Đích Nữ Muốn Hưu Phu

Ngụy Tử Chết Thảm Hối Hận Lúc Trước


trước sau

Lúc này Tần Thư Dao đứng trước mặt Từ thị hỏi: "Phu nhân, nha hoàn này vốn hầu hạ ta! Sau này nàng tư thông với Hàn công tử, ta thấy nàng một lòng say mê Hàn công tử, nên giúp người hoàn thành ước vọng đưa khế ước bán mình cho nàng, để nàng đi theo Hàn công tử. Nhưng mà chỉ qua mấy tháng không gặp, sao hiện tại lại biến thành bộ dạng này?"

Từ thị cau mày nhìn thoáng qua, Ngụy Tử bên cạnh đã tràn đầy vết thương, sốt ruột nói: "Này... Tại sao có thể như vậy? Lúc người vừa tới rất khỏe mạnh, sao lúc này lại biến thành bộ dạng này."

Tuy rằng Từ thị rất thích ý nhìn thấy thanh danh của Hàn Thế Quân bê bối, nhưng mà hôm nay bà ta mời mọi người đến đều là quý trong quý, nếu việc này truyền ra ngoài, cũng không có chỗ tốt gì với bà ta và Hàn tam lão gia. Dù sao Hàn Thế Quân cũng được nuôi ở dưới gối bà ta!

Trịnh Anh Anh cũng đứng ra nói: "Vừa rồi Hàn công tử vẫn nói với chúng ta là nàng sinh bệnh, không nghĩ tới thế nhưng người lại bị tra tấn đến vô nhân đạo như vậy."

Lúc này Hàn Thế Quân vừa đúng lúc đi tới, Trịnh Anh Anh lập tức chất vấn nói: "Ngươi nói đi, đến cùng là nàng phạm vào sai lầm gì, thế nhưng lại bị ngươi tra tấn đến như vậy!"

Trên người Ngụy Tử không ít vết thương mới và vết thương cũ, mà y phục cũng đều bị xé rách, vết thương trên người cũng càng hiện ra ở trước mặt mọi người.

Vẻ mặt Hàn Thế Quân xanh mét, nghĩ thế nào hắn cũng không thể tưởng tượng được Tần Thư Dao lại mò tới nội viện của hắn nhanh như vậy, lại mang Ngụy Tử đến trước mặt mọi người.

Ngô thị cũng đã đi tới, nhìn thấy toàn thân Ngụy Tử đều là vết thương, cau mày hỏi: "Nhưng mà nàng phạm vào sai lầm lớn gì vậy?"

Hàn Thế Quân cau mày, suy nghĩ nói: "Nàng tư thông với người khác, cho nên ta mới..."

"Tư thông? Người nàng tư thông đó là ngươi. Ngày đó khi nàng còn ở Tần phủ, chính là tư thông với ngươi. Sao hiện tại ngươi lại muốn cho nàng một tình nhân mới?" Tần Thư Dao hừ lạnh nói.

Hàn Thế Quân ngẩng đầu nhìn Tần Thư Dao, thấy hai tròng mắt nàng lộ ra nồng đậm hận ý, còn có vui sướng che giấu không được, trong lòng nghi hoặc một trận. Chính là giờ phút này hắn phải giải quyết chuyện này trước tiên.

Ai biết Ngụy Tử lại bỗng nhiên quỳ trên mặt đất, chịu đựng đau đớn trên người khóc nói: "Tiểu thư, đều là nô tì không tốt! Là nô tì nhất thời bị ma quỷ ám ảnh... Thế nhưng lại nghe theo lời người này nói... Hắn nói muốn kết hôn với tiểu thư, cho nên để nô tì đi trộm đồ vật bên người tiểu thư ... Nô tì thật sự không cố ý ..."

Chuyện này vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây kinh ngạc không thôi, ánh mắt nhìn về phía Hàn Thế Quân đều mang theo chán ghét cùng với ghét bỏ.

Dù sao đây chính là việc tổn hại người, nhất là thanh danh của nữ tử.

Tần Thư Dao không nghĩ tới Ngụy Tử sẽ nói ra, nàng quay đầu giận dữ nhìn Hàn Thế Quân, nổi giận nói: "Hoa danh của công tử ở bên ngoài, những nữ tử chúng ta không so được với nam tử các ngươi, thanh danh bị hủy, cũng chẳng khác nào cả đời này bị hủy. Tiết biểu muội nhà ta si tình với công tử, không nghĩ tới công tử lại chướng mắt, công tử lại cảm thấy Tần gia dễ khi dễ, lại nhiều lần tìm đến nữ nhi Tần gia khi dễ?"

Sắc mặt Hàn Thế Quân đại biến, cho dù hiện tại hắn muốn giải thích cũng giải thích không rõ ràng.

Ngụy Tử lại khóc nói: "Nô tì tự mình vào cửa Hàn gia... Bọn họ đã không coi trọng nô tì, mỗi ngày mắng nhiếc. Là nô tì mắt chó, thế nhưng lại nghe theo lời nói của tiện nhân... Nếu còn có kiếp sau, nô tì tuyệt sẽ không lại làm ra loại việc bất trung bất nghĩa này."

Nói xong Ngụy Tử đột nhiên đứng lên, chạy về phía một tảng đá lớn. Mọi người thét chói tai ra tiếng, Ngụy Tử đụng vào trên tảng đá, thân mình cũng ngã xuống dưới.

Tần Thư Dao hơi nhắm hai mắt lại, nàng đã trọng sinh một lần, có một số người trước sau vẫn không thay đổi lòng tham của mình.

Chuyện này dù sao cũng là chuyện bên trong Hàn phủ, rất nhiều người cũng không tiện xen miệng vào. Nhưng mà sau hôm nay chuyện này truyền ra ngoài, thanh danh của Hàn Thế Quân cũng sợ là bị hủy rồi.

Chỉ cần gia đình nào hơi có chút quyền thế, đều sẽ không gả nữ nhi cho Hàn Thế Quân. Một người chưa lập chính thê đã nạp thiếp, lại nạp thông phòng, sau đó còn tra tấn thông phòng thành người không ra người quỷ không ra quỷ. Loại nam nhân này còn có ai dám gả!

Tần Thư Dao lau nước mắt dưới hai mắt, mối thù kiếp trước coi như nàng đã báo được, nhưng mà Ngụy Tử chết thảm nàng lại không cảm thấy một
chút vui sướng nào.

Con người thường hay tham lam, mới có thể làm ra những sai lầm lớn thế này.

"Hàn công tử, bình thường ta không thù không oán với ngươi, ngươi thông đồng với nha hoàn nhà ta thì thôi, lại biến nha hoàn nhà ta thành bộ dạng thế này, còn muốn hủy trong sạch của ta. Chẳng lẽ ngươi thấy Tần gia chúng ta dễ khi dễ sao?" Tần Thư Dao lau khô nước mắt, cắn răng lạnh lùng nói.

Trong lòng Từ thị cảm thấy thất vọng Hàn Thế Quân lại đối nhân xử thế như thế, làm cho trong nhà chướng khí mù mịt: "Tần cô nương, ngươi đừng nóng giận. Người này chúng ta sẽ an táng thật tốt, hơn nữa, ngày khác nhất định chúng ta sẽ tới cửa tạ lỗi!"

Ngô thị thấy chuyển biến tốt thì thu lại: "Cũng được. Chỉ là các ngươi phải quản giáo Hàn công tử thật tốt, vốn tưởng rằng là một thanh niên kiệt xuất, lại không nghĩ rằng... Aizz... Thôi, chúng ta cũng trở về..."

Ngồi ở trên xe ngựa, Tần Thư Dao vẫn thật lâu mà không thể phục hồi lại cảm xúc, dường như nàng lại nhớ tới một buổi tối ở kiếp trước, mỉa mai trong mắt Ngụy Tử, Tiết Nhã cười nhạo cùng với Hàn Thế Quân vô tình. Những chuyện đó đều đâm vào thật sâu trong lòng nàng.

Hôm nay, Ngụy Tử đã chết. Mối thù của nàng xem như đã báo được.

Ngày hôm sau, chuyện tình Hàn Thế Quân ngược đãi thông phòng đã truyền ra ngoài, vốn Hàn tam lão gia còn nghĩ sẽ tìm được cho Hàn Thế Quân một cửa hôn sự có gia thế tốt, bị việc này nháo lên, không có một cô nương đứng đắn nào dám gả cho Hàn Thế Quân.

Ngày đó hận ý thật sâu trong mắt Tần Thư Dao, Hàn Thế Quân đều thấy tất cả ở trong mắt, sau khi hắn trở lại trong viện, lập tức đuổi Phượng Điệp đi, sau đó lại xử lý sạch sẽ trong viện một lần.

Hơn nữa hai ngày kế tiếp, chính là sau khi Tứ hoàng tử Mộ Tử Liệt biết chuyện, cũng để Hàn Thế Quân ở trong nhà tĩnh dưỡng một thời gian.

Thanh danh của Hàn Thế Quân ở kinh thành đã bê bối, lại bị vắng vẻ. Càng ngày càng cảm thấy tất cả những thứ này đều là Tần Thư Dao giở trò quỷ, chỉ là hắn không có chứng cớ.

Hơn nữa trong ngày thường hắn và Tần Thư Dao cũng không lui tới, tuy rằng trước đó bản thân từng muốn làm hỏng thanh danh của nàng, sau đó cưới nàng vào cửa.

Nếu Tần Thư Dao chỉ bởi vì chuyện này hận hắn mà nói, như vậy chỉ cần giải thích là được rồi.

Ngày hôm đó Tần Thư Dao ngồi ở trong Hinh Hương Viện, bởi vì chuyện này mà Hàn Thế Quân sẽ gặp phải chuyện gì, nàng đã sớm đoán được.

Một người độc ác tàn nhẫn như vậy, sẽ có ai dám gả, lại có ai dám dùng nữa.

Chỉ cần Hàn Thế Quân đi lên trên một bước, như vậy Tần Thư Dao sẽ lại đá hắn xuống. Nàng muốn vĩnh viễn dẫm nát Hàn Thế Quân dưới chân mình, để hắn đau khổ.

Tĩnh Nguyệt cầm một đống đồ vật tiến vào, không vui nói: "Vừa rồi Hàn phu nhân đã tới, còn đặc biệt tặng những thứ hậu lễ này đến. Đại phu nhân giữ lại một nửa, lại tặng một ít đến chỗ Tam tiểu thư, hiện tại chỉ còn lại những thứ này!"

Vốn Ngô thị chính là một người tham tài, Ngụy Tử là nha hoàn của Tần Thư Dao, lại làm ra việc này, vốn toàn bộ mấy thứ này đều không đủ để đưa cho Tần Thư Dao.

Tần Thư Dao ngẩng đầu nhìn thoáng qua những đồ vật trong tay Tĩnh Nguyệt, nhẹ giọng nói: "Trong nhà Ngụy Tử còn có người khác không? Nếu còn thì đưa những thứ đồ này cho nhà bọn họ!"

Tĩnh Nguyệt suy nghĩ một lát mới nói: "Nô tì từng nghe nàng nhắc tới, thật ra trong nhà còn có một mẹ già và một ca ca."

Tần Thư Dao gật đầu: "Vậy đưa những đồ vật này đi!"

Kiếp trước phản bội chủ tử, hãm hại chủ tử mất trong sạch. Thâm cừu đại hận như vậy, nhưng mà sau khi Tần Thư Dao nhìn thấy Ngụy Tử chết thảm, trong lòng lại không có một chút vui sướng nào, ngược lại còn cảm thấy có vài phần đau buồn nhàn nhạt.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện