- Kẻ kia là ai?
Nghe Lục Triết hỏi, Việt Bân đáp:
- Cổ Lạc, quân sư của Quan Thất.
Không biết tu vi, không biết chiến lực.
Người này chưa từng giao chiến với kẻ khác, dường như rất ngại va chạm.
Về mặt bày mưu tính kế có vẻ cũng có chút môn đạo khi giúp Quan Thất trở thành thái tử Thiên Địch thánh hoàng triều, thâu tóm quyền lực vào tay.
Nói chung, theo đánh giá của ta thì y là nhân vật thuộc về tầng lớp chính trị, không thuộc về tầng lớp cường giả tu đạo.
Bá vương sao lại hứng thú với kẻ này?
Lục Triết nói:
- Y đứng lẫn trong đám đông, cố tình mặc y phục xám để che giấu bản thân nhưng thần thái vẫn cực kỳ nổi bật giữa trăm vạn người, chẳng khác nào hạc giữa bầy gà.
Kẻ như vậy e là không đơn giản như những gì ngươi nhận biết về y.
Tương lai cần chú ý đến kẻ này, không nên chủ quan…
Việt Bân gật đầu, thầm ghi nhớ thân ảnh thanh niên vu sư kia vào lòng.
Mà phía bên kia, bọn họ không biết rằng Cổ Lạc cũng đang âm thầm đánh giá mình.
“Bá khí ngút trời, tạo cho người ta cảm giác chỉ cần một mình gã cũng đủ sức đoạt lấy cả thiên hạ.
Giả dụ có thể biến gã thành vu chủng, tương lai trong trời đất này ai có thể ngăn nổi Cổ Lạc ta quật khởi? Xong việc của Hồng Trần Kiếp Chủ, ta nhất định sẽ tìm tới ngươi…”
Cổ Lạc còn đang suy nghĩ thì chợt nghe Mộ Dung Uyên Bác cất tiếng hỏi:
- Cổ đại sư, đến Tử Hà sơn mạch là chúng ta sẽ chia ra phải không? Trần Mạn Dao là do ta, Quan huynh, Sát huynh, Trương Kiệt và ngươi áp tải?
Cổ Lạc gật đầu: — QUẢNG CÁO —
- Hồng Trần Kiếp Chủ chắc chắn hiểu được nếu ngạnh kháng với quần hùng sẽ thua cuộc nên mới liên tục khuấy động Di địa, hòng khiến chúng ta vì rối loạn mà rời khỏi Tây Thiên.
Chúng ta cứ chiều theo mong ước của gã, đồng thời giấu vào một “ẩn cục”, chờ gã tự mình sa lưới.
Mấu chốt vẫn nằm ở nữ tử trên cột kia.
Tuy nhiên khi tách ra chúng ta sẽ gặp hung hiểm đến cùng cực, hy vọng các vị tự mình bảo toàn.
Trương Kiệt cũng thoáng nhìn lên Trần Mạn Dao, chợt nhớ đến dáng vẻ điên cuồng của Độc Cô Minh, bèn nói:
- Lỡ như Độc Cô Minh tham chiến thì sao? Một Hồng Trần Kiếp Chủ đã khiến chúng ta đau đầu đến cực điểm.
Nếu Độc Cô Minh cưỡi hắc long tham chiến, hai hung thú đẳng cấp nghịch linh bắt tay nhau thì chỉ sợ rằng…
Cổ Lạc mỉm cười, quay sang Sát Tiếu Thiên đang trầm mặc gần đó:
- Các vị cứ yên tâm, sở dĩ ta gọi Sát huynh đi cùng là vì lo lắng chuyện này.
Đào Ngột và hắc long dù mạnh nhưng chắc chắn không thể thương tổn đến Sát huynh dù chỉ một chút, ta nói có đúng không…
Sát Tiếu Thiên cảm thấy thanh niên vu sư kia có chút gì đó không đúng lắm.
Bản thân khi đối diện gã ta cứ có cảm giác muốn cúi xuống quỳ bái trong vô thức, điều này y không giải thích nổi.
Y cười lạnh:
- Ngươi biết không ít! Ta cũng chẳng có yêu cầu gì, Độc Cô Minh dù sao cũng là bằng hữu của ta, giết Kiếp Chủ xong ta hy vọng ngươi sẽ giao Trần cô nương cho ta, tránh tương lai có thêm một “Kiếp Chủ” thứ hai ra đời.
- Việc này dễ nói, xong việc, Sát huynh, Tiêu huynh muốn xử trí nữ tử đó thế nào cũng được…
Cổ Lạc lại gật đầu.
Chẳng mấy chốc đại quân đã đến Tử Hà sơn mạch.
— QUẢNG CÁO —
Sơn mạch này có chiều dài phủ khắp biên giới Thiên Địch thánh hoàng triều, lại có rất nhiều ngõ ngách đan xen nhau, nếu không phải dân địa phương thì sẽ rất dễ lạc đường.
Bên trong sơn mạch còn đại lượng cổ thú đang ẩn náu, mượn sự đồ sồ của tòa sơn mạch này mà tránh né cấm kỵ.
- Cổ Lạc, hy vọng ngươi đoán đúng.
Hiện tại Đào Ngột vẫn đang điên cuồng công phá đế đô thánh hoàng triều.
Chúng ta tách ra dùng đại trận tới đó giam hãm nó trước.
Còn các ngươi sẽ đưa theo Trần Mạn Dao nhằm dẫn dụ Kiếp Chủ.
Đợi khi chúng ta đắc thủ, khuất phục Đào Ngột xong sẽ quay lại cùng các ngươi tạo thành vòng vây truy sát Kiếp Chủ.
Đừng quá ham chiến, mục tiêu đạt được lập tức rút lui!
Mấy trưởng lão nhìn những thiên kiêu được phân phó đi theo đám Cổ Lạc, Quan Thất, Sát Tiếu Thiên và Trương Kiệt, dặn dò kỹ lưỡng rồi mới cùng mấy trăm vạn binh mã rời đi.
Nhân thủ còn sót lại áp tải Trần Mạn Dao cũng rất đông, chừng ba mươi vạn người, trong đó dẫn đầu đều là những thiên kiêu số một số hai Di địa.
- Kiếp Chủ, ngươi tính kế chúng ta, chúng ta tính kế lại ngươi.
Ai cũng biết rõ toan tính của đối phương, chỉ là xem kẻ nào