Đêm Trước Ly Hôn

Chương 20: Cùng so chiêu


trước sau

Kiều Vi Nhã đẩy cửa ra, Cổ Khánh vừa nghe tiếng mở cửa phòng liền từ sô pha đứng lên. .

Thời điểm Kiều Vi Nhã cúi người đổi giày, một chân của Cổ Khánh Nhất đá đến, nơi này có hơi chật, Kiều Vi Nhã vừa tránh thoát, chân thứ hai của Cổ Khánh Nhất đã đạp đến.

Cổ Khánh Nhất từng chịu qua huấn luyện của đặc công, sau khi thấy hai lần đều thất bại, thì thu chân về. .

Kiều Vi Nhã đã phản ứng lại, tuy rằng chỗ này hơi chật, Cổ Khánh Nhất khẳng định không phải đối thủ của cô, nếu võ công của Kiều gia thực sự thua dưới thân thủ của hắn, cô tin tưởng ông nôi nhất định sẽ từ dưới đất chui lên đánh cô một trận. .

Từ trước đến giờ Cổ Khánh chưa từng lĩnh giáo Võ công cân thật của Kiều Vi Nhã, hắn chỉ biết rằng, một năm bốn mùa Kiều Vi Nhã đều dậy sớm đi luyện võ, nhưng hắn không có hứng thú xem, lại càng không muốn học , hơn nữa, Kiều Vi Nhã chưa từng có ý truyền thụ võ công cho hắn. .

Đặc điểm gió xoáy chân của Kiều già là vừa nhu vừa hữu ích, thân pháp linh hoạt nhanh chóng, chân pháp mạnh mẽ hữu lực, hơn nữa ra chiêu tàn nhẫn, cho nên, ông nội Kiều Vi Nhã từng nhắc nhở cô nhiều lần, không được dễ dàng biểu lộ công phu. .

Thế nhưng hôm nay lại liên tiếp ra chiêu hai lần, Kiều Vi Nhã thật không ngờ tới. .

Cho đến khi đá Cổ Khánh Nhất ngã xuống đất, Kiều Vi Nhã mới thản nhiên nói: “Biết rõ đánh không lại tôi cũng không cần động thủ.”

Mặt Cổ Khánh Nhất đỏ lên, thẹn quá hoá giận, đưa tay sờ vừa vặn đụng đến một chiếc giày da, thuận tay ném về phía Kiều Vi Nhã.

Sauk hi Kiều Vi Nhã tránh thoát, lạnh lùng nói: “Cổ Khánh Nhất, anh trở lại là muốn đánh nhau với tôi à? Nếu như anh còn cảm thấy chưa đánh đủ, tôi sẽ theo đến cùng!”

Cổ Khánh Nhất có chút chật vật từ dưới đất bò dậy, chỉ vào mũi Kiều Vi Nhã mà mắng: “Con mẹ cô. . . . . .”

“Cổ Khánh Nhất, để tôi nhắc nhở anh một câu , mẹ tôi đã qua đời , mẹ anh cũng chính là mẹ ta, tha hồ mà mắng tôi cũng không cãi lại.”

“Cô. . . . . .” Cổ Khánh Nhất nhất thời nghẹn uất, hắn chưa bao giờ biết vợ mình cũng có thể nhanh mồm nhanh miệng như thế.

“Anh ăn cơm chưa? Trong nhà chỉ có hai người chúng ta, nếu anh không muốn ăn, tôi liền nấu một bát mì sợi.”

“Tôi không ăn mì sơi, tôi muốn ăn thịt kho!” Một trong những món ăn sở trường của Kiều Vi Nhã chính là thịt kho, Kiều Vi Nhã học được lúc bọn hắn đi du lịch Hồ Nam, trải qua vài lần thí nghiệm thịt kho làm được so với món thịt kho trong các nhà hàng ở Hồ Nam tuyệt đối giống nhau.

“Tôi không thời gian, cũng không có hơi sức, Cổ Khánh Nhất hôm nay anh về sớm, vậy anh nấu cơm đi.”

Từ trước đến giờ Cổ Khánh Nhất không vào phòng bếp, mẹ hắn chỉ có một đứa con trai, ngày thường hận không thể tung hắn lên trời, từ trước đến giờ Cổ Khánh Nhất đều cơm đến tận mồm, áo đến tận tay.

Nhưng mà từ khi ở cùng một chỗ với Tiêu San, Cổ Khánh thay đổi rất lớn, hắn học được làm rất nhiều công việc nhà, trước kia trên quần áo của hắn, không dính mùi dầu mỡ nhưng hiện giờ Kiều Vi Nhã biết hắn đã biết nấu ăn. .

Kiều Vi Nhã khoác túi lên đi về phía phòng ngủ, Cổ Khánh Nhất cũng bước đến định giật túi trong tay cô, Kiều Vi Nhã nghe được tiếng gió tránh sang một bên, thản nhiên nói: “Anh muốn cướp tiền à?” .

Cổ Khánh Nhất căm hận nói: “Mẹ đang ở bệnh viện , cô còn giữ sáu ngàn kia làm gì, cô đưa tiền cho bà không phải xong rồi à! Chẳng lẽ cô thực sự để ý sáu ngàn tệ kia!”

Kiều Vi Nhã cười nói: “Cổ Khánh Nhất, anh có biết hàng tháng tiền thuê nhà, điện nước, phí điện thoại, tiền thuê xe, tiền thuê nhân công của tôi là bao nhiêu không? Anh có biết bản thân anh một tháng tiêu hết bao nhiêu tiền dầu, bao nhiêu tiền thuốc, tiền hàng tháng anh mua quần áo, tiền mua giày dép, hàng tháng hơn ngàn tệ chi phí sinh hoạt đưa cho bà nội Đồng Đồng, đều lấy từ chỗ tôi không? Đừng có quên, từ lúc chúng ta kết hôn đến bây giờ, tiền anh kiếm được đều đưa tất cho mẹ anh! Hiện tại tôi đang mùa ế hàng, quay vòng khó khăn, không cần nói sáu ngàn mà sáu trăm, đều rất quan trọng với tôi, còn nữa cô cháu họ kia của anh, tôi cũng không dám dùng, anh mau tìm công tác cho cô ta, tôi mướn người làm việc, không phải nuôi bà cô già , có phải anh bảo cô ta ghi chép tiền hàng mỗi ngày, sao anh phải bảo cô ta, trực tiếp tìm tôi không được à, không phải so với cô ta tôi còn rõ ràng hơn nhiều sao? Cổ Khánh Nhất, tôi thật lòng mong sống cùng với anh, nếu anh không muốn tiếp tục sống cùng với tôi, nói sớm một chút, chúng ta mỗi người một ngả!” .

Cổ Khánh Nhất giật mình một chút, Kiều Vi Nhã chưa từng nói như vậy bao giờ, dù dẫn người đàn bà khác đến trước mặt cô, cô cũng nhẫn nhịn xuống, kì thật, đúng là hắn thật sự xin lỗi con gái của mình. .

Nhưng mà Tiêu San nói hiện giờ cô ta đã mang thai hai tháng , chuyện tình với cô ở bên này, nhất định phải nắm vững, chuyện này quan hệ đến tương lai sau này của bọn họ, bởi vì tuy nói rằng khách sạn kia là của Tiêu San nhưng vẫn đứng tên con gái cô ta, nếu Tiêu San kết hôn hàng tháng khách sạn chỉ cấp cho cô ta một vạn tệ tiền sinh hoạt phí, một vạn tệ đối với Tiêu San mà nói giống như gia đình bình thường tiêu mười đồng, một tháng mười đồng chắc chắn không đủ để sống .

Nghĩ đến chuyện của bản thân mình còn chưa làm xong đã lộ ra sơ hở, Cổ Khánh Nhất hối hận vạn phần, tâm tư hắn xoay chuyển vòng quanh, cố gắng để bản thân mình bình tĩnh trở lại, thở dài một hơi, nói: “Tiểu nhã, vừa rồi anh bị tức đến hồ đồ , mẹ gọi điện mắng anh một trận, em cũng biết từ trước giờ anh chưa từng bị mắng qua, sáu ngàn kia em không muốn đưa thì coi như xong, anh sẽ nghĩ biện pháp khác.” .

Kiều Vi Nhã gật đầu, trong lòng thì đã sớm không tin hoa ngôn xảo ngữ của hắn, “Cổ Khánh Nhất, hôm nay tôi rất mệt, muốn nghỉ ngơi một chút anh đi nấu cơm đi.”

Cổ Khánh Nhất đưa tay ra, “Em đưa anh một trăm, anh đi ra ngoài mua chút đồ về.” .

“Trên người anh ngay cả một trăm cũng không có sao, ngày mai tôi còn phải lấy hàng, chỉ riêng phí vận chuyển đã năm ngàn tệ rồi, nếu anh không có tiền, mua hai gói mì ăn liền về đi.”

Cổ Khánh cười nói: “Không phải từ trước đến giờ em không thích ăn mấy thứ đó sao? Anh đi mua cơm rang hải sản về cho.”

Kiều Vi Nhã xua tay, lười
nói với hắn, sau khi vào phòng ngủ thì không còn có thanh âm. .

Sau khi Cổ Khánh Nhất ra khỏi cửa, Kiều Vi Nhã giấu xong tiền hàng hôm nay, lúc này mới đi vào toilet rửa mặt sau đó ra ngoài ngồi trên sô pha mở tivi.

Chuyển qua vài kênh truyền hình thành phố B, thật không có gì hay đều là quảng cáo một ít thuốc giả, Kiều Vi Nhã xem mà thấy phiền lòng, cầm điều khiển tắt tivi.

Mở ra tủ lạnh cầm một nước vừa mở ra thì Cổ Khánh Nhất đã trở về. .

“Tiểu nhã, lãnh đạo đơn vị gọi anh về có nhiệm vụ, anh đi trước.” .

Kiều Vi Nhã đã sớm biết hắn không lưu lại được lâu, cũng không muốn giữ hắn tại trong nhà, gật đầu, mở hộp cơm hải sản ra , vừa vặn nói: “Cổ Khánh Nhất chuyện cháu họ của anh là như thế nào, ngày mai trở về anh phải giải thích cho rõ, tôi nói cho anh biết, trong vòng một tuần làm cho cô ta nhanh chóng rời đi.” .

“Tiểu nhã, em nể mặt anh, để cô ta làm xong một tháng, như thế mẹ sẽ không ỹ .” .

Kiều Vi Nhã cũng không ngẩng lên chỉ nhẹ nhàng gật đầu, “Có khả năng trong thời gian này tôi cần đi Chiết Giang một chuyến, còn một tháng sẽ là mùa đắt khách, tôi muốn đi nhập chút hàng hoá mới.”

“Được, em cứ đi đi, anh bảo Khánh Song giúp đỡ trong con.” .

“Không cần, tôi đã nói cùng Tiểu Vương cho bé ở cùng, em gái Tiểu Vương đến đây ở bên Tiểu Vương cũng được, lần trước Đồng Đồng ở bên kia hai ngày, để cháu trai bên ngoại nhà anh đánh hai ngày, tôi không chịu được, đừng quên Đồng Đồng họ Cổ!” .

Cổ Khánh Nhất không nhịn được mà gật đầu đồng ý , hắn ước gì Kiều Vi Nhã đi thật nhanh, cô đi lần này ít nhất cũng 20 ngày, thời gian 20 ngày, mọi chuyện đều đã làm xong . .

Cổ Khánh vừa đi, Kiều Vi Nhã liền ngẩng đầu lên, lạnh lùng cười, chuyện gì nên đến cuối cùng sẽ đến. .

Thu thập một chút Kiều Vi Nhã ra khỏi cửa. .

Lúc này, trời đã tối rồi, đèn đường trong ngõ nhỏ cũng không sáng. .

Cô cầm chìa khoá xe đi dưới anh đèn, tự nhiên không nhìn thấy có người đứng ở trụ đèn phía trước nhìn cô.

Xe của cô dừng ở bãi đất trống đầu hẻm. .

Lúc mở cửa xe , đột nhiên phía sau xuất hiện một cái bóng. .

Kiều Vi Nhã cảnh giác xoay người, cách xa cô không đến một thước, một bóng người cao lớn đang đứng. .

“Bảo Mặc, anh. . . . . .”

“Vi vi, anh muốn nói chuyện với em.” .

“Bảo Mặc, giữa chúng ta không còn chuyện gì để nói .” .

Bảo Mặc không nói lời nào mở cửa xe ngồi xuống ghế, “Chúng ta ra bờ biển Bách Trượng Nhai.” .

Bách Trượng Nhai là nơi bọn họ từng ước hẹn, phía trên Bách Trượng Nhai là một khoảng trống lớn, bởi vì địa thế hiểm trở có rất ít người đến nơi đó, nhưng xe buss có một trạm dừng ở nơi đó, bảy giờ tối là chuyến cuối cùng. .

Lúc hẹn ước hai người rất hạnh phúc quên cả thời gian bở lỡ chuyến xe cuối cùng, đành phải đi bộ về trường học, về đến trường học đã là bốn giờ sáng.

Lúc đi qua nội thành, Kiều Vi Nhã muốn gọi xe, Bảo Mặc lại không cho, chỉ muốn dắt tay cô đi , Kiều Vi Nhã kêu mệt, hắn liền cõng Kiều Vi Nhã, dọc theo đường đi, hai người đi một chút lại nghỉ, Bảo Mặc cõng Kiều Vi Nhã ít nhất đi rồi hai ba km, sau đó hai người cùng nhau ngã xuống mặt cỏ ven đường.

Từ lần đó về sau, Bảo Mặc luôn dẫn cô đi Bách Trượng Nhai. .

Ban đêm đên Bách Trượng Nhai, cô tuyệt đối sẽ không đi . .

“Nếu em không đi, hai chúng ta vào trong nhà em cũng được.” .

Bảo Mặc rất cố chấp, Kiều Vi Nhã là người rõ ràng nhất, nhưng mà cô thật sự không muốn xuất hiện cùng Bảo Mặc, sau khi ly hôn, dù sớm hay muộn cô nhất định rời đi thành phố này.

“Tiểu vi, là cháu à?” .

“Chú Lâm, thím Lâm, làm sao thế?” .

“Chú cháu cảm thấy khó chịu, gọi xe không được thím chuẩn bị về nhà lấy xe ba bánh chở chú đi.” .

Nơi này là nội thành cũ, gọi xe cũng không dễ. .

Kiều Vi Nhã chạy nhanh đến nói khẽ với Bảo Mặc: “Mau xuống dưới, em lái xe đưa bọn họ đi.” .

“Để anh.” Nói xong, Bảo Mặc đã chui từ trong xe ra, kín đáo đưa túi trong tay cho Kiều Vi Nhã rồi mới đi đến trước mặt chú lâm, trầm giọng nói: “thím Lâm, cháu là bạn học của Vi Vi, ngồi xe cháu đi, cháu cõng chú Lâm, thím cầm những thứ kia đi theo cháu.”

Kiều Vi Nhã cũng đành đóng cửa xe lại, theo phía sau. .

Bảo Mặc đã cõng chú Lâm đi, may mắn buổi tối người không nhiều, cũng không có nhiều xe. .

Bảo Mặc bảo Kiều Vi Nhã đi mở cửa xe, bảo cô chìa khoá xe ngay ở trong túi của hắn. .

Kiều Vi Nhã đã thấy xe của hắn, chạy nhanh hai bước, mở cửa xe ra, chỗ ngồi phía sau của Land Rover rất rộng rãi, Kiều Vi Nhã và thím Lâm đỡ chú Lâm ngồi ở phía sau, thím lâm nói: “Đi bệnh viện số ba đi, đó là địa điểm bảo hiểm chi trả của nhà ta.” .

“Thím Lâm, bệnh viện số ba quá xa , cứ đi bệnh viện số một đi, đừng lo lắng, bên kia cháu có người quen.” hai ngày này, buổi tổi Bảo Mặc đều ở xung quanh đây, mỗi buổi tối của hắn đều trôi qua trong chiếc xe này , chỉ vì muốn vừa mở mắt ra có thể nhìn thấy Kiều Vi Nhã, chỉ là Kiều Vi Nhã không nhìn thấy mà thôi.

Bảo Mặc không cho bọn họ cự tuyệt, khởi động xe. .

“Bảo Mặc, anh đang đi đường cấm!” .

“Im mồm, cũng không phải xe của em!” .

Lâm thẩm hạ giọng hỏi cô, “Mẹ Đồng Đồng, đi đường cấm phạt nhiều tiền không?” .

Kiều Vi Nhã hậu tri hậu giác nói: “Thím Lâm đừng lo lắng, cũng không ai dám phạt tiền của hắn.” .

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện