xen, sấm sét chớp trong nháy mắt có thể hiện ra hình bóng của hai người trên giường.

Vừa dịu dàng lại hài hoà.

~ ~

Hình như thành phố Lâm An bước vào mùa mưa, cả tuần mưa liên tục không ngừng.

Đến thứ hai tuần sau, rốt cuộc mưa cũng tạnh. Trời xanh trong không có mây, không khí trong lành lại sạch sẽ.

Xế chiều thứ hai, Trì Yên tranh thủ trong thời gian này chưa bận rộn, liền mở livestream.

Cô livestream một trò chơi mới nhất – dựa vào phác hoạ để kiếm tiền, mặc dù trò chơi đơn giản nhưng chơi giết thời gian cũng không tệ lắm.

Vẽ xong bức đầu tiên, bán được 2 đồng.

Sau đó bức thứ hai, bán được 1 đồng.

Đến bức thứ ba, không ai muốn mua.

Trì Yên đã học vẽ được 10 năm, khó tránh sẽ cảm thấy bị đả kích.

Lại xem khung chat, tất cả đều là một chuỗi  “ha ha ha”, ngẫu nhiên mới xuất hiện mấy bình luận an ủi cô đừng nản chí.

Trong lúc tức giận, Trì Yên dẹp trò chơi, livestream phác hoạ trực tiếp.

Từ bản thảo đến phác hoạ chi tiết, tốc độ của Trì Yên vô cùng nhanh, vốn là tuỳ tiện phác hoạ một cảnh phim, kết quả là vẽ vẽ vẽ, bất giác vẽ lệch rồi.

Trên giấy xuất hiện một đôi mắt hoa đào đa tình đào hoa.

Khiến fan hâm mộ bắt đầu nổi dậy tâm hồn thiếu nữ màu hồng: [ Yên Yên, giáo sư của chúng ta cũng là đôi mắt hoa đào, cũng có nốt ruồi son dưới khoé mắt! Nhưng anh ấy đã kết hôn rồi!”

Trên giấy, cô viết một dòng chữ: [ Thật khéo, chồng tôi cũng có. ]

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện