Con rắn này trông rất kỳ quái, trên mặt phủ đầy vảy lởm chởm, quan trọng là trên đầu còn mọc lên hai cục thịt, giống như hai cái sừng, chỉ riêng cái đầu đã dài hai mét, phần thân nằm trong chỗ góc tối mù mịt nên không thể nhìn thấy được nó dài bao nhiêu, nhưng có thể chắc chắn rằng đầu đã lớn như vậy thì phần thân tuyệt đối không thể ngắn được.
Không ngờ trong địa cung rộng lớn này lại có một con quái vật khổng lồ chiếm cứ, tôi lo lắng đến mức quên cả hít thở, sau khi con rắn lớn vào trong, bò quanh mấy cái trứng người một vòng, khi cái đầu rắn đảo qua chỗ tôi, tôi cảm thấy thậm chí tim cũng ngừng đập luôn rồi, chỉ sợ nó sẽ phát hiện ra mình.
đam mỹ hài
May thay nó nhanh chóng bò ngang qua chỗ chúng tôi, rít lên một tiếng, rồi lại bò sang chỗ khác, tôi nhìn thấy phần thân to lớn của nó trườn qua chỗ tôi, phải mất một lúc sau mới biến mất, khoảng cách vừa rồi nó đi qua cũng phải đến hai ba mươi mét.
Chờ con rắn lớn đó hoàn toàn đi khỏi, Bạch Hồ mới lên tiếng: "Ở trong địa cung nhiều năm như vậy, mắt của nó sớm đã bị thoái hóa không nhìn thấy gì nữa rồi, chỉ là không ngờ thứ đó lại sắp biến thành giao long, nếu thật sự hóa thành giao long thì chúng ta gặp phiền phức rồi, cũng may nó mới chỉ bước một chân đến cửa, không phát hiện ra chúng ta."
Tôi nhìn Bạch Hồ, lúc đó anh ta cười nhìn những quả trứng người còn lại, chúng bắt đầu than khóc, âm thanh như cầu xin, cầu xin Bạch Hồ đừng động thủ với chúng.
Nhưng Bạch Hồ lại cười khinh bỉ chúng, trong thời gian cực kỳ ngắn đã giết hết toàn bộ những trứng người còn lại, tôi đếm một lượt, cũng gần đến bốn mươi người, mặc dù trong lòng tôi không nhẫn tâm nhưng thực sự thứ người không ra người này tôi cũng không thể coi là đồng loại của mình được, Bạch Hồ đã làm như vậy ắt sẽ có lý lẽ của anh ta.
Sau khi đã giết hết toàn bộ, Bạch Hồ mới nói: "Đi thôi."
Tôi gật đầu, để ý thấy rằng Bạch Hồ đã trở nên khác lạ, nói thế nào nhỉ, trước đó anh ta trông rất lợi hại, mạnh mẽ, nhưng hiện giờ anh ta lại hướng nội, thậm chí nếu không để ý có thể bỏ qua mất anh ta, điều làm tôi kinh ngạc nhất đó là trên người anh ta có rất nhiều vết thương, nhưng sau khi giết hết đám trứng người đó, chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy những vết thương đó đã hồi phục một cách nhanh chóng.
Hiển nhiên giết hết đám trứng người đó cũng có lợi không ít cho Bạch Hồ.
"Đúng là ra tay tàn độc, đến cả đồng loại của mình cũng có thể xuống tay, chậc chậc." lúc đó đột nhiên giọng nói của Tiểu Phật Gia truyền đến.
Tôi ngẩn người một lát, nhìn Tiểu Phật Gia hỏi: "Ngươi biết chúng là thứ gì?"
"Đương nhiên là biết." ánh mắt đầy ma mị của Tiểu Phật Gia đảo qua tôi, mỉm cười nói: "Lần này coi như là thành ý của ta, chuyện về thứ này, ta miễn phí tặng ngươi, có đi có lại, lần sau chúng ta cũng dễ trao đổi."
Tôi ngớ ra: "Sao ngươi cứ nhất quyết phải tìm ta trao đổi? Nếu như ta đoán không sai, trên thế giới này trừ ta ra, có rất nhiều người rất vui vẻ dùng nửa tuổi thọ của mình để trao đổi với ngươi."
"Chắc chắn phải là ngươi." Tiểu Phật Gia híp mắt lại nhìn tôi nói: "Ngươi quên mất ta đã nói gì với ngươi rồi à? Ta chính là phần ác trong sâu thẳm nội tâm ngươi."
Tôi bịt miệng lại, không loanh quanh chủ đề này với Tiểu Phật Gia: "Ngươi biết rốt cuộc những thứ này là gì không? Con rắn lớn đó là thứ gì?"
"Tất cả đều bắt đầu từ rượu vĩnh cửu." Tiểu Phật Gia mỉm cười nói: "Rượu vĩnh cửu ai cũng biết, cũng không phải thứ quá đáng giá, coi như miễn phí tặng ngươi đi."
Tôi vội vàng gật đầu.
"Trước đó, ta sẽ kể cho ngươi nghe một chuyện này trước." Tiểu Phật Gia bắt đầu kể.
2200 năm trước, khi Tần Thủy Hoàng đạt được quyền lực tối cao, để đời đời hưởng thụ quyền lực đó, ông ta đã vọng tưởng đạt được thuật trường sinh bất lão.
Vì thế không ngừng phái người đi tìm kiếm thuốc tiên trường sinh bất tử.
Một lần, sau khi Tần Thủy Hoàng tới núi Thái tế trời đất, đông tuần qua vùng Cám Du Giang Tô, dưới sự sắp xếp của một quan chức địa phương, đạo sĩ trường phái nội đan Từ Phúc với thân phận là người có tiếng trong vùng đã được diện kiến hoàng thượng, và theo đoàn tiếp tục đi khảo sát.
Khi đến Lang Nha, Từ Phúc chính thức tấu rằng trong Bột Hải có ba núi thần, có thần tiên sống ở đó, ăn được thuốc tiên trong núi, có thể trường sinh bất lão, ông ta nguyện xông vào nước sôi lửa bỏng, vì hoàng thượng lấy thuốc tiên.
Tần Thủy Hoàng rất vui mừng, đưa cho ông ta rất nhiều vàng bạc, lệnh cho ông ta xuống biển tìm thần tiên.
Nhưng không lâu sau, Từ Phúc lại quay về, báo lại, ông ta đã gặp được thần tiên, nhưng thần tiên chê lễ ít, cần hiến lễ đồng nam đồng nữ và các thợ thủ công, mới có thể