Đẹp Trai Là Số 1

Chương 31


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mười giờ hôm sau, chuông cửa vang lên.

Chu Thời Uẩn đứng dậy khỏi sofa, đi mở cửa.

Ngoài cửa chỉ có hai người, Chu Chính Hiến ngồi xe lăn và Chu Diễn đẩy xe lăn.

- Anh.

Chu Thời Uẩn nghiêng người:

- Sao anh lại tới đây?

Chu Chính Hiến nhìn vành mắt đen và đôi môi rách da của Chu Thời Uẩn trước mắt, bất ngờ nói:

- Em sao thế?

Chu Thời Uẩn khựng lại, có chút khó hiểu.

Chu Diễn phía sau tốt bụng chỉ vào môi:

- Nhị thiếu gia, cậu chảy máu kìa.

Chu Thời Uẩn sững sờ, đưa tay chạm môi, lập tức xoay đầu đi mất tự nhiên:

- Không sao, không cẩn thận va trúng thôi.

Chu Chính Hiến và Chu Diễn đưa mắt nhìn nhau, va trúng? Va vào đâu? Có điều thấy Chu Thời Uẩn rõ ràng không muốn nói nhiều, hai người đều không hỏi.

Chu Thời Uẩn vào phòng khách pha một bình trà cho Chu Chính Hiến:

- Chuyện kinh doanh ổn thỏa hết rồi chứ?

- Ừ, cũng tàm tạm.

- Chừng nào về?

- Mai.

Chu Chính Hiến đón lấy ly trà sứ trắng, nhấp một ngụm:

- Buổi trưa cùng ăn cơm đi.

- Ừ.

Chu Thời Uẩn ngước mắt nhìn anh:

- Lần này trở về, trong thời gian ngắn đừng chạy lung tung nữa, có chuyện gì thì giao người khác làm, lo chăm sóc sức khỏe của chính anh trước đã.

Chu Chính Hiến mỉm cười:

- Ừ. Đúng rồi, hôm qua em đưa Căng Bắc đến đây?

Chu Thời Uẩn gật đầu:

- Còn đang ngủ.

- Hôm qua anh đã dặn đạo diễn Trương rồi, bảo ông ấy chăm sóc Căng Bắc nhiều vào, tuy chưa nhắc tới quan hệ cụ thể giữa Căng Bắc và Chu gia chúng ta nhưng anh nghĩ ông ấy biết nên làm thế nào.

Chu Thời Uẩn:

- Cám ơn anh.

Chu Chính Hiến đưa tay vỗ vai anh:

- Cám ơn gì chứ, em ấy là vợ em, đương nhiên là người của Chu gia chúng ta, người trong nhà không cần nói cám ơn.

Chu Thời Uẩn cười nhạt, lại rót cho anh ly trà.

“Rầm!” Vào lúc ba người yên lặng uống trà, căn phòng đột nhiên có một âm thanh lớn vang lên.

Chu Chính Hiến ngẩn người, anh biết căn phòng phát ra âm thanh này là phòng của em trai, chẳng lẽ…

- Chu bảo bối! Chu bảo bối!?

Giọng kinh hãi quá độ của Tô Căng Bắc từ trong phòng vọng ra, tiếp đó cửa phòng mở toang, Ô Đồng chui ra trước, Tô Căng Bắc nối gót theo sau:

- Sao em lại ở đây? Chu bảo…

Trong phòng khách, ba người đàn ông sững sờ nhìn cô.

Quần áo xốc xếch, tóc tai bù xù, Tô Căng Bắc luôn gọn gàng xinh đẹp trước mặt người khác lại xuất hiện vô cùng bất nhã ở đây. Chính cô cũng đơ, tại sao bên ngoài có người?!

Chu Diễn lập tức dời tầm mắt, a, thời tiết hôm nay rất đẹp.

Chu Chính Hiến hạ mi mắt ho khẽ, bên môi hiện ý cười nhàn nhạt.

Chu Thời Uẩn đưa tay xoa trán, đứng dậy đi về phía cô:

- Qua đây.

Tô Căng Bắc:

- …Ờ.

Chu Thời Uẩn nhìn như bình tĩnh nhưng thực tế tốc độ lại rất nhanh, kéo cô về phòng mình, trở tay đóng cửa lại.

Anh trầm giọng nói:

- Mặc đồ đàng hoàng.

Tô Căng Bắc cúi đầu nhìn, nút áo xiêu xiêu vẹo vẹo, vai hở hơn nửa. Cô vội cài lại nút:

- Sao, sao anh cả cũng ở đây?

- Hôm qua anh ấy đến, hôm nay ghé nhà thăm một lát.

Chu Thời Uẩn nhìn cô:

- Hôm qua có gặp ở nhà hàng mà, em quên rồi?

Tô Căng Bắc mới sáng sớm đã đau đầu muốn chết, đâu nhớ được gì.

- Em quên rồi...

Chu Thời Uẩn dừng lại:

- Quên sạch?

- Em...

Tô Căng Bắc chợt lắc đầu:

- Không đúng, hình như không quên hết, em nhớ Ô Đồng tới, sau đó hồi nãy mở mắt thì đúng là thấy Ô Đồng. Còn nữa!

Chu Thời Uẩn liếc cô:

- Gì?

- Em mộng xuân rồi!!!

-...

- Nhưng, lại không giống.

Tô Căng Bắc kéo cánh tay Chu Thời Uẩn:

- Buổi sáng em dậy ở phòng anh, vậy ơ, hôm qua không phải mơ? Mà là thật?

Chu Thời Uẩn bình tĩnh gỡ tay cô xuống:

- Hôm qua anh ngủ trên sofa, em nằm mơ đấy.

- Nhưng, nhưng sao anh để em ngủ phòng anh?

- Em uống say cứ đòi vào ngủ, anh cũng hết cách.

Chu Thời Uẩn xoay người đi tới cửa:

- Thay đồ nhanh lên, sửa soạn một chút rồi ra ngoài ăn.

- Nè, đợi đã, em còn chưa hỏi xong, em cảm thấy...

Chu Thời Uẩn ngắt lời cô:

- Cho em 15 phút.

-...

Anh đi ra ngoài.

Tô Căng Bắc gãi gãi đầu, không phải chứ, thật sự chỉ là mơ sao, nhưng nó chân thật đến đáng sợ! Chu Thời Uẩn hôn cô, Chu Thời Uẩn dùng sức hôn cô! Đúng là quá mạnh mẽ!

Tô Căng Bắc xoắn xuýt một hồi, nghĩ, không không không, đây chắc là mơ, Chu Thời Uẩn ngoài đời sao có thể thô bạo như vậy chứ!

Lúc cô ăn mặc trang điểm đàng hoàng bước ra thì ba người kia đã uống xong một bình trà.

Tô Căng Bắc tằng hắng, hơi xấu hổ đến trước mặt Chu Chính Hiến:

- Anh cả đến rồi, ơ... hồi nãy thất lễ quá, xin thứ lỗi.

Chu Chính Hiến đặt ly trà xuống, ánh mắt hiện lên ý cười ôn hòa:

- Không sao, ở trong nhà không cần quá gò bó, là lúc bọn anh đến không thông báo cho em.

Tô Căng Bắc cười gượng:

- Không phải không phải...

Chu Chính Hiến và Chu Diễn đưa mắt nhìn nhau, Tô Căng Bắc không khỏi lúng túng, anh nói:

- Đi thôi, đi ăn cơm, Chu Diễn, đẩy tôi ra ngoài.

- Vâng, thưa thiếu gia.

Hai người ra ngoài trước. Vẻ mặt Tô Căng Bắc đau khổ:

- Chu Thời Uẩn, anh trai anh sẽ không cảm thấy em rất không thục nữ chứ?

Anh hơi cong môi, quay đầu nhìn cô:

- Em có từng thục nữ bao giờ à?

Tô Căng Bắc:

-!!!

Họ đến một nhà hàng ăn cơm, đặt phòng bao yên tĩnh, khiêm tốn mà tao nhã.

- Nhà hàng này do một người bạn của anh mở, món ăn rất ngon.

Chu Chính Hiến đưa thực đơn cho Tô Căng Bắc:

- Ưu tiên phái nữ, muốn ăn gì thì gọi nhé.

Cô cám ơn:

- Trước đây không biết có một nhà hàng thế này, xem ra rất đặc biệt.

- Muốn ăn thì bảo Thời Uẩn đi cùng em, bình thường nếu bận cũng có thể gọi điện thoại cho người ta giao tới.

Chu Chính Hiến nói:

- Thời Uẩn, em có số điện thoại của ông chủ nhà hàng này chứ nhỉ.

Chu Thời Uẩn gật đầu.

Tô Căng Bắc chống cằm, nghiêng mắt nhìn anh:

- Chu Thời Uẩn, vậy sau này anh gọi giúp em nha.

Anh từ tốn nói:

- Em luôn ở bên ngoài, ông chủ sẽ không giao thức ăn qua thành phố khác đâu.

- Chuyện này chả sao cả.

Tô Căng Bắc cong môi:

- Sau này em ở đây nhiều hơn là được, vốn là vậy mà, anh ở đây thì em sẽ không thường rời đi đâu.

Chu Chính Hiến cười khẽ, hiển nhiên lại bị lời nói mạnh dạn trắng trợn của Tô Căng Bắc chọc cười. Chu Thời Uẩn hơi đơ người, dời mắt đi không mấy tự nhiên.

Cô không mảy may quan tâm tới phản ứng của hai người, tự mình gọi món. Gọi xong món mình thích, cô đưa thực đơn cho người khác:

- Mọi người gọi đi.

Gọi xong, ba người lại hàn huyên chốc lát, đương nhiên, phần lớn là Chu Chính Hiến và Tô Căng Bắc nói, Chu Thời Uẩn chưa bao giờ chủ động khơi chuyện.

Món ăn được dọn lên, ba người bắt đầu dùng bữa.

- Quả nhiên rất ngon.

Mắt Tô Căng
Bắc sáng lên:

- Món cá trong suốt này rất ngon, cả món sườn này nữa, sao lại mềm đến vậy chứ.

Món cá trong suốt:



Chu Chính Hiến nói:

- Hai món này đều là món thương hiệu ở đây, quả thực rất ngon. Anh và Thời Uẩn đều thích ăn cơm ta hơn cơm tây, Căng Bắc em cũng thế à?

Tô Căng Bắc suy nghĩ:

- Cái này à, kỳ thực hễ ngon là em thích, cơm tây hay cơm ta đều được.

Chu Thời Uẩn hơi cong khóe môi, đúng là chân thực.

Lúc ăn, Chu Thời Uẩn phát hiện Tô Căng Bắc khen ngon nhưng lại chẳng ăn bao nhiêu, mỗi món cô chỉ gắp mấy đũa rồi thôi.

- Em no rồi?

Chu Thời Uẩn cuối cùng không nhịn được hỏi.

Tô Căng Bắc bĩu môi:

- Chưa.

- Không thích ăn?

- Thích.

Chu Thời Uẩn không hiểu:

- Vậy sao em không ăn?

Tô Căng Bắc nhăn mặt:

- Em no xêm xêm là được, anh biết em dễ mập mà.

Chu Thời Uẩn cau mày:

- Em dễ mập?

- Phải đó, anh biết muốn duy trì vóc dáng khó cỡ nào không?

Tô Căng Bắc thở dài nói:

- Vả lại, em là nhân vật của công chúng, mập rất dễ bị nhận ra.

Lời vừa dứt, trong dĩa của cô có thêm một miếng thịt, Chu Thời Uẩn bình tĩnh thu đũa:

- Dùng phương pháp ăn kiêng để duy trì vóc dáng là lựa chọn không sáng suốt nhất, em không ăn thì không đủ dinh dưỡng, kéo theo đó là giảm sự trao đổi chất, mà giảm sự trao đổi chất thì em lại càng dễ mập.

Tô Căng Bắc:

- Anh, anh chắc chắn chứ?

Chu Thời Uẩn cau mày:

- Anh là bác sĩ.

- Ờ ha.

- Ăn đi, thứ em cần là vận động, chứ không phải ăn kiêng.

Chu Thời Uẩn hoàn toàn tỏa hào quang bác sĩ với dáng vẻ “hãy nghe chỉ dẫn của bác sĩ”.

Tô Căng Bắc hầm hừ:

- Bình thường em cũng tập gym mà, chỉ là dạo này lười thôi.

Dứt lời, cô sáp tới nói nhỏ bên tai anh:

- Em còn có cơ bụng nữa đấy, anh tin không?

Tay cầm đũa của Chu Thời Uẩn khựng lại. Tin, hôm qua cô đã tự mình vén lên trước mặt anh… không, là vén lên trước mặt Ô Đồng, anh đã thấy nên đương nhiên là tin.

Nhưng Tô Căng Bắc thấy anh như vậy thì tưởng là anh không tin:

- Em có thể cho anh sờ, cứng lắm đấy.

Chu Thời Uẩn ngớ người, chỉ sợ cô lại vén áo lên nữa, anh phảng phất như thấy cô say không tỉnh như ngày hôm qua.

Anh cảnh cáo:

- Mau ăn đi.

Tô Căng Bắc hừ khẽ, lẩm bẩm:

- Em nói thật mà…

Hai người “châu đầu ghé tai” thì thà thì thầm, Chu Chính Hiến nhìn rất hài lòng. Cậu em trai mặt lạnh nhà mình cuối cùng cũng khai thông rồi, anh có thể yên tâm.

Sau đó, Tô Căng Bắc được Chu Thời Uẩn gắp thức ăn hết đũa này đến đũa khác, dù đau thương cô cũng vui vẻ ăn.

- Em đi vệ sinh một chút.

Tô Căng Bắc nói rồi mở cửa ra ngoài. Ngoài cửa có nhân viên phục vụ đứng, cô hỏi thăm hướng nhà vệ sinh rồi đi về phía đó, hồi nãy cô uống nước trái cây hơi nhiều, phải giải quyết mới được.

Nhà hàng này hơi quanh co lòng vòng, Tô Căng Bắc đi vệ sinh xong quay về thì lạc đường, cô thấy một phòng bao nhìn rất giống phòng bao của mình bèn định đẩy cửa bước vào nhưng mới đẩy một nửa thì phía sau đột nhiên có người gọi cô.

- Xin hỏi, cô là khách phòng 302 sao?

Hóa ra là nhân viên phục vụ, Tô Căng Bắc ngẩn người, đây không phải nhân viên phục vụ phòng cô.

- A xin lỗi, có lẽ tôi đi nhầm, tôi không nhớ phòng mình là phòng số mấy.

Nhân viên phục vụ rất lịch sự nói:

- Vậy cô có thể nói tên họ của người đặt chỗ.

Tô Căng Bắc nghĩ nghĩ:

- Chu Chính Hiến.

- À, là Chu tiên sinh.

Nhân viên phục vụ có vẻ rất quen thuộc:

- Chu tiên sinh là đối tượng mà ông chủ chúng tôi đặc biệt căn dặn phải phục vụ thật tốt, anh ấy ở phòng 306.

- Ra vậy, cám ơn.

Tô Căng Bắc định ra ngoài thì đột nhiên, trong phòng bao có giọng nói quen thuộc vang lên:

- Anh Tưởng, anh không uống, chẳng lẽ say rồi?

Giọng đàn ông thô kệch:

- Có người đẹp ở bên, rượu không say người người tự say, nào nào nào, rót cho anh, em rót là anh uống.

Giọng nữ yêu kiều hơi cứng lại:

- Anh Tưởng…

Thấy Tô Căng Bắc đứng im, nhân viên phục vụ khó hiểu cất tiếng gọi: 

- Cô ơi?

Cô không trả lời, hơi nghiêng người nhìn vào bên trong qua khe hở.

Hạ Lộ…

Cô bạn thân Hạ Lộ của cô lúc này đang ngồi bên cạnh một người đàn ông béo mập mà bàn tay heo của ông ta đang di chuyển tới lui trên đùi cô ấy.

Tâm trạng Tô Căng Bắc đã không thể dùng từ khiếp sợ để hình dung, cô đẩy mạnh cửa phòng bao ra, đứng ngay cửa:

- Hạ Lộ?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện