Đám người Liễu Thu Cuồng đang thu dọn từng phần hài cốt, sau lại đem đi cho Lâm Bạch phân biệt từng bộ phận một, rồi lại sắp xếp cho đúng thi thể của từng người.
"Lâm huynh sao huynh lại phí sức như vậy ? Chẳng phải chỉ cần một mồi lửa là có thể thiêu rụi cả căn Tứ Hợp Viện này rồi sao ? Như thế chẳng phải có thể hỏa táng mọi người cùng một lúc nhanh gọn hơn à ?"
Lâm Bạch bây giờ đang miệt mài cầm từng bộ phận của thi thể kể cả nội tạng lên mà so sánh tỉ mỉ.
"Đây gọi là tôn trọng với người đã khuất.
Họ chết đi trong tuyệt vọng và bất lực.
Ta bây giờ chính là đòi lại cho họ tôn nghiêm.
Nếu dùng mồi lửa đem tất cả đều đốt thì chẳng khác nào các ngươi coi bọn họ là rác rưởi cả.
Không có bất cứ ai trên đời muốn mình khi chết đi lại bị đối xử như là rác rưởi.
Dù có chút tốn công nhưng lại thu lại được rất nhiều công đức."
Liễu Thu Cuồng gãi gãi đầu, hắn thật sự không hiểu nổi lý luận của Lâm Bạch.
Chẳng qua kỳ nhân thì hay có suy nghĩ khác người, huống chi Lâm Bạch còn có thể mời cả Hắc Bạch Vô Thường tới giúp đỡ.
Lâm Bạch và nhóm người của Liễu Thu Cuồng loay hoay cả nữa ngày mới thu dọn xong mớ thi thể.
Tổng cộng có 119 bộ thi thể, nam 72 bộ, nữ 36 bộ, nhi đồng hoặc nhỏ hơn 11 bộ.
Một số thi thể được thu thập tương đối đầy đủ, còn một số bộ thì chỉ còn lại một vài phần nhỏ.
Tất cả đều nhờ công sức của một mình Lâm Bạch ngồi tỉ mỉ nghiền ngẫm để phân biệt, còn nhóm Liễu Thu Cuồng chỉ chịu trách nhiệm tìm kiếm và thu gom về các tàn vụn thi thể ở khắp Tứ Hợp Viện.
Sau khi đã phân loại xong Lâm Bạch lấy từ trong quan tài ra một cuộn vải trắng hắn lẩm bẩm vài câu thần chú, miếng vải tự động tách ra và bao lấy 119 bộ thi thể.
Hắn lại lấy ra một nghiên mực kỳ lạ cùng bút lông, rồi vẽ lên từng cái ký hiệu cho từng bộ thi thể đã được khâm liệm.
Do Tứ Sát Tỏa Hồn trận đã bị Hắc Bạch Vô Thường tiện tay phá bỏ lúc họ được Lâm Bạch triệu hồi, nên hai huynh đệ Anh gia cũng nhớ ra tiểu đệ đệ của mình, họ đang đứng kê bên thi thể của Anh Tam mà trầm mặc.
Sau khi được Lâm Bạch ra hiệu Anh gia nhị quái liền cầm đuốc đem thi thể của tam đệ của mình hỏa táng, hai người đàn ông cứng rắn và hung mãnh như dã thú cũng không kiềm được mà rơi lệ trước sự ra đi của người anh em ruột thịt.
Lâm Bạch đã quen nhìn những cảnh như thế này, sinh ly tử biệt là thứ không thể thiếu trong một kiếp nhân sinh.
Hắn lại ra hiệu cho Anh gia nhị quái tiếp tục hỏa táng các thi thể khác.
Còn hắn và những người còn lại đọc kinh siêu độ cho những người đã khuất.
Tuy nhiên ngoại trừ Mộng Tử Liên và Bích Độc Xà có thể tụng kinh lưu loát ra thì Liễu Thu Cuồng lại liên tục nuốt chữ thậm chí không thèm đọc dù đã được Lâm Bạch đưa cho một cuốn kinh phật.
Thấy vậy Lâm Bạch liền hắng giọng răn đe:
— QUẢNG CÁO —
"Liễu huynh, ăn có thể ăn bậy nhưng tụng kinh không thể tụng bậy.
Nếu không sau này huynh chết đi xuống Âm Gian sẽ bị bắt vào Bổ Kinh Sở mà tụng kinh bù cho hôm nay đó."
Liễu Thu Cuồng nghe vậy mà gãi gãi đầu:
"Bổ Kinh Sở là nơi nào ?"
Lâm Bạch liền đáp:
"Bổ Kinh Sở là một nơi ở Âm Gian để những người khi còn sống niệm kinh cho người khác nhưng không nghiêm túc, không thành tâm, khi chết đi người đó sẽ bị đưa vào Bổ Kinh Sở để niệm bù.
Ở đó đặt sẵn kinh văn với một ngọn đèn mờ, còn có quỷ sai đứng gác, nếu niệm sai