Ngày hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, gà còn chưa kịp gáy tiếng thứ nhất thì Chu Đạt đã lọ mọ rời giường, cả đêm qua hắn ngủ không được, hai quầng mắt thâm đen, sắc mặt mệt mỏi.
Làm sao có thể ngủ cho được khi đã trải qua những chuyện đó.
Hắn cả đêm dỏng tai nghe, mỗi khi nghe tiếng cộp cộp giống tiếng bước chân hắn đều giật nảy mình, cho rằng có người đến bắt mình.
Nhưng qua một đêm này quả thật không có chuyện gì xảy ra, lý trí nói cho hắn biết hẳn là tiên trưởng đã làm xong sạch sẽ, nhưng trái tim hắn vẫn không thể nào yên.
Bởi vậy mới sáng sớm hắn đã rời giường đi gặp tiên trưởng, mong một câu trả lời làm cho yên lòng.
Hắn khoác lên mình áo choàng lông thú, tự đi ra giếng lấy nước, bình thường việc này đều có hạ nhân làm, hắn chỉ cần ho lên một tiếng là nước ấm đến tận chân.
Nhưng bây giờ hắn hơi… nhát người, không muốn gặp ai.
Đây là trạng thái thường gặp của người lần đầu phạm tội lớn.
Khi hắn đang rửa mặt thì…
“Thiếu chủ… là ngài đó sao?”
Nghe tiếng, Chu Đạt giật bắn mình, dù cho tiếng nói rất nhỏ, hắn đang bất an nên đây chẳng khác nào tiếng sấm bên tai.
Hắn loạng quạng làm đổ gàu múc nước đang đặt trên miệng giếng.
Oa! nước bắn vung vãi làm ướt áo hắn.
Tên người hầu thấy vậy vội chạy tới lấy khăn lau người cho hắn.
“Thiếu gia, nếu ngài muốn rửa mặt chỉ cần nói một tiếng, thiếu gia tự làm nếu có chuyện gì, bọn gia nhân chúng ta làm sao gánh được.”
“Thiếu gia ngài về phòng trước, một lát sau thuộc hạ sẽ mang nước ấm đến cho ngài.”
Chu Đạt ậm ừ, sau đó quay đầu đi nhanh.
…
Sáng, khi mặt trời đã lên cao, ánh nắng tưới xuống từng chiếc lá.
Tại trong đại sảnh, Chu Thường cùng mấy vị phu nhân, còn có Mạc Thiên Cửu đã ngồi chờ được mấy giờ, chờ chén trà của đôi tân hôn.
Chu Thường nâng chén trà, đối với Mạc Thiên Cửu cười áy náy:
“Tiên trưởng tha lỗi, bọn trẻ không biết quy củ.”
“Không sao! tuổi trẻ mà.” Mạc Thiên Cửu cười đáp lễ.
“Chắc là tối qua làm quá kịch liệt đây mà…” bà cả nói đùa một câu.
“Chu gia nam tử đều là như vậy.” mọi người cũng hùa theo.
Không khí trở nên vui vẻ ấm áp làm cho chờ đợi không còn nhạt nhẽo.
Một lúc sau, đôi vợ chồng trẻ cuối cùng cũng đến vấn an trưởng bối trong nhà.
Chu Đạt mắt thâm quầng, nét mặt uể oải.
Bộ Yên toát ra phong vận thiếu phụ, vẻ đẹp mang một sắc thái khác, miệng tủm tỉm cười duyên, khẽ cúi đầu e lệ.
Mọi người thấy được trạng thái của hai vợ chồng liền biết chuyện gì xảy ra, hẳn là làm cả đêm qua đi, đúng là tuổi trẻ hừng hực mà.
Chu Thường vuốt râu gật đầu hài lòng, xem ra lão sẽ sớm được bế cháu.
Chu Đạt đảo mắt một vòng, dừng lại tại chỗ Mạc Thiên Cửu, Mạc Thiên Cửu đối với hắn mỉm cười khẽ gật đầu, biểu thị an tâm.
Chu Đạt thấy vậy, trong lòng như trút được gánh nặng.
Không dám dừng lại lâu, hắn tiếp tục nhìn hướng khác.
Chợt! hắn chết sững cả người.
Là Lý Bình Nhi, nàng ta không chết!
Có phải ta hoa mắt rồi không, hắn trợn mắt nhìn.
Thấy hành động vô lễ nhìn chằm chằm mẹ năm, Chu Thường liền hắng giọng.
Chu Đạt hồi tỉnh, nhanh chóng cúi đầu dời đi ánh mắt, hắn khẽ liếc nhìn Mạc Thiên Cửu, không phải là đã xử lý sạch sẽ rồi hay sao? sao nàng ta còn ở đây? tiên trưởng đây là ý gì.
— QUẢNG CÁO — Event
Nhưng đáp lại hắn chỉ có ánh mắt yên bình của Mạc tiên trưởng.
Rất nhiều câu hỏi trong lòng, hiện tại không tiện hỏi, Chu Đạt chỉ có thể nén lại.
Đôi vợ chồng trẻ sau đó làm lễ theo thông lệ, trưởng bối chúc phúc, dạy bảo.
Một lúc sau mới hoàn thành, Mạc Thiên Cửu cáo từ trước, gia đình bọn họ tiếp tục trò chuyện rồi cùng nhau dùng bữa trưa, trong quá trình này Chu Đạt khá gượng gạo, không dám nhìn thẳng mọi người, đặc biệt là Lý Bình Nhi.
Lý Bình Nhi thì lạnh lùng, trước kia nàng là lạnh nhạt, đối với mọi chuyện, ai nói thì làm, không nói không làm, tự tách mình ra khỏi mọi người.
Bây giờ nàng vẫn hành động như thế nhưng trong ánh mắt đã có sự khác biệt.
Bộ Yên thì e lệ khép lép, bị mọi người chọc khiến hai má phiếm hồng, cười mỉm chi.
Rất ra dáng tân nương tử.
Chu Đạt thấy vậy cười khinh bỉ trong lòng, nếu ngươi biết được sự thật đêm qua không biết ngươi sẽ như thế nào, có khi hộc máu chết tại chỗ.
Bữa trưa kết thúc, Chu Đạt không chờ được nữa, vội vàng đến chỗ Mạc tiên trưởng.
Mạc Thiên Cửu thì đang nhàn nhã trong sân uống trà, cầm Tu Tiên Đại Lục đọc, Đậu Đen trên vai hắn cũng chăm chú đọc.
Nghe tiếng bước chân, Đậu Đen lập tức đập cánh, trốn vào tán cây.
Mạc Thiên Cửu vẫn bình thản như không, hắn biết kẻ đến là ai.
Cộc cộc… vang lên tiếng gõ cửa.
“Vào đi! không khóa.” Mạc Thiên Cửu mở miệng.
Chu Đạt đẩy cửa vào trong, tâm trạng hoảng hốt, nhưng hắn rất nhanh điều chỉnh, trở lại làm một thư sinh nho nhã lễ nghĩa.
“Tiên trưởng!” hắn chắp tay cúi chào.
“Ngồi đi.” Mạc Thiên Cửu chỉ ghế trước mặt.
Chu Đạt ngồi xuống, chưa kịp hỏi thì Mạc Thiên Cửu đã lên tiếng trước:
“Ta không giết nàng ta.”
“Vậy sao được?” Chu Đạt lo lắng.
“Yên tâm, ta và nàng ta có thỏa thuận, nàng ta sẽ không nói ra chuyện đêm qua.” Mạc Thiên Cửu lạnh nhạt.
“Thỏa thuận?” Chu Đạt không hiểu, là cái gì thỏa thuận có thể khiến Lý Bình Nhi bỏ qua.
Chuyện đấy thế nhưng liên quan đến trinh tiết của một người phụ nữ.
Ở thời đại này phẩm hạnh người phụ nữ có khi còn quan trọng hơn cả tính mạng.
“Ta hứa cho nàng một cái tiên duyên.”
Chu Đạt trợn mắt, ý nghĩ đầu tiên hiện lên chính là: phí phạm.
Lý Bình Nhi có là cái gì đâu, lại được tiên duyên.
Đây chẳng khác nào bánh bao ném chó.
Chi bằng ngài cho ta.
Hiểu được hắn ý nghĩ, Mạc Thiên Cửu mỉm cười:
“Ta nói cho nàng tiên duyên nhưng không nói lúc nào, giả dụ là một trăm, hai trăm năm sau…”
Chu Đạt nghe vậy sáng mắt, trăm năm nữa nàng ta chết rồi, vậy thì nợ không phải trả, không phải ta không trả mà ngươi không có mạng để nhận, trách được ai.
Chu Đạt muốn giơ ngón cái khen, tiên trưởng đúng là tiên trưởng.
“Tiên trường vì sao không…” Chu Đạt đưa tay cứa ngang cổ.
“Như vậy có phải đơn giản hơn không?”
Mạc Thiên Cửu lắc đầu:
“Giết người đơn giản nhưng sẽ làm tổn hại phúc đức của ta, vướng vào nhân quả.
Khi ta đột phá sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.
Ta khuyên ngươi nếu không phải bị bức ép thì không nên lạm sát.” — QUẢNG CÁO — Event
Chu Đạt gật đầu, nhưng thật sự không hiểu lắm, hắn hỏi sang chuyện khác:
“Nàng không nghi ngờ sao?”
Mạc Thiên Cửu mỉm cười, nhấp ngụm trà nói:
“Ta