Đẹp Trai Là Số 1

Chương 38


trước sau

Thăm Tô Gia Nam xong, Tô Căng Bắc, Chu Thời Uẩn và Tô Doãn Đông về Tô gia đại trạch trước.

- Má Lâm, má Lâm? Ô Đồng đâu?

Khi Tô Căng Bắc đến bệnh viện đã để Ô Đồng lại ở nhà cho dì giúp việc chăm sóc, bây giờ về thì vội tìm bóng dáng của nó.

Má Lâm nghe tiếng, bước ra khỏi nhà bếp:

- Đại tiểu thư về rồi, Ô Đồng đang ăn trên sofa.

Dứt lời, bà thấy người đàn ông đứng phía sau Tô Căng Bắc thì vội vã khom mình:

- Cô gia.

Chu Thời Uẩn gật đầu, trên thực tế, anh hơi không quen với cách gọi này.

- Ăn? Chưa ăn trưa sao?

- Dạ đã ăn trưa lâu rồi ạ.

Má Lâm cười nói:

- Nó thèm ăn lắm, cứ lượn tới lượn lui chỗ để đồ ăn hoài.

- Mèo ham ăn.

Tô Căng Bắc đi đến bên sofa, khom người bế Ô Đồng lên:

- Ăn, ăn hoài hà!

Miệng Ô Đồng còn dính vụn thức ăn vặt: “Meo.”

- Nhị thiếu gia của mày tới rồi, còn ăn nữa là anh ấy mắng mày đấy.

Tô Căng Bắc xoay người lại:

- Chu Thời Uẩn, thời điểm cho anh lập uy đã đến.

Anh đến gần, xoa tai Ô Đồng rất thân thiết:

- Ăn bao nhiêu rồi?

Má Lâm ở bên cạnh đáp:

- Dạ buổi chiều đã cho nó ăn 3 lần ạ.

Chu Thời Uẩn ừ:

- Ngày mai cấm ăn vặt.

- Dạ, cô gia.

Ô Đồng rõ ràng nghe hiểu, nhe răng múa vuốt cào cánh tay Tô Căng Bắc, cô cười hì hì an ủi nó:

- Đừng giận đừng giận, ráng chịu bữa mai thôi rồi tao cho mày đồ ăn càng ngon hơn.

Ô Đồng: “Meo!”

Tô Doãn Đông phì cười, ngồi xuống bên cạnh:

- Người không biết còn tưởng hai đứa đang nuôi con đấy, một người vai phản diện một người vai chính diện.

Tô Căng Bắc ngả ngớn:

- Vậy không phải rất tốt sao, tập trước cho quen. Chu Thời Uẩn, sau này có con, anh làm cha dữ nhé, em làm mẹ hiền.

Chu Thời Uẩn sững người, chợt có cảm giác kỳ diệu. Con? Mẹ hiền? Con của họ…

Vẻ mặt Tô Doãn Đông như bị sét đánh, đây là em gái anh ư, trước đây là ai nói sinh con mất dáng nên tuyệt đối không sinh hả?

- Thời Uẩn, Thời Uẩn của chúng ta đến rồi à?

Giọng nói oang oang của người nào đó vang lên ngoài cửa.

Tô Căng Bắc và Tô Doãn Đông đồng loạt hiện một mớ vạch đen trên trán, mẹ già nhà họ tới.

Triệu Tuyết Nhan từ chỗ rẽ phòng khách đi tới, ý cười dào dạt nhìn Chu Thời Uẩn:

- Thời Uẩn à, nghe nói buổi trưa con tới rồi, còn là tới bệnh viện nữa, có vất vả không?

Chu Thời Uẩn chỉ cười khẽ:

- Thưa không ạ.

- Sao lại không chứ, lái xe mấy tiếng lận đó.

Triệu Tuyết Nhan từ ái hỏi:

- Con ăn chưa, đói bụng không?

- Con không đói ạ, cám ơn.

- Sao không đói cho được.

Triệu Tuyết Nhan nói sang bên cạnh:

- Má Lâm, bảo nhà bếp làm ít điểm tâm mang ra.

Má Lâm gật đầu rối rít:

- Dạ, phu nhân.

Tô Doãn Đông ghét bỏ nhìn Triệu Tuyết Nhan:

- Mẹ, con trai mẹ đang ở đây nè.

Triệu Tuyết Nhan không thèm đếm xỉa, kéo cánh tay Chu Thời Uẩn ngồi xuống sofa:

- Khoảng thời gian này Căng Bắc đều ở chỗ con, khiến con nhọc tâm rồi.

Tô Căng Bắc hạn hán lời:

- Con đâu phải con nít, sao khiến anh ấy nhọc tâm được chứ.

Triệu Tuyết Nhan liếc xéo cô:

- Mẹ không nghe con nói, Thời Uẩn, con nói đi.

Tô Căng Bắc:

- …

Mắt Chu Thời Uẩn hiện lên ý cười:

- Thưa dì, cô ấy rất an phận ạ.

- An phận là tốt an phận là tốt, nếu nó không an phận thì con nói dì biết, dì lập tức qua chỉnh đốn nó.

- Dạ.

Tô Căng Bắc:

- Này này này!

Tô Doãn Đông lắc đầu, kéo cô lại:

- Em đừng chõ mồm vào, không phát hiện à, Triệu nữ sĩ căn bản đâu thèm để ý đến chúng ta.

Tô Căng Bắc:

- …

Triệu Tuyết Nhan lôi kéo Chu Thời Uẩn nói rất nhiều, Tô Doãn Đông và Tô Căng Bắc ở bên cạnh nghe mà tai đóng kén, họ nghe rất phiền chán nhạt nhẽo nhưng Chu Thời Uẩn lại nghe rất kiên trì.

Ăn xong bữa tối, Tô Căng Bắc mang Ô Đồng chuẩn bị dẫn Chu Thời Uẩn đi nghỉ ngơi, dù sao sáng sớm anh đã lái xe qua đây, chắc chắn rất mệt.

- Má Lâm, phòng anh ấy ở đâu?

Má Lâm ngẩn người, nhìn Triệu Tuyết Nhan:

- Ơ, phu nhân nói… không cần dọn phòng mới.

- Hả?

Tô Căng Bắc:

- Vậy ngủ ở đâu?

Triệu Tuyết Nhan nói rất tùy tiện:

- Phòng con ngày nào cũng có người quét dọn, chuẩn bị phòng mới làm gì.

Tô Căng Bắc chớp chớp mắt:

- Mẹ, ý của mẹ là, tụi con ngủ chung?

- Phải, sao, giường con không đủ to à?

Tô Căng Bắc đơ, bắt đầu nghi ngờ mình rốt cuộc có phải con ruột không, làm gì có người mẹ nào lại ra sức nhét đàn ông vào phòng con gái chứ…

Chu Thời Uẩn lên tiếng:

- Thưa dì, dì hiểu lầm rồi, tụi con không ngủ chung phòng.

Tô Căng Bắc gật đầu:

- Đúng, tụi con rất trong sạch.

Triệu Tuyết Nhan không thể tin nổi nhìn hai người:

- Ở chung lâu như vậy mà chia phòng ngủ?

Tô Căng Bắc:

- Mẹ, vẻ mặt này của mẹ là ý gì…

Triệu Tuyết Nhan ho khan, vô cùng ủ rũ nói:

- Ừ, là vậy à, ờm, ơ, má Lâm, chuẩn bị một căn phòng cho cô gia.

Má Lâm ngượng ngùng nói:

- Dạ, thưa phu nhân.

Buổi tối.

“Cốc cốc cốc.”

Tô Căng Bắc mở cửa:

- Mẹ? Gì thế?

Triệu Tuyết Nhan đặt khay bánh ngọt trên tay vào tay cô:

- Buổi tối chắc là con rể đói bụng rồi, con đưa đồ ăn qua cho con rể đi.

Tô Căng Bắc nhìn mẹ với ánh mắt đầy hàm súc:

- Trong bánh ngọt này không bỏ thuốc gì bỉ ổi chứ?

Triệu Tuyết Nhan liếc cô:

- Cái con bé này, nói lung tung gì đấy.

Tô Căng Bắc vui vẻ:

- Nhìn điệu bộ của mẹ, con nghi lắm.

Triệu Tuyết Nhan:

- Đi đi đi. Mau đi cho người ta đi.

- Được được được.

Tô Căng Bắc buộc chặt áo ngủ, nói không đàng hoàng:

- Cám ơn mẹ cho con cớ vào phòng Chu bảo bối nhà con.

Triệu Tuyết Nhan vui mừng nhìn Tô Căng Bắc đi về phía phòng Chu Thời Uẩn, mới xoay người đi xuống lầu.

- Chu bảo bối, mở cửa, là em.

Hơn mười giây sau, cửa mở, Chu Thời Uẩn đứng sau cánh cửa:

- Có chuyện gì?

Tô Căng Bắc giơ đồ ăn trên tay:

- Đưa thức ăn ngon cho anh.

Chu Thời Uẩn tránh đường, cô lê dép lê lắc lư vào phòng.

- Ôi?

Tô Căng Bắc nhìn chằm chằm vách tường phía tây một lát:

- Sao phòng này toàn là ảnh em thế?

Ảnh hồi em bé, tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông… tuổi nào cũng có.

- À, em nhớ ra rồi, phòng này hình như em từng ở
trước đây, sau đó em đòi đổi phòng khác nên mới dọn đi.

Tô Căng Bắc để đồ ăn xuống:

- Chắc mẹ em cố ý dọn phòng này cho anh ở, ê, nãy giờ có phải anh ở trong phòng xem rất lâu không?

Chu Thời Uẩn:

- Có một số trước đây anh chưa xem.

- Có một số?

Tô Căng Bắc sững sờ:

- Mấy tấm khác anh xem rồi? Ảnh hồi nhỏ của em trước giờ chưa từng up lên mạng mà.

- Anh cần lên mạng mới có thể xem ảnh em à?

Chu Thời Uẩn liếc cô:

- Ảnh của em, từ nhỏ anh đã xem nhiều rồi.

- Khụ khụ khụ…

Tô Căng Bắc suýt tự sặc nước miếng của mình:

- Thật? Vậy sao trước giờ không ai đưa ảnh của anh cho em xem nhỉ?

- Anh không thích chụp ảnh.

Chu Thời Uẩn bình tĩnh nói:

- Có điều hồi nhỏ cũng có một hai tấm, không phải không ai đưa cho em xem mà là em căn bản chẳng để ý, không thèm xem chứ gì.

Tô Căng Bắc lại ho kịch liệt:

- Ơ, ha ha ha, là vậy à?

Chu Thời Uẩn cười nhạt.

Tô Căng Bắc bị cười, trong lòng hơi chột dạ, chỉ có thể nói:

- Nè, anh xem ảnh rồi thì sao chứ, tốt hơn em chỗ nào? Còn không phải chê bai muốn chết, lễ đính hôn cũng không thèm tới.

Chu Thời Uẩn khựng lại:

- Lần đó, vì con một người bạn của anh xảy ra chuyện.

- Bạn, bạn gì?

Chu Thời Uẩn nghĩ nghĩ, cảm thấy cần giải thích với cô:

- Hồi anh học cấp 3, trường có tổ chức hoạt động đi tình nguyện vùng núi, anh đã quen một người bạn ở đó.

Tô Căng Bắc mở to mắt:

- Anh, anh từng đi tình nguyện vùng núi? Nhìn không ra anh lại có lòng nhiệt tình như vậy đấy.

Giọng Chu Thời Uẩn nhạt nhẽo nói:

- Không tham gia hoạt động ngoài nhà trường, mất hai điểm.

Tô Căng Bắc:

- …

Ừ, cho nên mới đi tình nguyện bù lại, cô nghĩ nhiều quá rồi!

- Nhưng mà, ở đó anh đã gặp được Trương Triều.

Chu Thời Uẩn hiếm khi kể chuyện trước kia, Tô Căng Bắc vội vã nghiêm túc lắng nghe.

Anh nói tiếp:

- Anh ấy là bác sĩ tình nguyện, ở cái chốn núi non không có mạng mẽo, tách biệt với thế gian ấy rất nhiều năm, qua anh ấy, anh cảm nhận được sức hấp dẫn của y học, anh ấy xem như là giáo viên khai sáng cho anh.

Chu Thời Uẩn nhìn Tô Căng Bắc:

- Ở đó, anh ấy nhận nuôi một đứa trẻ, nhưng sức khỏe đứa trẻ ấy có vấn đề. Ngày hôm đó nó phát bệnh… xin lỗi, chuyện quá khẩn cấp lại còn ở quá xa nên anh không thể chạy về.

Tô Căng Bắc ngẩn người, cô chưa từng nghĩ tới việc anh không đến lễ đính hôn là vì nguyên nhân như vậy, cô còn tưởng anh cũng giống như cô, không hề muốn có cuộc hôn nhân này nên mới không tới.

- Anh ấy nhất định là người bạn rất quan trọng của anh.

- Xem là vậy.

- Bây giờ anh ấy vẫn ở chỗ đó à?

- Ừ.

Chu Thời Uẩn nói:

- Anh ấy thích nơi đó.

Kỳ thực anh từng muốn để Trương Triều rời đi nhưng Trương Triều nói mình có cảm tình với nơi đó, người nơi đó cần anh ấy. Chu Thời Uẩn thấy vậy thì không khuyên nữa, dẫu sao mỗi người đều có riêng thứ mình muốn. Chỉ là về sau, anh cho người cải thiện điều kiện vùng núi ấy hơn mà thôi.

- Được rồi, hóa ra là có nguyên nhân, em miễn cưỡng châm chước cho anh vậy.

Mắt Tô Căng Bắc lóe lên nét tinh quái:

- Có điều muốn em tha thứ anh thì anh cũng phải thể hiện chút thành ý chứ.

Chu Thời Uẩn hơi nghi hoặc:

- Thành ý gì?

Tô Căng Bắc chỉ chỉ môi của mình, còn rất chu đáo nhón nhón chân lên:

- Nè nè nè, hun một cái hun một cái.

Ánh mắt Chu Thời Uẩn rơi vào môi cô, màu hồng nhạt, thoạt nhìn rất mềm.

Tô Căng Bắc chỉ muốn chọc anh chơi, không hề cho rằng anh sẽ chủ động hôn cô. Vào lúc cô định chê cười anh thì người trước mặt đột nhiên khom xuống.

Lạnh lùng, nghiêm túc hôn lên môi cô một cái.

Tô Căng Bắc sững sờ.

Chu Thời Uẩn thẳng người dậy, hạ mi mắt nhìn cô, giọng nói trầm khàn có chút quyến rũ:

- Tha thứ chưa?

Tô Căng Bắc nuốt nước miếng đánh ực:

- Em có thể nói… chưa không?

Chu Thời Uẩn mím môi:

- Em nói không giữ lời?

Tô Căng Bắc lắc đầu:

- Không phải, vì “hun một cái” em nói lúc nãy là chỉ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp cơ.

Chu Thời Uẩn:

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện