Sau khi Lục Tiểu Nham rời đi thì trong phòng chỉ còn lại tôi và Quý Xuân.
Tôi lấy một điếu thuốc ra, vừa nhấn bật lửa thì có một cơn gió thổi tới dập tắt lửa.
Tôi lại nhấn bật lửa thì kết quả lại có một cơn gió thổi tới, tôi tiếp tục nhấn bật lửa nhưng ngọn lửa vẫn dập tắt.
Vì thế tôi nhìn về phía nguồn gió, khuôn mặt như trứng ngỗng tinh xảo của Quý Xuân.
Phập một tiếng, tôi lại nhấn bật lửa.
“Cô thử thổi một lần nữa cho tôi xem!”
Quý Xuân lập tức phồng má, chu cái miệng nhỏ thổi tắt ngọn lửa.
“Tôi cứ thổi đó, anh muốn làm gì?”
“Không có gì, tôi cảm thấy cô bĩu môi rất thú vị, rất đúng lúc.”
Quý Xuân khó hiểu, vì thế tôi đưa điếu thuốc đến gần cô ta, lắc lắc mấy cái.
Sau đó, bàn tay trắng như phấn của cô ta tát vào mặt tôi.
“Anh đúng là tên lưu manh, nhân lúc người khác không chú ý là gài bẫy, đồ lưu manh, đồ khốn nạn!”
Tôi lấy lại điếu thuốc, sau đó cầm bàn tay nhỏ xinh xắn, năm ngón tay trắng nõn thon dài, có vẻ giống như mô hình bàn tay, lòng bàn tay đầy hồng hào, tràn ngập cảm giác mềm mại ấm áp.
“Vậy cô còn đến đây tìm tôi? Cô đừng nói với tôi là thật sự đi du lịch, nếu không thì tôi rất đau lòng.”
Quý Xuân rút tay nhỏ về: “Tôi còn đau lòng hơn, vốn muốn cướp anh từ bên cạnh Tiểu Nham đi, nhưng không ngờ đến lúc này mới phát hiện còn có chị, Vũ Bích Phượng, Tiểu Nham, hai người đẹp này, ngay cả tôi nhìn thấy còn thèm, cô gái tốt như vậy, sao lại để anh nhúng chàm vậy chứ?”
“Cô không biết trên giang hồ tôi có tên là tay săn gái tốt không?”
Quý Xuân nhìn về phía tôi: “Vậy anh cũng săn tôi đi!”
Tôi lắc đầu.
“Sao vậy, chẳng lẽ tôi không phải là cô gái tốt?”
“Cô là cô gái tốt nhưng không cần phải săn, bản thân cô đã lõm vào trong, giống như thế này.”
Sau đó tôi chụp hai tay lại, tạo một khe hở ở giữa.
“Anh đúng là đồ lưu manh...”
Quý Xuân không phải là người phong kiến, tôi đã biết chuyện này lúc ở Kinh Đô, nhưng mặc dù cô gái cởi mở như thế cũng mặt đỏ tía tai, chứng tỏ kỹ thuật tán tỉnh của tôi lại tăng thêm một bậc.
Sau một lúc im lặng, Quý Xuân hỏi tôi: “Tôi ngàn dặm xa xôi tới tìm anh, anh có cảm động hay không?”
Tôi lắc đầu: “Không cảm động, không phải ngàn dặm xa xôi đến làm chuyện, chẳng có gì cảm động.”
Quý Xuân xấu hổ không chịu nổi: “Anh đúng là mặt dày, mấy lời xấu hổ đó cũng nói ra được!”
“Không có gì là không thể nói, chỉ là sự thật mà thôi.”
Tôi nói xong thì chỉ vào điện thoại của cô ta: “Nếu không muốn làm chuyện đó, vậy thì đừng gọi điện thoại cho tôi.”
Quý Xuân cầm điện thoại đi qua một bên, ngồi cách tôi rất xa, hoàn toàn bại trận.
“Hơn nữa chân cô rất đẹp, nếu cô thật sự muốn làm, khi đến tìm tôi thì nhớ mặc tất chân, tôi muốn từ từ thưởng thức đôi chân xinh đẹp gợi cảm này.”
Sau đó Quý Xuân bắt chéo chân, giống như có chút xấu hổ...!
Lục Tiểu Nham nhanh chóng quay lại, mọi người tiếp tục ca hát rất vui vẻ, rất sung sướng.
Hơn mười giờ tối, chúng tôi rời khỏi KTV, quay về khách sạn Quý Xuân đang ở.
Hai người bọn họ ở một phòng, tôi cũng đặt một phòng, hơn nữa ngay bên cạnh bọn họ.
Đêm nay chắc chắn là một đêm mãnh liệt dâng trào.
Khoảng nửa tiếng sau có tiếng gõ cửa vang lên, sau đó tôi đứng dậy mở cửa thì thấy Vũ Bích Phượng.
Tôi giang hai tay, sau đó Vũ Bích Phượng đi đến bên cạnh tôi rất xấu hổ.
“Sao vậy, ngày đó không đi tìm Trương Ngọc Dung giải quyết nhu cầu sao, hay là Tiểu Nham không thỏa mãn được cậu, nên phải gọi tôi đến cùng chơi?”
Vũ Bích Phượng vào phòng rồi cởi áo khoác, sau đó là giày, vớ, quần, áo, cởi sạch sẽ, cả người chỉ còn lại bộ đồ lót.
“Tôi không tìm Trương Ngọc Dung, cũng không phải bởi vì Tiểu Nham không giải quyết được, không phải tôi sợ chị ghen sao...”
Tôi nói xong thì ôm Vũ Bích Phượng vào lòng, hôn lên đôi môi đỏ xinh đẹp.
Hai người mãnh liệt hôn nhau, hai lưỡi dây dưa quấn lấy nhau, khơi dậy dục vọng nóng bỏng của người kia.
Một lúc lâu, tôi định cởi sạch bộ đồ lót gợi cảm của Vũ Bích Phượng thì cô ta ngăn cản tôi: “Tôi đi tắm trước đã.”
Cô ta không giải thích, đi vào phòng tắm.
“Yêu dấu, tôi cũng cần tắm rửa, chị mở cửa đi, chúng ta cùng tắm...”
Cho dù tôi lừa gạt thế nào thì cô ta cũng