Đêm Trước Ly Hôn

Chương 86: Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Y Lan

Kiều Vi Nhã dẫn theo Đồng Đồng và Đài Lộ chia ra lái xe đến sân bay, còn nửa tiếng nữa máy bay sẽ hạ cánh.

Vốn là muốn đến Bắc Kinh đón bọn họ, nhưng Đài lão tiên sinh không cho, nói là chờ ở thành phố B được rồi.

Nhà còn chưa sửa chữa xong, Elaine kiên trì bảo một nhà Đài lão tiên sinh đến Minh Châu Hào Đình ở trước, đợi bên kia sửa xong rồi thì vào ở sau.

Thật ra thì, Kiều Vi Nhã sợ cậu không quen ngôi nhà nhỏ của cô, họ quen ở nhà lớn, còn đây chỉ là nhà dân thông thường, chắc chắn sẽ không quen.

Đài Thế Văn và Đài Khiêm sẽ về cùng đoàn khảo sát của thành phố B vào ngày mai, ba ngày sau, Đài Thế Hiếu sẽ chuyển từ Đài Loan đến Hongkong rồi mới về đây, đến lúc đó một nhà Đài lão tiên sinh sẽ đoàn viên.

Nhưng ở nhà của Elaine cũng khiến Kiều Vi Nhã rất ngại, dù sao, đây cũng không phải nhà mình.

Elaine nghe theo đề nghị của Albert, tìm một biệt thự khác ở Minh Châu Hào Đình để người nhà Đạm Đài ở tạm thời, đợi hoa viên Đạm Đài sửa xong thì dọn vào là được.

Đài Lộ thấy ý kiến này không tệ, cũng kiên trì thanh toán nửa năm tiền mướn nhà, những phương tiện ở đây cũng rất tốt chắc ba ở cũng quen.

Đài lão tiên sinh và phu nhân vừa ra sân bay, liền thấy Kiều Vi Nhã và Đài Lộ.

Kiều Vi Nhã đi đến vài bước nghênh đón.

"Cậu, mợ, một đường vất vả rồi." Khóe mắt đuôi mày Kiều Vi Nhã như phủ ánh sáng của mặt trời, cười rực rỡ ấm áp, từ nay về sau, cuộc sống của cô sẽ bước sang trang mới, một hạnh phúc mới.

Mặc dù đây là lần đầu tiên Đài lão phu nhân gặp Kiều Vi Nhã, nhưng vì trước đó chồng bà đã từng miêu tả qua, hơn nửa Kiều Vi Nhã lại cười dịu dàng ngọt ngào như vậy, bà thật lòng thích đứa nhỏ số khổ này.

Đồng Đồng không đợi mẹ dặn đã lần lượt gọi từng người, cái miệng nhỏ nhắn như rót mật.

Hai vợ chồng lên xe Kiều Vi Nhã, những người khác thì theo Đài Lộ.

Trên đường đi Đồng Đồng rất ra dáng, dọc đường đều giới thiệu cho ông bà biết về phong cảnh của thành phố B, Kiều Vi Nhã vừa lái xe vừa cười.

Xe tiến vào Minh Châu Hào Đình, Đài lão tiên sinh khẽ gật đầu: "Tiểu Vi, nhà ở đây không tệ, chờ con lấy chồng, cậu sẽ mua cho con một căn."

Kiều Vi Nhã đỏ mặt: "Cậu, con không muốn tái hôn, như bây giờ vẫn tốt."

Đài lão tiên sinh cười cười, đáy mắt thoáng qua một tia sáng, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác, chẳng qua là vẫn chưa tới lúc nói.

Hai chiếc xe dừng ở cửa biệt thự, biệt thự này cũng giống như biệt thự ở nhà của thằng bé Đồng Đồng, Kiều Vi Nhã đã nói bảo mẫu quét dọn sạch sẽ trước rồi, vật dụng bên trong đều chuẩn bị mới tinh.

Elaine biết cả nhà bọn họ mới vừa đoàn tụ, không tiện quấy rầy, cho nên một nhà ba người cùng Khắc Lạp Luân Tư đi tỉnh thành.

Bảo mẫu bưng trà nóng, dưa hấu, nước trái cây rồi lui xuống.

"Cậu và mợ đi ngủ trước một chút, con sẽ đi làm cơm tối. Hôm nay để cậu nếm thử tay nghề của con."

"Haizz, lớn tuổi rồi không còn dùng được nữa, cũng được, cậu mợ đi ngủ trước, lát nữa xuống ăn cơm."

"Bà mợ, con đỡ bà." Đồng Đồng khéo léo đỡ Đài lão phu nhân, theo đuôi hai người lên lầu.

Đài Lộ và Đài Thế Minh nhìn Kiều Vi Nhã, Đài Thế Minh cười nói: "Tiểu Vi, sau này anh cũng đưa con gái của anh cho em nuôi được không, bà nội con bé vừa thấy nó liền đau đầu ngay, đứa nhỏ này ngang ngược tùy hứng, thật không có thuốc chữa."

"Được thôi, cầu
còn không được nữa, em vẫn luôn muốn Đồng Đồng có một người bạn, nhưng mà anh hai, em muốn thu phí." Kiều Vi Nhã đẩy dĩa trái cây đến trước mặt anh.

Đài Lộ bĩu môi: "Tiểu Vi, đừng mắc mưu, con nhà anh hai là sinh đôi, hai đứa nó nghịch ngợm nhất trong mấy anh em, con gái nhà anh ấy còn bướng bỉnh hơn con trai, từ nhà trẻ đến tiểu học, không có thầy cô nào không nhức đầu cả."

Đài Thế Minh đấm anh một quyền: "Chờ sau này em kết hôn sẽ biết nỗi khổ của anh."

Đài Lộ nhún vai: "Chuyện kết hôn này không nằm trong kế hoạch của cuộc đời em."

Đài Thế Minh ho khan một tiếng, cười quỷ dị nói: "Phải không? Tốt nhất...... Nhưng mà....."

Dĩ nhiên Đài Lộ hiểu ý của anh, trừng anh một cái, Kiều Vi Nhã đều thu vào mắt, trong lòng cũng hiểu bảy tám phần, khi anh chuyển mắt vừa đúng đụng ánh mắt Kiều Vi Nhã, thấy trong mắt cô là cười giỡn, môi cô lại bất giác cười, Đài Lộ cắn răng, có thêm em gái quả nhiên không phải chuyện tốt.

Kiều Vi Nhã cười: "Các anh ngồi đi, em vào phòng bếp."

Đài Lộ suy nghĩ một chút liền đi theo Kiều Vi Nhã.

"Anh tư, hai người bọn em rất bận rộn, anh đi ra ngoài đi."

Đài Lộ buồn bực, đứng bên cửa: "Tiểu Vi, em đừng nghe anh hai nói vớ vẩn, anh ấy là người xấu, sau này cách xa anh ấy một chút."

Kiều Vi Nhã cười: "Anh hai không có nói gì, anh tư, đây là anh đang giấu đầu lòi đuôi đấy."

"Giấu đầu lòi đuôi?" Hiển nhiên tiếng Trung của Đài Lộ vẫn không hiểu được thâm ý của câu nói này.

Kiều Vi Nhã vừa nhặt rau vừa cười: "Ngày xưa có người gọi là Trương Tam, thích tự cho là thông minh. Hắn tích góp từng tí một được ba trăm lượng bạc, trong lòng rất cao hứng, nhưng hắn cũng rất khổ não, sợ nhiều tiền như vậy bị người khác trộm đi, không biết giữ ở đâu mới an toàn. Hắn cầm bạc, khổ sở nửa ngày, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tự cho là nghĩ ra phương pháp tốt nhất. Thừa dịp đêm tối, Trương Tam đào một cái hố ở sau góc tường nhà, lặng lẽ chôn bạc dưới đó. Chôn xong, hắn vẫn không yên lòng, sợ người khác hoài nghi nơi này chôn bạc. Hắn lại suy nghĩ, rốt cục lại nghĩ ra một biện pháp. Hắn trở về nhà, viết lên giấy bốn chữ thật to “Giấu đầu lòi đuôi”. Sau đó, đi ra ngoài đính vào hố trên tường. Hắn cảm thấy như vậy là rất an toàn rồi, liền trở về nhà ngủ. Sau đó, anh đoán xem thế nào?"

Đài Lộ nghiêm túc nghe xong chuyện xưa, hiểu rõ liền hừ một tiếng, xoay người đi, Kiều Vi Nhã nói sau lưng anh: "Anh tư, phía sau còn có một câu, Vương Nhị cách vách không được trộm."

Đài Lộ trở về phòng lấy máy tính ra, bắt đầu tìm điển cố giấu đầu lòi đuôi, Đồng Đồng từ sau lưng anh đi tới: "Cậu, cậu đang làm gì vậy?"

"Không có gì, Đồng Đồng, ngồi bên cạnh cậu."

Đồng Đồng ngồi kế bên, nhìn anh đang tìm điển cố, cười nói: "Chuyện xưa này, mẹ con đã kể cho con nghe, kể về một tên ngốc muốn giấu chuyện, kết quả lại lộ ra ngoài."

Đài Lộ đặt Đồng Đồng lên đùi anh, trầm tĩnh hỏi: "Đồng Đồng, ngày thường mẹ con rất thích nói móc người khác sao?"

Đồng Đồng lắc đầu: "Không 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện