Đêm Trước Ly Hôn

Chương 9: Hồ ly tinh


trước sau

Kiều Vi Nhã dắt Đồng Đồng vào đại sảnh bệnh viện, nhìn thấy Cổ Khánh Nhất nắm tay Tiêu San sóng vai đi đến, trên mặt Cổ Khánh thật ôn nhu, thoạt nhìn chói mắt như vậy, trước kia, Cổ Khánh Nhất cũng từng đối xử với cô như vậy, nhân sinh, thật là khắp nơi lúc nào cũng tràn đầy châm trọc.

Đồng Đồng cũng nhìn thấy ba ba, bỏ tay Kiều Vi Nhã ra, tươi cười chạy đến, “Ba ba. . . . . .” .

Nháy mắt Cổ Khánh Nhất trở nên cứng ngắc, vẫn xoay người ôm lấy con gái, nhìn thấy Kiều Vi Nhã đang đi tới, cũng không có một tia bối rối, Kiều Vi Nhã cười châm chọc , tố chất tâm lý của cảnh sát, đúng là cường đại hơn so với người bình thường. .

Tiêu San lần đầu tiên nhìn thấy Kiều Vi Nhã, không thể tưởng được, khi vợ Cổ Khánh Nhất cười thật giống cô học sinh nhỏ hồn nhiên, chưa rành sự đời.

Đúng là Tiêu San có tất cả đặc thù của một tiểu tam, quyến rũ, xinh đẹp, phong tình, là một nữ nhân làm cho nam nhân nhìn thấy adrenalin sẽ lên cao.

Kiều Vi Nhã còn biết đây là một nữ nhân cực kì thủ đoạn, tuy rằng cô ta đến từ một trấn nhỏ trong núi, mười sáu tuổi liền đi theo một người Đài Loan, lại rất có dã tâm, hoặc có thể nói là có lòng cầu tiến. .

Người Đài Loan đó cho cô ta tiền tài, cô ta dùng tiền tài võ trang cho tri thức của mình, cho nên sau khi người Đài Loan đó đi, cô ta có thể thành thạo quản lí một khách sạn ba sao, cũng thành công làm cho một quan lớn chịu xưng thần dưới váy quả lựu của cô. .

Tuy rằng bọn họ đã chia tay, nhưng không ai dám không nể mặt mũi cô ta, người đàn bà này, ở thành phố B, rất được hoan nghênh, sau đó, người nhà của cô ta, huynh đệ tỷ muội đều lần lượt đến thành phố B, cuộc sống dựa tất cả vào cô ta. .

Cô ta còn lớn hơn ba tuổi so với Cổ Khánh Nhất, “nữ đại tam ôm kim chuyên”, đấy là lời nói của bà Đồng Đồng, quả đúng là nhà bọn họ được ôm vàng, còn có một đứa cháu đích tôn, không thể không nói, tên cặn bã Cổ Khánh Nhất vận khí rất tốt, tìm được một kho vàng. .(nữ đại tam ôm kim chuyên: đàn bà hơn ba tuổi ôm vàng)

Cô từng hỏi cô ta, vì sao lại chọn Cổ Khánh Nhất, ả ta cười nói với cô, bởi vì hắn có cơ thể cường tráng, hơn nữa rất nghe lời, đến đồ lót của ả đều do Cổ Khánh Nhất giặt, nữ nhân có thể tìm được rất nhiều loại nam nhân đáng khâm phục, nhưng mà thời điểm tìm chồng, nhất định phải ghi nhớ một nguyên tắc đó là phải tuyệt đối nghe lời. .

Kiều Vi Nhã gần như sụp đổ, bởi vì ở nhà Cổ Khánh Nhất cái gì cũng không làm , quần áo của hắn mỗi ngày nhất định phải là thẳng, giầy đánh cho sáng bóng, việc nhà hắn là một người ngu ngốc, trừ bỏ thời điểm hắn đòi tiền thì dưới tình huống nào, Cổ Khánh Nhất đều giống một tên ngốc, Cổ Khánh từng nói, hắn không quản được thân thể của mình, nhưng hắn quản được trái tim của mình, hắn sẽ từ từ sửa chữa, mong cô nhất định phải khoan dung, vì con, tất cả vì con. .

Tiêu San cười đi đến bắt tay cùng cô, theo bản năng Kiều Vi Nhã lui về phía sau từng bước, cô ngại cô ta bẩn.

Cổ Khánh nhíu mày nói: “Tiểu Nhã, đây là Tiêu Tổng bạn ta, tiểu Vương không nói với em sao? Rèm cửa của bảy phòng do cô ấy đặt .”

Kiều Vi Nhã thản nhiên nói: “Tiêu tổng, lâu không gặp.” .

Lâu không gặp ? Những lời này mang theo lãnh ý không hiểu được, trong lòng Tiêu San khẽ động, lúc nhìn về phía Kiều Vi Nhã , phức tạp thêm rất nhiều, không biết vì sao, người con gái nhìn như rất dịu dàng này làm cho ả nảy sinh một loại sợ hãi .

Ả sao lại không giải thích được nói “Lâu không gặp” ? .

Cổ Khánh vừa nói qua, nữ nhân này là động vật đơn tế bào, không có tâm tư . .

Mặt Cổ Khánh trầm xuống, nói: “Em ở chỗ này chờ anh, anh đi tiễn Tiêu tổng, chút nữa hai người chúng ta cùng đi lên.”

Lúc Tiêu San tạm biệt với cô, tay trái không biết cố ý hay là vô tình để ở trên bụng. .

Đột nhiên Kiều Vi Nhã hiểu được, trước khi trọng sinh hay sau khi trọng sinh, nguyên nhân mẹ chồng cô hai lần bệnh tim tái phát phải nằm viện là do quá mức hưng phấn, lần đó cô tốn hơn một vạn đồng thì mẹ chồng cô mới xuất viện . .

Đợi tầm khoảng mười phút, Cổ Khánh đi đến, hắn ôm lấy Đồng Đồng, hôn một cái, “Nha đầu, có nhớ ba ba không?”

“Nhớ.” Đồng Đồng ôm ba ba cổ cười nói: “Ba ba, bộ dạng của dì kia thật giống hồ ly tinh.”

Cổ Khánh trầm xuống, nghiêm mặt nhìn về phía Kiều Vi Nhã, Kiều Vi Nhã thản nhiên nói: “Không phải ta dạy .” .

Đồng Đồng muốn giải thích, “Ba ba, ba ba Đổng Lương lớp chúng con bị một hồ ly tinh câu đi rồi, không cần hắn cùng mẹ hắn, mẹ hắn nói, hồ ly tinh chính là loại phụ nữ ăn mặc hở hang, bộ dáng xinh đẹp, lại ôm ba ba người khác. Lúc nãy con đi vào, nhìn thấy dì kia ôm cánh tay của ba, cô ta không phải vợ ba , tại sao lại ôm ba?” .

Cổ Khánh nói không lên lời, nhiều năm vợ chồng, hắn vẫn hiểu Kiều Vi Nhã , Kiều Vi Nhã tuyệt đối sẽ không dạy con gái như vậy.

“Đồng Đồng, con nhìn sai rồi, dì đi giày cao gót, đi đường không tiện, ba ba mới đỡ dì.”

Đồng Đồng bán tín bán nghi gật gật đầu, sau khi vô lực ‘ À ’ một tiếng, liền nói “Ba ba, con biết ba sẽ không bị hồ ly tinh câu đi , ba là cảnh sát, cô giáo nói, cảnh sát đại biểu cho chính nghĩa .” .

Chính nghĩa, Kiều Vi Nhã đột nhiên rất muốn cất tiếng cười to, hoá thân chính nghĩa tất cả đều giống Cổ Khánh, thế giới sẽ cách hoà bình không xa.

Sau khi đến chỗ đợi thang máy của toà nhà lớn nơi bệnh nhân nằm, Cổ Khánh đột nhiên hỏi: “Em mang tiền không?”

“Làm sao vậy?” Kiều Vi Nhã quyết định giả bộ hồ đồ. .

“Viện phí cho mẹ nằm viện do Tiêu tổng ứng ra, chút nữa em đưa tiền cho anh, lần khác có thời gian anh đem tiền trả cho người ta.”

Kiều Vi Nhã cười nói: “Thật trùng hợp, Tiêu Tổng này đúng là đại ân nhân của gia đình chúng ta, vừa giúp việc buôn bán của em, lại còn ứng giúp viện phí cho mẹ anh, lần này em hẳn lên mua chút gì đến gặp người ta để hồi lễ.”

Cổ Khánh Nhất kinh ngạc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Kiều Vi Nhã, cô không giống như đang trào phúng, nhưng mà giọng điệu của cô, rõ ràng mang theo ý trào phúng, hay là chính hắn đa tâm?
.

Kiều Vi Nhã hỏi: “Tổng cộng ứng ra bao nhiêu tiền?” .

“Sáu ngàn.”

Kiều Vi Nhã tính toán một chút, cười nói: “Anh đừng đi, vẫn để em đi đi, rèm cửa nhà họ đã làm gần xong rồi lúc em đi trả hàng nhất định trả cho cô, mời cô ấy ăn một bữa cơm, đại nhân vật như vậy em là lần đầu tiên nhìn thấy đó. Nếu có tiếp nhận việc làm rèm cửa sổ, quán rượu, ga giường linh tinh gì đó của khách sạn cô ấy, so với em làm việc ba tháng ở hàng còn nhiều hơn.” .

Đáy mắt Cổ Khánh Nhất hiện lên một tia sắc nhọn, nháy mắt lướt qua, hắn thật cẩn thận hỏi: “Tiểu nhã, cửa hàng của em một tháng được bao nhiêu tiền?”

“Anh chưa bao giờ quan tâm một tháng em kiếm được bao nhiêu tiền, hôm nay làm sao vậy?” Dừng một chút, mắt Kiều Vi Nhã đảo nhanh qua Cổ Khánh Nhất, cười nói: “Hiện tại là mùa ế hàng, không lỗ vốn em liền cảm ơn trời phật .” .

Cổ Khánh Nhất không hỏi tiếp, cửa thang máy mở. .

“Đồng Đồng, xuống dưới đi.” .

Đồng Đồng một tay nắm ba ba, một tay lôi kéo mẹ, rất thỏa mãn. .

Lão thái thái nằm ở trên giường, bộ dáng dường như cũng không có bị sao, ba em gái của chồng cô ngồi trên một cái giường để không khác, không biết đang nói chuyện gì, lúc nhìn thấy Kiều Vi Nhã, thanh âm liền im bặt. .

“Mẹ, mẹ đỡ chút nào chưa?” Cha chồng không có ở đây? .

Nhìn cô đến tay không mẹ chồng cô ‘ hừ ’ một tiếng, “Lúc Tiêu tổng người ta đến, đem hoa quả, lại còn hoa tươi, cô làm con dâu , thế nhưng hai tay trống trơn, laị còn là người cuối cùng đến thăm tôi.” .

Kiều Vi Nhã thật muốn xoay người bước đi, nhưng cô không thể, còn ba tháng, có gì không thể nhịn . .

“Mẹ, lúc con nhận được điện thoại, đang đang ở bên ngoài, bỏ điện thoại liền vội vàng chạy tới , mẹ muốn ăn gì, con đi mua cho mẹ.” Kiều Vi Nhã tận lực khắc chế cảm xúc của chính mình, không cho người khác nhìn được sự phẫn nộ của cô. .

“Từ chỗ nào chạy tới ? Bách hoá Trung Đại cách đây chừng năm cây, cho dù là bò đến cũng không mất đến nửa tiếng đi?” bà ta xúc động nói.

Em gái lớn của Cổ Khánh Nhất- Cổ Khánh Mẫn làm cô giáo âm nhạc tại một trường trung học, cũng coi như là một phần tử trí thức, nhưng hành vi làm việc chanh chua rất giống mẹ chồng cô, trong mắt chỉ để ý đến bản thân mình, mẹ chồng của cô ta vốn phải ở cùng bọn họ, bởi vì phòng ở của họ là nhà của bố mẹ chồng cô ta phá bỏ rồi dời đi nơi khác, nhưng mà cô ta chết sống không cho ở, mẹ chồng cô ta bất đắc dĩ phải ở cùng con gái. .

Cổ Khánh Mẫn như cười như không, nói: “Mẹ, như mẹ nói, chị dâu là thương gia, thương gia đều nhiều việc, mẹ cũng đừng so đo , có thể đến xem mẹ đã là tốt lắm rồi, hiện tại người con dâu này cũng không thể đắc tội .” .

Nếu là ngày thường, khẳng định Kiều Vi Nhã sẽ nhận sai, cho đến khi mẹ chồng cô vừa lòng mới thôi. .

Hôm nay, Kiều Vi Nhã chỉ thản nhiên giải thích: “Mẹ, con ở ngoại thành, cho nên tới chậm mẹ muốn ăn gì, con đi mua cho mẹ.”

Lão thái thái nhắm mắt lại không nói lời nào. .

Cổ Khánh Mẫn giật mình, tâm tư trong lòng phụ nữ đều rất mẫn cảm , Kiều Vi Nhã hôm nay hình như không giống ngày thường.

Cô ta không khỏi nhìn Kiều Vi Nhã thêm vài lần, thất vọng là cũng không nhìn ra cái gì. .

Em gái thứ hai của Cổ Khánh Nhất- Cổ Khánh Ngọc đi đên hoà giải, cười nói: “Được rồi, mẹ cũng vừa mới đến đây, lúc muốn ăn gì nhất định sẽ nói cho chị dâu , Đồng Đồng, lại đây, dì hai dẫn cháu đi ăn chuối.” .

Đồng Đồng do dự một chút, đi qua, ngày thường người đối với bé tốt nhất chính là dì hai, dì cả cùng dì ba căn bản sẽ không để ý đến bé.

Cổ Khánh Ngọc bóc vỏ một quả chuối đưa cho bé, “Đồng Đồng, hôm nay cháu cùng mẹ đi đâu vậy?” .

“Mẹ mang cháu đi chơi, sinh nhật cháu, mẹ bồi thường cho cháu, đến công viên nước Kim Thái Dương.” .

Kiều Vi Nhã giật mình, con gái trả lời thật khôn khéo, người không biết khẳng định nghĩ chỉ có hai mẹ con bọn họ đi cùng nhau.

Mẹ chồng cô rốt cục mở miệng, “Mẹ ngươi có tiền, mang ngươi đi Kim Thái Dương, bà nội không có nhiều tiền, về sau ngươi liền đi theo mẹ ngươi sống đi.”

Lúc Đồng Đồng vừa ăn một miếng, chuẩn bị cắn miếng thứ hai, nghe bà nội nói như vậy, oa một tiếng khóc, “Bà nội, bà muốn bắt ba mẹ cháu ly hôn phải không?”

Cổ Khánh Nhất từ nãy vẫn trầm mặc đột nhiên chạy nhanh đến ôm lấy Đồng Đồng, thấp giọng dỗ , “Đồng Đồng, không nên suy nghĩ bậy bạ, ba mẹ làm sao có thể ly hôn? Ba ba thích Đồng Đồng, sẽ không bỏ Đồng Đồng.” .

Đồng Đồng khóc thút thít, nửa ngày mới dừng lại một chút, “Ba ba, vậy vì sao bà nội nói, về sau chỉ cho con sống cùng mẹ, ba không sống cùng con sao? Nếu chỉ có con sống cùng với mẹ, con liền giống với Đổng Lượng , Đổng Lượng liền bị các bạn nhỏ lớp con khi dễ, nói ba hắn không cần hắn , chỉ có con chơi cùng với hắn. Đổng Lượng nói với con đợi hắn trưởng thành, nhất định làm một cảnh sát có súng, đem hồ ly tinh quyến rũ ba hắn bắn chết. Con nói với hắn, ba của con chính là cảnh sát, chờ lúc nào ba ba không bận, con sẽ bảo ba ba cầm theo súng, mang Đổng Lượng tìm hồ ly tinh kia. Ba ba, ba sẽ không bỏ con, có phải không? . . . . . .” .

Cổ Khánh Nhất cười khổ, ước chừng qua năm giây mới gật gật đầu, nhưng không nói chuyện. .

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện