Diệp Huyên cười nói: “Bây giờ, ngươi câm miệng cho ta, nếu ngươi còn nói thêm một câu thì ta sẽ khiến ngươi không thể nói thêm được câu nào suốt cả quãng đời này!”
Người đang ông trung niên vừa muốn nói gì đó, cô gái đột nhiên gầm lên: “Lui xuống!”
Vẻ mặt người đàn ông trung niên có phần khó coi nhưng vẫn không dám làm trái lời cô gái, lập tức lui xuống.
Cô gái nhìn Diệp Huyên, nàng ta cứ nhìn Diệp Huyên chằm chằm như vậy: “Trước đó có chỗ nào đắc tội, xin thứ lỗi cho!”
Diệp Huyên khẽ cười, sau đó nhìn Đế Khuyển.
Hắn không quan tâm đến Thần tộc này, hoặc nên nói là có chút ghét bỏ, thế nhưng hắn tôn trọng Đế Khuyển.
Nếu như Đế Khuyển muốn ở lại thì hắn cũng sẽ nán lại cùng nó.
Hắn không muốn giúp Thần tộc, nhưng hắn sẽ giúp đỡ Đế Khuyển.
Đế Khuyển trầm mặc một lúc, lại nói: “Đưa chúng ta đi nhìn xem, ta muốn xem thử Thần tộc bây giờ thế nào rồi!”
Cô gái khẽ gật đầu: “Đi theo ta!”
Nói xong, nàng ta vung tay lên, dưới chân Diệp Huyên và Đế Khuyển xuất hiện một Truyền Tống Trận.
Ngay sau đó, Diệp Huyên và Đế Khuyển lập tức biến mất tại chỗ.
Trong chốc lát, hai người Diệp Huyên đã xuất hiện ở dưới thềm đá, Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn qua, thềm đá hướng thẳng mãi lên trên, ước chừng đến cả nghìn trượng, mà ở điểm cuối thềm đá là một cung điện