Editor: Linh nhạt nhẽoKhi thiếu niên nói câu này biểu cảm rất tự nhiên, không cảm thấy chút nào là có chỗ không ổn.Lâm Tiêu nhìn anh, một lúc sau cũng không nghĩ ra nên nói gì.Ánh đèn phòng khách ảm đạm hắt xuống, phân cách những hình ảnh khác nhau trên khuôn mặt anh, mái tóc rũ trên trán anh tạo thành một cái bóng đẹp ở một bên dưới sống mũi.Làn da anh thật sự rất trắng, cũng không bị rám nắng.Ở Hải Thành mấy ngày, mặc dù vẫn luôn mưa liên miên, mặt trời mất dạng, nhưng Hải Thành ở vị trí gần đường xích đạo, vẫn làm Lâm Tiêu đen đi nửa độ.Nhưng Giang Yến thì không, dường như anh có loại da đặc biệt, càng ra nắng càng trắng, lúc này anh đang mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu trắng, để lộ một phần cánh tay vẫn còn trắng sáng, bên dưới là một chiếc quần bông màu xám khói, chân đi dép bông, cả người trông rất ấm áp.Cô phát hiện ngoại trừ các màu đen, trắng, xám dường như không tìm thấy màu thứ tư trên quần áo của anh, đến đồ trang trí và màu sắc trong phòng cũng là ba màu này, phong cách lạnh lùng điển hình.Lâm Tiêu nhớ tới một số tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng mà cô và Mạnh Hân đã đọc vào năm thứ nhất trung học, nam chính trong tiểu thuyết đa số đều lạnh lùng lãnh đạm, nhưng trong lòng thì đều là các loại dịu dàng với nữ chính, phong cách chó sói nhỏ đeo bám.Nghĩ đến đây, cô không khỏi suy nghĩ sâu xa hơn, nếu sau này yêu anh, liệu anh có giống như vậy không, vừa quấn người vừa ôn nhu.“......”Lâm Tiêu kịp thời dừng những suy nghĩ miên man trong đầu, khi cô định thần lại, cô thấy Giang Yến đang nhếch miệng cười nhìn cô chằm chằm, má cô không thể kiểm soát nóng lên, ánh mắt né tránh, giọng điệu có chút mất tự nhiên, “Tôi lên trước đây.”Sau đó, cô cầm chai nước, vội vàng chạy đi.Chạy một hơi trở về phòng bao, Lâm Tiêu đặt nước lên bàn, lấy tay che mặt, cảm thấy có chút khó chịu và bối rối.Cô bây giờ rốt cuộc bị làm sao vậy? Còn chưa đến mùa xuân mà, vì sao cô luôn có những suy nghĩ lung tung như vậy chứ.Cô che mặt suy nghĩ một hồi, sau đó không khỏi nhớ tới lời vừa rồi của thiếu niên kia.- Được, đều nghe cậu.“......”Không được rồi.Tim Lâm Tiêu kích động đập liên hồi như muốn ngảy ra ngoài, câu này thật sự là quá phạm quy rồi.Đều nghe cô cái gì chứ?Chẳng lẽ sau này cô nói gì, anh đều nghe?Nhưng anh không giống như đang nói đùa chút nào, giọng điệu rất bình thường, giống như đang hỏi cô hôm nay ăn gì chưa.“.....”Lâm Tiêu muốn đập bàn, muốn xông tới, lay lay bờ vai của anh, hỏi anh, “Cậu rốt cuộc có thích tôi không? Cậu thích tôi tại sao không nói cho tôi?Tôi không phải không thích cậu.”Hàng loạt câu hỏi không lời đáp khiến thiếu nữ lần đầu biết rung động lại rơi vào suy nghĩ về cuộc đời.-Kỳ nghỉ dài tám ngày lặng lẽ trôi qua, Lâm Tiêu đã mở ra một cánh cửa khác trong cuộc đời cô chỉ sau vài ngày.Cô sớm đã thay đổi rồi.Chính xác mà nói thì chính là lúc cô bước lên con thuyền yêu sớm, nhưng cô không biết người đang đứng bên bờ kia có muốn cùng thuyền với mình không.Vì thế cô đã cố gắng hết sức nghĩ cách làm sáng tỏ suy nghĩ của người trên bờ kia, sau đó thành công đem người lên thuyền.Sáng thứ hai, trời thu nhiều nắng, đêm qua sau cơn mưa mùa thu, lá khô khắp thành phố rơi xuống, cây sung bên đường trơ trụi cành lá, ánh sáng hắt vào không chút cản trở.Lâm Tiêu vẫn đi xe buýt đến trường như trước, xe buýt tốc độ chậm, cảnh sắc ngoài cửa sổ hiện lên toàn cảnh, đường cùng ngõ hẻm chỗ nào cũng có thể nhìn thấy bóng người màu cam, bọn họ đi qua chỗ nào, đường phố liền sạch sẽ.Khi cách Trường trung học số mười hai điểm dừng, có hai cô gái mặc đồng phục lên xe, một trong hai người ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Lâm Tiêu, người kia