Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team

Lần này Niên Thú hết bug rồi.


trước sau

Trời không nắng, rèm cửa đóng kín mít, chỉ có nơi đầu giường lóe lên chút ánh đèn.

Rõ ràng ánh đèn ôn hòa là vậy mà lại như nướng chín được người, Khương Thần nóng đến khó chịu, dùng sức vần vò ga giường.

Phương Cảnh Hành nhìn thấy, vươn tay nắm lấy, đưa đến bên môi nhẹ nhàng hôn.

Anh ngẩng lên, đối diện với khóe mắt đã vương đỏ của Khương Thần, sự tự chủ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo hoàn toàn sụp đổ. Xích lại gần, đón lấy ánh mắt của đối phương, mãnh liệt mà hôn.

Không biết đã qua bao lâu phòng ngủ mới yên tĩnh trở lại.

Phương Cảnh Hành vươn tay, ấn người vào trong lòng.

Đại não trống rỗng trong một thoáng, rồi sau đó, từng hình ảnh cứ như một đoạn phim trôi qua trong đầu.

Khuôn mặt không còn sự lạnh nhạt, những thanh âm thốt ra từ yết hầu, nốt ruồi đỏ lên như giọt máu và bàn tay mảnh dẻ leo lên… Con ngươi Phương Cảnh Hành dần thẫm lại, nhịp tim lại rộn ràng.

Anh càng ấn người vào trong ngực: “Bé à, yêu anh.”

Thanh âm ấy như đã được ngâm trong thứ gì đó, trong dịu dàng lại mang chút khàn khàn gợi cảm, khiến nửa người Khương Thần tê dại, vô thức nghiêng đầu né tránh.

Phương Cảnh Hành cười nói: “Tránh cái gì?”

Khương Thần không đáp.

Nhưng sau vài giây im lặng, cậu lại dịch về.

Tuy tên nam thần này ở trên giường không còn lễ độ nhã nhặn như bình thường nữa, nhưng vẫn rất săn sóc chú ý đến người khác, cậu cũng không tính là khó chịu.

Phương Cảnh Hành tươi cười ủ người trong lòng: “Ngủ hay là tắm nào?”

Khương Thần từ từ nhắm lại hai mắt, nằm một hồi rồi đáp: “Ngủ.”

Phương Cảnh Hành bèn tắt đèn nằm cùng cậu, cũng nhanh chóng cảm thấy buồn ngủ.

Hai người ngủ đến gần giữa trưa mới rời giường tắm rửa. Phương Cảnh Hành lấy ra bộ áo ngủ đã chuẩn bị sẵn cho Khương Thần, sau đó ở trong phòng đợi AI đến gọi bọn họ, nắm tay cậu đi xuống lầu ăn cơm.

Tối qua anh đã thông báo cho đầu bếp nên đầu bếp nấu cơm xong là đi, trong phòng ăn chỉ có hai người họ cùng với AI đang bận rộn dọn cơm.

Khương Thần nhìn nó: “Nó có tên không?”

Phương Cảnh Hành nói: “Có, gọi là Tiểu Hiên.”

AI nói: “Vâng?”

Phương Cảnh Hành nói: “Không gọi cậu.”

Sau đó bổ sung với Khương Thần: “Là cháu trai đặt đấy.”

Khương Thần “à” một tiếng, rất tò mò với người máy chó độc thân: “Nó có gì khác với người máy bảo mẫu?”

AI chủ động đáp: “Chúng tôi biết tâm sự chuyện tình cảm với con người, là áo bông nhỏ của nhóm chó độc thân.”

Khương Thần nhìn sang Phương Cảnh Hành: “Đã tâm sự với áo bông nhỏ của cậu bao giờ chưa?”

Phương Cảnh Hành bật cười: “Chưa.”

Khương Thần hỏi tiếp: “Nó còn biết làm gì nữa?”

Phương Cảnh Hành đáp: “Biết chút văn nghệ.”

Anh thấy AI đã dọn cơm xong thì ra hiệu cho nó đánh đàn.

Thế là AI vui vẻ đi tới trước dương cầm, đánh cho một họ nghe một bản nhạc.

Tiếng đàn du dương truyền tới, Khương Thần rất hài lòng, bắt đầu ăn cơm.

Hai người đã ngủ cả buổi sáng nên ăn trưa xong không ngủ nữa.

Khương Thần đi theo Phương Cảnh Hành dạo quanh cho tiêu cơm, dần dà đi tới phòng làm việc. Lần này cậu không đứng ở cửa nhìn nữa mà đi hẳn vào, thấy bàn phím Phương Cảnh Hành đặt trên bàn thì vươn tay gõ thử.

Bàn tay kia trắng nõn thon dài, là một đôi tay có thể dùng để quay quảng cái.

Tay Phương Cảnh Hành cũng từng được fan khen đẹp, nhưng giờ phút này anh hoàn toàn không có tâm tư để so sánh. Anh nhìn xuống đôi tay đang gõ phím kia, trong tâm trí ngập tràn hình ảnh nó vần vò ga giường.

Thật sự không nhịn được nữa, giơ tay bắt lấy.

Khương Thần nhìn về phía anh, thấy Phương Cảnh Hành nhẹ nhàng hôn tay mình.

Ánh mắt hai người va vào nhau, lập tức đã bị kéo vào cảnh tượng nào đó.

Được nếm ngon ngọt rồi sẽ lại càng thêm khát khao.

Con ngươi Phương Cảnh Hành thẫm lại, kéo người vào trong ngực.

Những nụ hôn triền miên kéo dài lâu thật lâu, lâu đến mức khi cả hai đều có phần khó thở mới chịu tách ra. Cặp mắt luôn dịu dàng kia trở nên thăm thẳm, cứ như vậy, yên lặng nhìn Khương Thần, bên trong chỉ chứa được một mình cậu.

Khương Thần lập tức cảm thấy, tên nam thần này đúng là quá hại người.

Phương Cảnh Hành ấn người vào trong ngực, ghé vào tai cậu hỏi ý: “Bé yêu?”

Trái tim Khương Thần nhảy lên, cậu nói: “Về phòng.”

Kết quả của việc về phòng là hai người lại nằm cả một buổi chiều.

Phương Cảnh Hành nhìn đồng hồ, phát hiện đã 4 rưỡi, anh nói: “Đừng về được không?”

Khương Thần rất cứng đầu: “Không.”

Nhưng có cứng mấy cũng vô dụng, chờ bọn họ ra đến cửa thì tuyết bên ngoài đã rơi, còn là một trận tuyết lớn.

Khương Thần im lặng vài giây, quay đầu nhìn chằm chằm người nào đó, muốn biết liệu có phải là cố ý không. Dù sao thì đây cũng chẳng phải lần đầu tiên người nào đó làm loại chuyện này, ví dụ như cố tình chọn ngày mưa to tới thăm cậu chỉ để có thể ở lại viện nghiên cứu lâu hơn một chút chẳng hạn.

Phương Cảnh Hành có thể hiểu được ý cậu, rất oan ức: “Sáng nay em mới biết là sẽ có tuyết, mà dự báo thời tiết cũng không nói là tuyết sẽ rơi lớn như vậy.”

Anh nói: “Giờ chắc trên đường vẫn chưa tích tuyết đâu, mình đi nhé?”

Khương Thần suy nghĩ, quyết định không đi nữa, gọi điện báo cho ba mình, tiện thể dặn ông đi đường chú ý an toàn.

Phương Cảnh Hành thấy thế cũng liên lạc với đầu bếp, dặn ông trưa mai hẵng trở lại. Khương Thần vừa cúp máy đã thấy cảnh này, bèn hỏi: “Cậu không biết nấu mà đúng không?”

Phương Cảnh Hành nói: “Vâng, anh thì sao?”

Khương Thần: “Biết rán trứng với nấu mì ăn liền.”

Cậu cảm thấy chỗ Phương Cảnh Hành hẳn sẽ không có mấy thứ như mì tôm, mà trời tuyết như vậy làm phiền mấy anh trai giao hàng thì cũng ngại, bèn hỏi: “Tối nay ăn gì? Áo bông nhỏ của cậu biết nấu không?”

Phương Cảnh Hành đáp: “Có, nhưng em chưa để nó nấu bao giờ, khẩu vị đã được cài sẵn từ đầu, chắc cũng bình thường thôi.”

Khương Thần cũng không đòi hỏi: “Vậy được rồi.”

Phương Cảnh Hành vừa nói xong thì thấy tin nhắn đầu bếp gửi tới, thấy ông bác dặn trong nồi đất vẫn còn canh, có thể thêm chút nước vào rồi hâm lại. Anh cảm thấy rất đơn giản, chẳng hiểu sao lại sinh ra một loại xúc động muốn nấu cơm cho Phong Ấn Sư nhà mình, thế là xuống lầu gọi video cho đầu bếp, định nấu một bữa cơm dưới sự chỉ đạo từ xa của đối phương.

Một tiếng rưỡi sau, AI đặt hai đĩa đồ xào do nó làm lên bàn.

Ngoài hai đĩa thức ăn này ra thì trên bàn cũng chỉ còn một đĩa trứng do Khương Thần rán —- Đội trưởng Phương xuôi chèo mát mái nhiều năm như vậy cuối cùng cũng gặp phải vấn đề, không nấu được món nào ra hồn.

Có điều nam thần của liên minh từ trước tới nay luôn giỏi giữ hình tượng, vẫn cái dáng vẻ tao nhã thường ngày mà nếm thử trứng ốp la, khen không tiếc lời: “Ngon quá đi mất.”

Khương Thần nói: “Chỉ là trứng rán thôi mà?”

Phương Cảnh Hành nói: “Trứng rán ăn cũng ngon.”

Khương Thần: “… Ăn cơm của cậu đi.”

Phương Cảnh Hành tươi cười gắp thức ăn cho Khương Thần, bỗng nhớ đến một chuyện: “Trưa nay có ai cho vịt ăn không vậy?”

Khương Thần nói: “Đã cài lệnh cho người máy bảo mẫu rồi.

Phương Cảnh Hành gật đầu, ăn xong bữa tối thì cùng Khương Thần lên lầu, về phòng.

Hôm nay Khương Thần có mang thiết bị tới, cậu dùng mạng nhà Phương Cảnh Hành vào game.

Vừa hay đám Cẩu Thịnh đang ngồi buôn chuyện trong sân, thấy bọn họ xuất hiện thì cùng “uầy” một tiếng.

“Nguyên ngày không online luôn, lại đi hú hí ngoài đời à?”

“Từ từ, hình như là chưa tách ra đâu, nếu không thì sao lại online cùng lúc thế được.”

“Hâm mộ ghê, mà đêm đông đáng giá như vậy hai người online làm gì thế?”

Phương Cảnh Hành cười nói: “Lên xem hôm nay bang đã mất bao nhiêu thứ rồi.”

Cẩu Thịnh: “Đậu má nó, thôi anh đừng nói nữa.”

Phương Cảnh Hành hỏi: “Làm sao?”

Cẩu Thịnh bèn kể cho anh cơ chế truyền tống chỉ định thất đức kia.

Bang bọn họ không đông như mấy bang lớn, mà còn có một nhóm không tham gia hoạt động thu thập đồ Tết, thế nên tiến độ tổng thể chỉ thuộc nhóm ba. Mà nhóm này có không ít bang, thấy trong lựa chọn truyền tống có tên Như Ý thì đều tranh nhau chạy đến đây.

Khương Thần và Phương Cảnh Hành tưởng tượng khung cảnh kia, không biết nói gì.

Cẩu Thịnh nói: “Về sau bọn tôi cũng bó tay, chỉ có thể ở đây gϊếŧ người, gϊếŧ chúng nó hơn nửa

ngày rồi.”

Gϊếŧ được trộm cũng có thể tăng điểm cống hiến cho bang, còn là tăng gấp đôi, Phương Cảnh Hành nói: “Vậy thì cũng tốt mà?”

Cẩu Thịnh: “Phiền chết đi được ấy, có đứa trước khi chết còn bảo đến đêm nó lại tới kìa.”

Dừng lại một hồi, hắn nói tiếp: “Nhưng không làm được gì nữa đâu. Ban nãy A Dật online lại dùng tiền mua một đống đồ Tết nên giờ bang mình lên nhóm một luôn rồi… À đúng rồi, vườn rau của hai người là khu bị thiệt hại nặng nhất đó, bọn nó toàn đến để trộm đồ của hai người thôi, nói là muốn mang về giữ làm kỉ niệm.”

Phương Cảnh Hành cũng không bất ngờ, anh hỏi: “Có thu hoạch hộ bọn tôi không?”

Cẩu Thịnh nói: “Cái nào chín thì thu hoạch rồi.”

Nói rồi hắn đứng dậy: “Của bọn tôi cũng thu hoạch hết rồi, vừa dành thời gian gieo hạt giống mới. Mất nguyên một ngày không được đánh phó bản rồi, đi không?”

Phương Cảnh Hành nhìn về phía Khương Thần.

Khương Thần không có ý kiến, tổ đội với bọn họ vào phó bản.

Một lát sau, một dòng cảnh báo nhẹ nhàng hiện lên, trong bang xuất hiện kẻ trộm.

Cùng lúc đó, Tình Thâm Trường Thọ đang ở trong bang nói: “Là đám Hạnh Thiên Thành.”

Cẩu Thịnh kinh ngạc: “Hôm nay đám đó đến trộm rồi mà?”

Phương Cảnh Hành phản ứng rất nhanh: “Là truyền tống chỉ định, vì bang mình lên nhóm 1 rồi.”

Đám Cẩu Thịnh: “…”

Cái đệt!

[Loa] Người Trong Gương: Ha ha ha ha chỉ còn lại một vú em chẳng được tích sự gì, thời thế thay đổi rồi. @ Thập Phương Câu Diệt @ Ám Minh, còn lời gì muốn nói nữa không [Screenshot]

[Thế giới] Thập Phương Câu Diệt: À, không.

[Thế giới] Ám Minh: Cậu nhìn lại đi [mỉm cười]

Người Trong Gương sửng sốt, nhìn lại thì phát hiện vườn rau của hai vị đại lão đã được thu hoạch hết rồi, một cái lá cũng không còn, mà rau của các thành viên khác thì vừa mới gieo giống, còn lâu mới chín.

Nhưng không sao, bọn họ có thể trộm thứ khác.

Nửa phút sau, tám người ngồi xổm trước mặt gà mái, mở to mắt đợi nó đẻ trứng, tập thể sụp đổ.

Tình Thâm Trường Thọ nằm nghiêng trên đất cách đó không xa, lại đổi một tư thế dụ dỗ khác, y hỏi: “Muốn trộm thì mau trộm đi, hay là mấy anh bị bất lực vậy?”

Dây thần kinh trong đầu Người Trong Gương đứt cái “pực”: “Con gà đen mấy người trộm từ bang bọn này đâu!”

Tình Thâm Trường Thọ: “Bị người ta trộm rồi.”

Người Trong Gương: “Thế sao mấy người còn lên được nhóm một vậy!”

Tình Thâm Trường Thọ: “Sức mạnh của đồng đô la mà, nhìn vườn toàn rau mới gieo mầm kia đi, mùi tiền cả đấy.”

Người Trong Gương: “Không biết xấu hổ!”

Tình Thâm Trường Thọ nói: “Xấu hổ để làm gì, có ăn được đâu.”

Y lại đổi tư thế: “Hay là mấy anh… Trộm người đi?”

Đám Hạnh Thiên Thành lập tức đứng dậy đập cho y một trận, sau đó cuối cùng cũng đợi được ba quả trứng gà, bị truyền tống về bang.

Mấy bang ở nhóm 1 không thấy được kết quả trên kênh thế giới, bèn đến hỏi thăm Người Trong Gương. Người Trong Gương yếu ớt thở dài, vô cùng phiền muộn nói: “Khuyên mấy người cẩn thận, giờ Như Ý nghèo đến mức chỉ còn tiền.”

Mấy vị bang chủ: “…”

Đã hiểu, châm nến.

Nhóm người chỉ còn tiền đánh vài cái phó bản là đến chín giờ.

Phương Cảnh Hành thấy Phong Ấn Sư lúc đánh boss bắn trượt hai chiêu, ra khỏi phó bản bèn chào đám Cẩu Thịnh nói không chơi nữa. Anh tháo kính của Khương Thần, thấy cậu quả nhiên lim dim rồi.

Cả buổi chiều bọn họ không ngủ nên giờ cơn buồn ngủ đến sớm.

Anh thấy Khương Thần hơi hé mắt thì kéo người vào trong ngực: “Ngủ đi, ngủ ngon.”

Khương Thần không đáp, khẽ chui vào lòng anh, một lần nữa nhắm lại hai mắt.

Trái tim Phương Cảnh Hành tưởng như tan chảy, nhẹ nhàng in lên khóe miệng cậu một nụ hôn, tắt đèn.

Hoạt động trộm tới trộm lui kéo dài một tuần, cuối cùng cũng kết thúc, tiếp theo chỉ đợi chuẩn bị cơm tất niên.

Cách giao thừa hai ngày thì hoạt động Niên Thú xâm nhập bắt đầu.

Trong Du Mộng, ngay cả Niên Thú cũng phải có bối cảnh, thế nên hàng năm chúng đều do boss chỉ huy, và phần lớn đều là boss mới ra. Hồi trước có năm Nguyệt Huy là kẻ cầm đầu đội quân Niên Thú, về sau Du Mộng mới dần cập nhật tư liệu của gã, biến gã thành boss thế giới.

Năm nay thì không biết là ai.

Người chơi cũng đoán già đoán non, kẻ được dự đoán nhiều nhất là Cửu Thạch.

Bọn họ đã mong mỏi ngóng trông bao lâu, cuối cùng ngày này cũng được thấy thủ lĩnh của Niên Thú —- Kẻ thần bí không thích bị người ngoài quấy rầy trong phó bản [Rừng Bất Quy], ID Cửu Thạch.

“Quả nhiên là Cửu Thạch!”

“Không ngờ là trốn trong rừng Bất Quy!”

“Vì Đại Tiểu Thư của tôi, tôi nhất định phải giã chết thằng này!”

“Tỉnh lại đê, giờ mới chỉ có Niên Thú nhỏ thôi.”

Khương Thần online xong, vừa ra khỏi bang đã thấy một con Niên Thú chạy tới, đằng sau là hai người chơi đang đuổi nó.

Tuy là lâu la của Cửu Thạch, nhưng Niên Thú lại không đáng tởm như chủ nhân của nó mà có ngoại hình rất moe, ngây ngô đáng yêu, chỉ cao bằng đùi người.

Khương Thần quan sát mấy hồi, bỗng hỏi: “Có cưỡi được không nhỉ?”

Phương Cảnh Hành cười nói: “Anh thử xem.”

Thế là Khương Thần thử một chút, phát hiện mình đi xuyên qua nó.

Nhưng cậu không từ bỏ, đánh được con nào thì thử con ấy, thử đến con thứ mười thì Khương Thần vừa đặt chân lên người nó đã không cử động được.

Cùng lúc đó, Niên Thú cũng không động đậy được, nó cứng đờ duy trì tư thế giơ một chân.

Phương Cảnh Hành thử đánh một cái, thấy không được thì biết là dính bug rồi, bèn nói: “Chụp ảnh làm kỉ niệm rồi anh thoát game vào lại đi.”

Khương Thần rất hài lòng.

Con này không phải heo, vẫn đáng giữ làm kỉ niệm.

Khương Thần chụp ảnh xong thì offline, đếm đến mười thì vào game lại, phát hiện mình vẫn đang ngồi trên người Niên Thú.

Nhưng lần này Niên Thú hết bug rồi.

Chúng nó có cơ chế chạy trốn khỏi người chơi, thế là lập tức chở theo Khương Thần, ba chân bốn cẳng phi như điên.

Khương Thần: “…”

Phương Cảnh Hành: “…”

______________________________


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện