"Tam nhi! Tam nhi!"
Bên ngoài truyền đến tiếng mẫu thân gọi, vì thời gian cậu ngốc trong không gian khá lâu, trong phòng quá an tĩnh, Khâu Thị cho rằng cậu ngủ, lên không quan tâm, nhưng tới giờ cơm chiều, thấy cậu còn không có động tĩnh, mới gọi cậu rời giường.
"Ai! Nương, ta tỉnh!"
Trình Dịch Phạn nhanh chóng cất linh dược cẩn thận vào ngực, mặc áo bông ra ngoài.
"Cha cùng ca ca con đã về nhà rồi, chuẩn bị ăn cơm."
"Được."
Trình Dịch Phạn vội vàng giúp Khâu Thị bưng thức ăn.
"Con trai cùng nương nó à, ta đã trở về."
Trình Văn Đào vừa vào cửa liền đi thẳng vào bếp, ông biết tức phụ ông khẳng định ở đó.
"Lần này đoàn chúng ta gϊếŧ được Xích viêm thú hai đầu, ta nhận được một chân thú, thịt bán đi được không ít tiền, còn xương thú giữ lại mang về, bà một hồi mang đi hầm canh cho tam nhi uống bồi bổ thân thể."
"Được."
Khâu Thị vui sướng nhận xương thú, thịt trên bề mặt đã bị lóc thật sạch sẽ, tuy không đáng mấy đồng tiền, nhưng mang hầm canh lại bổ dưỡng nhất, những người bán thịt yêu thú đều sẽ đem xương cốt giữ lại lưu trữ trong nhà hoặc tặng thân thích, đây là thứ tốt ngày thường muốn mua cũng không được.
"Đúng rồi, tiểu nhị sao không cùng ông trở về?"
"Ta không phải đi chợ bán thịt thú sao, lại vòng đến Võ Phủ một chuyến, người ở đấy nói hắn gửi lời nhắn rằng hắn đã trở về, phỏng chừng lát nữa là về đến nơi."
Trình Văn Đào xoa xoa trán, quay đầu thấy Trình Dịch Phạn, liền hỏi.
"Tam nhi hiện tại cảm giác thế nào?"
"Cha, ta khá hơn nhiều."
Trình Dịch Phạn cười sáng lạn với ông.
Nhìn khuôn mặt nhỏ của tiểu nhi tử cuối cùng cũng có chút huyết sắc, Trình Văn Đào trong lòng cảm giác vừa cao hứng vừa đau lòng, sờ sờ đầu nhi tử, Trình Văn Đào từ trong túi nhỏ lấy ra một khối điểm tâm nhét vào tay cậu.
"Nhi tử ngoan, ăn đi."
Trình Dịch Phạn nhìn thoáng qua điểm tâm trong tay, là bánh ngọt thực bình thường, cứng đơ đơ, trên mặt phủ một tầng như nước đường, hình thức cực kém, nhìn qua đã không có cảm giác muốn ăn, bán ở hiện đại chắc chắn cậu ngay cả liếc mắt cũng lười. Chỉ là xưa đâu bằng nay, ở thời đại này, đường là thứ vô cùng hiếm thấy, chỉ có những võ giả tôn quý mới ăn được các loại điểm tâm mỹ vị, hiện giờ một cái bánh ngọt chế biến thô như vậy, khẳng định tiêu tốn của phụ thân không ít tiền, cậu làm sao có thể lãng phí?
Trình Dịch Phạn dưới ánh mắt chăm chú của Trình Văn Đào, há miệng cắn một ngụm bánh ngọt, hương vị ngọt nị lập tức lan toả đầu lưỡi, vị vừa cứng vừa sáp, nhưng với cậu hiện tại thì vô cùng mỹ vị, cậu không khỏi thích ý nheo mắt, chậm rãi nhấm nháp.
"Tam nhi a, nếu con thích thì ăn nhiều một chút."
Trình Văn Đào thấy nhi tử thích ăn, tự nhiên trong lòng cao hứng, khuyên cậu ăn nhiều một chút.
"Đừng để hài tử ăn nhiều, một hồi còn ăn cơm nữa!" Khâu Thị tức giận nói.
"Được rồi, con cất đi trước, mai lại ăn."
Trình Văn Đào cười khổ nói với Trình Dịch Phạn.
"Vâng!"
Trình Dịch Phạn cười ha hả gói kỹ điểm tâm, thời điểm chuẩn bị về phòng cất đi, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
"Trình gia, Trình gia! Mau mở cửa!"
"Làm sao vậy?!"
Trình Văn Đào cùng Khâu Thị nghe tiếng vội vàng chạy ra ngoài, liền thấy vài hán tử dáng người cường tráng nâng một người đứng ngoài sân. Nam tử cầm đầu lại là võ sư Lý Vân Phong người của Võ phủ, trong lòng bọn họ lập tức nảy lên một dự cảm không lành.
Mở cửa ra, vợ chồng Trình Thị lúc này mới thấy rõ người được mấy nam tử cường tráng nâng đằng sau rõ ràng là con thứ của bọn họ Trình Dịch Hoài, Trình Dịch Hoài lúc này sắc mặt trắng bệch, quần áo trên người dính đầy vết máu loang lổ.
Hai người khóe mắt tức khắc như muốn nứt ra, kinh thanh nói. "Tiểu nhị làm sao vậy?!"
Lý Vân Phong chỉ huy đám hán tử, đỡ Trình Dịch Hoài vào phòng, đặt lên giường sau đó mới chậm rãi thuật lại sự tình phát sinh hôm nay.
Thì ra hôm nay là ngày Võ Phủ khảo võ, Võ Phủ ba tháng khảo võ một lần, khảo võ trừ võ sư khảo giáo công phu thủ đoạn của võ đồ, đồng thời còn ảnh hưởng tới vị trí trên bảng của viện. Mà sau mỗi lần khảo võ, ba học viên có vị trí cao nhất đều nhận được phần thưởng phong phú, khen thưởng có ích rất lớn cho tu vi của học viên, đôi khi vận khí tốt, thậm chí còn có cơ hội nhận được linh dược cấp thấp, vì vậy tất cả võ đồ tham gia khảo võ không ai không toàn lực cố gắng.
Trình Dịch Hoài xếp hạng thực lực trong Võ Phủ luôn đứng số một số hai, khảo võ luôn đạt được khen thưởng phong phú. Lần này phần thưởng của người đứng đầu khảo võ là một lọ Hành Khí Tán, khi dùng có thể trợ giúp võ đồ tiến thêm một bước trong rèn luyện, thậm chí đột phá. Trình Dịch Hoài hiện là Thối Thể Cảnh tầng năm đỉnh cấp, tiến thêm một bước là đột phá tầng sáu, tự nhiên thập phần muốn đoạt được linh dược này.
Trình Dịch Hoài sau khi liên tiếp đánh bại hơn mười người, thì một người tên Hoắc Kim võ đồ lên đài nghênh chiến. Hoắc Kim là đệ tử dòng bên của gia tộc Hoắc Thị thực lực mạnh nhất Thanh Vân thành, diện mạo bình thường, tư chất cũng bình thường, tu vi chỉ có Thối Thể Cảnh tầng bốn, lúc thường không xuất sắc, chỉ xếp hạng trung. Không nghĩ tới trong đợt võ khảo lần này, gã ta vi phạm quy định sử dụng chiến kỹ, hung hăng đánh bại Trình Dịch Hoài.
Thối Thể Cảnh là giai đoạn nhập môn cơ sở nhất trở thành võ giả, vào giai đoạn này, võ giả chỉ cần rèn luyện khí lực, khiến thân thể trở nên càng thêm kiên cường dẻo dai, tu tập tốt võ đạo cơ sở, trải đường cho tiến giai Lực Võ Cảnh. Vì vậy công pháp đầu tiên Võ Phủ truyền thụ cho võ đồ đều vì đánh vững cơ sở, thích hợp với bọn họ nhất. Mà chiến kỹ là kỹ năng đặc thù kích phát tiềm năng trong cơ thể, mấu chốt là thắng do đánh bất ngờ, nhưng không phải tu vi Thối Thể Cảnh có thể tùy ý sử dụng. Khi sử dụng chiến kỹ, sẽ khiến thân thể võ giả phải chịu áp lực cực lớn. Hơi vô ý là sẽ thương tổn tới cơ bắp, kinh mạch ngược chiều, nghiêm trọng hơn thậm chí nổ tan xác mà chết.
Hoắc Kim sau khi sử dụng chiến kỹ — 'Hổ vương nứt sơn chưởng' đánh bại Trình Dịch Phạn, chính gã cũng bay ngược mười mét, bất tỉnh nhân sự. Sau khi Lý Vân Phong điều tra phát hiện,