Điều khiển người máy nano bị chậm là chuyện khiến người khác thực sự đau đầu.
Đôi khi rõ ràng đầu óc và mắt là cùng một chỗ nhưng người máy nano lại phản ứng chậm hơn vài giây.Này chẳng khác gì họ không điều khiển được tay chân của mình, khiến đám Vương Vũ Trí cảm thấy như mình bị khờ vậy…Hơn nữa nếu họ có thể khống chế người máy nano thật tốt.
Nói không chừng bây giờ sẽ giúp được mọi người thay vì bất lực nhìn.Cho nên khi Nhâm Tiểu Túc báo họ biết, rèn luyện cơ thể có thể nâng cao tỷ lệ đồng bộ thì ngay cả mấy học sinh bị thương cũng bắt đầu chủ động làm việc.
Tỷ như chân bị thương thì rèn luyện tay, tay bị thương thì rèn luyện bụng.
Một người muốn thành công sẽ có muôn vàn biện pháp.Thật ra áp lực của Nhan Lục Nguyên rất lớn, dù có Vương Phú Quý và Lý Thanh Chính hỗ trợ nhưng những người khác chỉ là người bình thường, muốn chia sẻ cho hắn cũng hữu hạn.Mà bây giờ, sau khi nghe biện pháp của Nhâm Tiểu Túc xong, mọi người đều nghĩ cách đột phá cực hạn của bản thân, cũng hi vọng sau này có thể giúp đỡ cho đoàn đội của mình.Đội ngũ này của họ cũng coi như trải qua sóng to gió lớn, sau khi sàng lọc đất cát thì còn lại chính là vàng.
Mỗi người đều biết muốn sống trên đất chết là chuyện khó khăn cỡ nào.Chỉ là trong mắt người ngoài, những người này chẳng khác nào vừa uống máu gà nên hung hăng dễ sợ.Nhâm Tiểu Túc chờ đợi cơ hội, một trong số đó là đàn sói tới đây.
Kết quả qua vài ngày, mắt thấy Nạn dân doanh đã xây xong mà bóng dáng đàn sói vẫn chưa thấy đâu.Lúc này, bỗng dưng Nhâm Tiểu Túc chợt bừng tỉnh.
Chỉ sợ đàn sói đã tới mùa sinh sản?Lúc còn ở trạm gác có rất nhiều sói cái mang thai.
Thời gian hoài thai của sói là 63 ngày, tính toán cũng không sai lệch lắm.Cho nên, đối với đàn sói mà nói, chuyện chúng cần làm nhất là tìm chỗ trốn, chờ số lượng cá thể nhiều hơn rồi nuôi dưỡng đám sói con thành lực lượng mới của đàn sói.Lúc này, đàn sói không thể tùy ý hoạt động.
Thậm chí Lang vương đã sớm dự trữ xong đồ ăn, tránh phải ra ngoài săn bắn làm gì.Thật đáng tiếc, nếu đàn sói ở đây, hai chi quân tăng cường của Dương thị chẳng là gì.Đã vậy chỉ có thể chờ Nhâm Tiểu Túc khỏi thôi.Nạn dân doanh gần hàng rào đã được dựng xong, cao chừng hai mét.
Bốn phía có bốn tòa tháp cao để quan sát xung quanh, thậm chí còn có đèn pha nữa.Binh sĩ Dương thị tuần tra bốn phía, gần đó còn có người thay phiên canh gác, trên vai vác súng, đạn lên nòng để phòng ngừa đám nạn dân chạy trốn, cũng nhằm giám sát nạn dân.
Binh sĩ chỉ phụ trách chỉ đạo nạn dân xây dựng mà thôi.Binh sĩ thay phiên canh gác, người chưa tới lượt sẽ vào doanh trướng chơi đánh bài.
Nhưng khi tới ca trực ban họ sẽ không qua loa, căn bản không để bất luận kẻ nào có cơ hội chạy thoát.Nếu đám Nhâm Tiểu Túc muốn đi, đầu tiên họ phải cân nhắc việc đội phá hai chi quân tăng cường này.Bấy giờ, Vương Phú Quý thừa dịp buổi tối nghỉ ngơi mà chạy đi lôi kéo quan hệ với đám binh sĩ, tặng quà làm quen các kiểu.Đồ vật tặng đi cũng khá nhiều, đa phần đều là đồng hồ, trang sức, rất phù hợp với hình tượng nạn dân.Thời điểm binh sĩ tăng cường đánh bài, hắn còn bưng trà rót nước rất thành ý.
Thế nhưng đám binh sĩ kia vẫn hò hét với Vương Phú Quý, thậm chí còn cao giọng nhục mạ, lão Vương tức muốn chết nhưng vẫn phải tươi cười chào đón.Lúc ăn, binh sĩ Dương thị thậm chí còn chẳng thèm đi lấy mà xem Vương Phú Quý như chân sai vặt, cơm nước xong xuôi lại để Vương Phú Quý rửa chén dọn dẹp, hèn mọn như buổi đất.Buổi tối, lúc đám binh sĩ đánh bài, Vương Phú Quý bưng mấy chén nước ấm qua.
Kết quả một binh sĩ không biết, trực tiếp cầm lên uống khiến bản thân bị phỏng nhẹ.Hắn tức giận xô ngã Vương Phú Quý:- Không biết đường nhắc nhở ta nước quá nóng hả?Vương Phú Quý tùy ý phủi phủi nước vẩy lên