Đệ Nhất Kiếm Thần

Chương 10793


trước sau

Bỗng có một giọng nói dữ dằn vang lên từ dưới đài: “Nàng là con gái của Đại nguyên soái Đế quốc Nguyên chúng ta! Nếu ngươi dám giết...”  

Diệp Huyên bất thình lình xoay người tung đấm.  

Ầm!  

Quyền ấn lập tức xố sổ lão già vừa lên tiếng.  

Ai nấy đều kinh hồn bạt vía, cuống quít thối lui.  

Diệp Huyên quay lại nói với Thu Lam: “Không ngờ Nhân Gian Cảnh chỉ có nhiêu đó”.  

Mọi người: “...”  

Diệp Huyên đang có chút không thể hiểu được.  

Không ngờ Nhân Gian Cảnh lại yếu đến thế này, hay đúng hơn là, hắn không ngờ bản thân lại mạnh đến thế!  

Trước đó, sở dĩ hắn thấy mình yếu là vì kẻ địch của hắn.  

Đó là những ai?  

Cổ?  

Vô Biên Chủ?  

Chủ nhân bút Đại đạo?  

Đứng trước ba người này, đương nhiên là phải yếu rồi!  

Trước đó cũng do hắn nữa, chẳng biết sao cứ ngu ngốc đi so sánh mình với ba người kia, không phải tự ngược đãi thì là cái gì chứ?  

Hắn đáng lẽ phải đi so với người cùng cấp kìa!  

Nghĩ đến đây, Diệp Huyên buông tiếng thở dài.  

Sao trước kia mình sống mệt mỏi vậy trời?  

Tại mình ngu quá!  

Nhưng bây giờ hắn đã mở ra một cánh cửa mới rồi!  

Đúng lúc này, Thu Lam ngẩng đầu lên, gằn giọng rít ra: “Ngươi dám hạ nhục ta?!"  

Diệp Huyên thu hồi dòng suy nghĩ, hỏi lại: “Cô có tư cách gì để ta hạ nhục sao?"  

Thu Lam vừa toan mở miệng thì cảm nhận được một luồng khí tức kh ủng bố từ xa ập đến!  

Người đứng dưới đài tỷ võ rối rít lui lại.  

Một khắc sau, một ông lão mặc khôi
giáp xuất hiện ở dưới.  

Lập tức có người kêu lên: “Đại nguyên soái Đế quốc Nguyên! Thu Nguyên!"  

Thu Nguyên!  

Đại nguyên soái Đế quốc Nguyên, cai quản tám phần binh mã của đất nước, có thể nói là vị trí dưới một người trên vạn người!  

Người này cũng đã đến Tiểu Trật Tự Cảnh.  

Ông ta nhìn Diệp Huyên: “Thả con bé ra”.  

Giọng nói không cho phép bất cứ ai làm trái lại.  

Ai nấy đều quay đầu nhìn Diệp Huyên, thấy hắn nhếch mép: “Ông bảo thả thì ta sẽ thả à?"  

Thu Nguyên: “Nàng có mệnh hệ gì, ta bảo đảm ngươi sẽ hối hận cả đời”.  

Diệp Huyên bất thình lình vung chân.  

Ầm!  

Thủ cấp Thu Lam bị đá văng, sau đó là một luồng sức mạnh khủng khiếp ập đến dập nát linh hồn nàng ta.  

Xóa sổ hoàn toàn!  

Hắn chỉnh trang lại y phục, nhìn Thu Nguyên: “Đế quốc Nguyên ở đâu? Chỉ ta xem”.  

Tiểu Bút: “...”  

Tiểu Tháp thở dài: “Ta phục Tiểu chủ sát đất luôn! Mạnh thì không mạnh nhưng được cái hay ra vẻ, mà còn ra vẻ y như thật...”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện