Lúc này tại một nơi khác trong khu vực nghĩ ngơi đối diện trước mắt người đàn ông là mặt hồ yên tĩnh bên cạnh là bàn rượu được nhân viên cẩn thận rót sẵn.
"Tìm được người chưa ?" - Giọng nói khàn lạnh nhàn nhạt cất giọng.
"Âu tiên sinh thứ lỗi chúng tôi đã dò tìm khắp thành phố nhưng! vẫn không tìm ra tung tích của.
.
" - Màn hình lớn, người đàn ông đội mũ đen nghiêm túc cẩn trọng báo cáo nhưng nói còn chưa hết câu thì tiếng của thuỷ tinh đỗ vỡ dưới sàn.
"Xoảng.
.
" - Tiếng thuỷ tinh đập mạnh xuống, người phụ nữ bên cạnh bị doạ đến xanh mặt nhanh chóng bước đến dọn dẹp thay một chiếc ly mới đặt trên bàn.
"Cậu có hai ngày, tôi không thích chờ đợi" - Hắn cất giọng uy quyền ra lệnh.
"Dạ, tuân lệnh Âu tiên sinh" - Người đàn ông sợ đến nỗi giọng điệu đáp lời run rẫy.
Âu Liên Việt ngồi xuống sofa lớn thưởng thức rượu vang đỏ cùng âm thanh nhè nhẹ của đàn dương cầm đúng thật một cuộc sống thoải mái vương giả, người nữ nhân ăn mặc quyến rủ cũng muốn câu dẫn người đàn ông cực phẩm này không sợ mà tiến đến.
"Âu thiếu gia.
.
em không xinh đẹp sao?" - Giọng điệu ngọt ngào cùng nét mặt cũng không đến nỗi nhưng hắn thực sự chẳng mấy hứng thú với cô ta.
"Sao lại hỏi thế ?" - Hắn không nhìn nhưng chỉ chậm chạp lấy một điếu thuốc lá châm lửa.
"Anh không hề nhìn em! " - Cô nàng cứ như được nước lấn tới ngồi dưới chân hắn một tay gác lên đùi hắn.
Bàn tay người đàn ông to lớn nhẹ nhàng xoa đầu cô ta nụ cười gian manh đáng sợ, cô gái kia cũng nghĩ bản thân đã thực sự dẫn dụ được hắn nhưng! những suy nghĩ mờ ám còn chưa kịp diễn ra trong đầu cô ta thì một cơn đau nhức truyền đến khiến cô ả hoảng sợ nhìn lên Âu Liên Việt.
"A.
.
đau.
.
quá Âu thiếu gia xin anh tha lỗi! "
"Có biết tôi ghét nhất loại đàn bà nào không?" - Bàn tay túm chặt phần tóc của cô ả cười ngạo ngễ.
"Dạ.
.
? " - Cô ta hoảng sợ đáp mà run rẫy không ngừng.
"Loại đàn bà không biết tự lượng sức mình.
.
còn nghĩ là phụng hoàng sao ? Muốn trèo lên giường của tôi cô còn chưa đủ trình đâu" - Hắn túm tóc cô ta đẩy ra một cái, cô gái xanh mặt sợ hãi lùi lại không khỏi cầu xin.
"Âu tiên sinh tôi ngu dốt không hiểu chuyện.
.
xin anh tha thứ cho tôi.
.
" - Lúc này tâm trạng của hắn cũng chẳng tốt nhìn dáng vẻ sợ hãi của cô ta trong đầu hắn lại thoáng hiện hình ảnh của nữ nhân khác càng khiến hắn như phát điên còn tưởng cô gái xui xẻo kia toi mạng ngay tại hồ bơi nhưng lúc này Tần Mặc Đình và Triệu Tứ Khâm lại đến.
"Tất cả ra ngoài" - Triệu Tứ Khâm lạnh giọng, tất cả nhanh chóng lui hết ra ngoài không tới năm phút.
Âu Liên Việt không nói gì chỉ quay người ngồi lại ghế sofa nhìn hai người họ, Tần Mặc Đình gương mặt vẫn nghiêm nghị đáng sợ như mọi khi còn Triệu Tứ Khâm thì có vẻ tâm trạng hơi tốt.
"Gì vậy.
.
kéo nhau đến thăm tôi sao ?" - Âu Liên Việt nhẹ