Quận chúa sao?
Lam Nguyệt hoảng hốt.
Trong trí nhớ có người cũng là quận chúa, vận mệnh của nàng ấy nàng cực kỳ hâm mộ, mà trước khi nàng chỉ nghĩ mình là tư sinh của Diệp gia, không nói đến gia sản Diệp gia, cho dù Diệp lão gia nhận nàng, Diệp gia là một tồn tại quang minh chính đại, nàng cũng không sánh kịp nàng ấy.
Thân phận hậu nhân duy nhất của An Dương vương phủ ai mà so được?
Lam Nguyệt lẩm bẩm: "Quận chúa..."
"Sao hả? Nguyệt Nhi cảm thấy thân phận quận chúa vẫn thấp sao?" Tiêu Văn Tuệ thầm quan sát Lam Nguyệt.
Lam Nguyệt hoàn hồn, vội nói: "Không, Nguyệt Nhi không dám.
Nguyệt Nhi chỉ là một nữ tử nhỏ bé, vị trí quận chúa này thật sự là..."
Lam Nguyệt không ngốc.
Trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí, Tiêu hoàng hậu cho nàng thân phận quận chúa chỉ đơn giản là vì nàng có quan hệ với Tiêu gia sao? Dù có mối liên quan thì bà ta cũng nên hận nàng mới đúng, sao có thể cung phụng nàng thế này?
Lam Nguyệt lặng lẽ nhìn Tiêu hoàng hậu, sự hoảng hốt khi vừa nghe được sắc phong quận chúa lúc này đã biến thành trấn định.
Tiêu hoàng hậu bật cười: "Ngươi sao có thể chỉ là một nữ tử nhỏ bé? Bổn cung nói rồi, ngươi là cháu gái của bổn cung, ở Đông Sở Quốc này, gia tộc Tiêu thị chỉ còn hai người chúng ta, bổn cung cho ngươi làm quận chúa cũng vì muốn bồi dưỡng người của mình, sống trong hoàng cung này nếu không có người một nhà, làm gì cũng khó."
"Vậy nếu muốn trở thành Tiêu Nguyệt quận chúa, Lam Nguyệt cần trả cái giá thế nào?" Lam Nguyệt hỏi thẳng.
Điều này khiến Tiêu hoàng hậu giật mình, bà ta kinh ngạc nhìn Lam Nguyệt một hồi, cười nói: "Đúng là một nữ tử thẳng thắn, bổn cung thích, xem ra ngươi cũng nghi ngờ không ít.
Cái giá ngươi phải trả sao, đương nhiên là trở thành người của bổn cung."
Trở thành người của bà ta?
Nàng hỏi thẳng vào vấn đề, nhưng Tiêu hoàng hậu lại trả lời hàm hồ.
Có điều nàng hiểu cái giá phải trả nhất định là có, mà trở thành người của bà ta e là phải nghe theo mọi mệnh lệnh của bà ta mà làm việc.
Lam Nguyệt biết từ lúc mình rời khỏi Diệp gia, trước khi rời khỏi kinh đô bị Tích cô nương đưa về Khuynh Thành Lâu, rất nhiều chuyện nàng đã không còn lựa chọn, bao gồm cả việc tiến cung hôm nay và cả vị trí quận chúa Tiêu hoàng hậu ban tặng, nàng đều không có tư cách từ chối.
Nàng chỉ có một lựa chọn, đó là trở thành người của Tiêu hoàng hậu.
Có điều...
Lam Nguyệt trầm giọng: "Hoàng hậu nương nương, Nguyệt Nhi trở thành người của nương nương, vậy nương nương có thể đồng ý một yêu cầu của Nguyệt Nhi không?"
Tiêu hoàng hậu cau mày: "Dám bàn điều kiện với bổn cung, ngươi là người thứ hai."
Người thứ hai?
"Vậy người đầu tiên là ai?" Lam Nguyệt tò mò.
Ánh mắt Tiêu hoàng hậu trở nên phức tạp: "Cũng là một nữ tử xấp xỉ tuổi ngươi, làm bổn cung vừa thích vừa kiêng kị."
Vừa thích vừa kiêng kị? Còn xấp xỉ tuổi tác với nàng, người như vậy rốt cuộc là ai?
Lam Nguyệt không khỏi nghi ngờ, nhưng nghĩ tới yêu cầu của mình, nàng hoàn hồn: "Nương nương có thể nể tình số người thẳng thắn không nhiều đồng ý với yêu cầu của Lam Nguyệt không?"
"Vậy bổn cung phải nghe xem yêu cầu của ngươi rốt cuộc là gì?" Ánh mắt Tiêu hoàng hậu khóa chặt Lam Nguyệt.
"Hồi nương nương, thân thế của Lam Nguyệt nương nương cũng biết, từ ngày chào đời, rất nhiều chuyện của Lam Nguyệt đều không do Lam Nguyệt lựa chọn, cho dù về Diệp phủ, có một thân phận biểu tiểu thư, Lam Nguyệt nghĩ đời này việc duy nhất mình có thể lựa chọn chính là hôn sự của Lam Nguyệt, Lam Nguyệt muốn tự mình quyết định hôn sự có được không?" Lam Nguyệt không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt Tiêu Văn Tuệ, gằn từng chữ.
Ngày tháng ở Diệp gia nàng đã nhìn ra rất nhiều đạo lỹ, cho dù là nữ nhi danh môn vọng tộc, hôn sự cũng chỉ là thứ để gia tộc lợi dụng, huống chi là hoàng thất.
Tiêu hoàng hậu cho nàng làm quận chúa, trở thành người của bà ta, thứ đứng mũi chịu sào hẳn là hôn sự của nàng.
Mà chính điểm này nàng không muốn bị ai nắm chặt trong lòng bàn tay.
Vừa nghe yêu cầu của Lam Nguyệt, sắc mặt Tiêu Văn Tuệ quả nhiên thay đổi.
Tự quyết định hôn sự? Ha ha, là một nữ nhi, hôn sự sao có thể tự làm chủ?
Lam Nguyệt này muốn quyết định hôn sự của mình còn không phải vì giữ lại cho bản thân chút quyền chủ động sao?
Tiêu Văn Tuệ trầm tư giây lát, rất nhanh đã khôi phục nụ cười ôn hòa ban đầu, kéo tay Lam Nguyệt, từ ái nói: "Được, bổn cung đồng ý cho ngươi tự làm chủ hôn sự, nữ tử thông minh như ngươi chắc chắn sẽ chọn cho mình phu quân vừa lòng đẹp ý."
Lam Nguyệt cả kinh.
Bà ta đồng ý rồi?
Lam Nguyệt không dám tin, nàng cứ tưởng...!Tưởng bà ta sẽ không đồng ý, nhưng không ngờ...
Lam Nguyệt hít sâu một hơi, quỳ xuống, dập đầu với Tiêu hoàng hậu: "Lam Nguyệt...!Không, Tiêu Nguyệt tạ ân điển của dì."
"Tốt, Tiêu Nguyệt, từ nay về sau, ngươi chính là Tiêu Nguyệt quận chúa." Tiêu hoàng hậu bật cười, tiếng cười quanh quẩn khắp phòng.
Nghe tiếng cười của Tiêu hoàng hậu, Tiêu Nguyệt cau mày, nàng không biết thân phận Tiêu Nguyệt quận chúa này với nàng rốt cuộc là vận may trời cho hay là một cái bẫy, điều duy nhất nàng biết chỉ là có rất nhiều chuyện nàng không thể tự làm chủ nữa, thứ duy nhất nàng phải kiên trì là tính mạng, dù trước đây ở Tấn quốc công phủ hay bây giờ ở hoàng cung, nàng ăn nhờ ở đậu cũng chỉ vì cái mạng này mà thôi.
Chuyện Tiêu hoàng hậu ban phong một quận chúa rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.
Thời điểm truyền tới Bắc vương phủ, An Cửu vừa gặp mấy người có địa vị trong Xích Minh, được lệnh Xích Minh, nàng chính thức trở thành minh chủ, trừ việc này ra, nàng còn nhận được một tin khác.
"Ngươi nói thật?" An Cửu nhìn chằm chằm Lẫm Phong, ánh mắt sắc bén như đao kiếm.
Lẫm Phong không khỏi run rẩy: "Vương phi, Lẫm Phong ta có bao giờ báo tin giả với người chứ? Việc này ta đã cho chứng thực nhiều lần mới dám bẩm báo với người, dù sao thì việc này quá trọng đại."
An Cửu hít thật sâu một hơi: "Ngươi nói tiếp đi."
Dứt lời, An Cửu bưng chung trà trước mặt lên như muốn mượn hành động uống trà để làm dịu tâm trạng căng thẳng và khiếp sợ của mình.
Lẫm Phong được lệnh, lập tức bẩm báo: "Độc dược kia đúng là đến từ hoàng cung, thậm chí dù ở trong cung cũng rất hiếm thấy, tương truyền người duy nhất bị độc này làm hại là hoàng đế cuối cùng của tiền triều.
Khi đó tiền triều diệt vong, hoàng đế tiền triều rơi vào tay tiên đế, sau đó tự sát mà chết, thời điểm ấy có vài lời đồn nói rằng hoàng đế kia không chấp nhận được việc đế vị bị thay thế nên tự sát, nhưng ông ta vốn là kẻ tham sống sợ chết, cho dù ăn nhờ ở đậu hay chịu hết khuất nhục, ông ta cũng sẽ không tự sát.
Có người nói nơi giam giữ ông ta thường xuyên có tiếng gào rống thống khổ như đang có ai chịu tra tấn không giống bình thường.
Ta đoán, chắc ông ta chịu những đòn tra tấn người thường không thể chịu nên mới tự sát mà chết."
Theo lời Lẫm Phong nói, tay An Cửu siết chặt.
Lẫm Phong cẩn thận quan sát An Cửu, nói tiếp: "Sau này nghe nói Bắc lão vương gia biết chuyện, thậm chí tiến cung cãi nhau với tiến đế một trân, từ đó không còn nghe thấy tung tích của độc dược kia."
Bắc lão vương gia?
An Cửu ngẩn ra.
Gia gia, ông ấy biết việc này ra?
"Vậy thuốc giải đâu?" An Cửu buông chung trà, vội hỏi.
"Thuốc giải...!Độc này đến từ hoàng cung, e là thuốc giải cũng xuất phát từ nơi đó." Lẫm Phong ám chỉ.
"Được, ta hiểu rồi!"
Hoàng cung sao? Vậy kẻ hạ độc sẽ là ai?
Nghĩ đến thân phận của Bắc Sách, An Cửu nhíu mày.
Tiêu hoàng hậu ư? Nữ nhân kia quá tàn nhẫn độc ác, bảo vệ nhi tử cũng chỉ là cái cớ mà thôi, trong lòng bà ta chỉ có bản thân mình, mà độc của Bắc Sách nhận từ cơ thể mẫu thân, Tiêu hoàng hậu có thể độc hại người khác, chỉ sợ ngay cả bản thân cũng không buông tha.
Nếu không phải thì còn ai? Ai lại muốn hại một thai nhi, hoặc là hại Tiêu hoàng hậu ngay lúc đó?
An Cửu không dám nghĩ tiếp, trầm mặc nửa ngày, sắc mặt nàng lại thay đổi: "Lẫm Phong, ngươi về đi."
Lẫm Phong nhìn An Cửu, không nhiều lời nữa, đứng dậy cáo lui.
Lẫm Phong đi rồi, An Cửu cũng đứng dậy, rời khỏi Lưu Li Hiên.
Nàng dẫn Hồng Linh đi thẳng đến ngoài Cẩm Mặc Đường mới dừng lại: "Hồng Linh, ngươi ở bên ngoài đi, lão vương gia không thích gặp người ngoài."
"Vâng." Hồng Linh hành lễ, nhìn An Cửu đi vào Cẩm Mặc Đường.
Trong Cẩm Mặc Đường vẫn thanh tĩnh như trước, nơi ở của lão vương gia đúng là như ngăn cách với thế giới, tất cả mưa gió bên ngoài với ông dường như chẳng là gì cả.
Nghĩ tới sóng gió trong triều khoảng thời gian này, An Cửu đặt mình trong Cẩm Mặc Đường yên lặng, đúng là hai thế giới.
"Nha đầu, cháu đến rồi?" Giọng già nua truyền tới cùng một hồi ho khan.
An Cửu giật mình, nghe tiếng nhìn lại, thấy Bắc lão vương gia mặc bộ xiêm y màu xanh đứng dưới hành lang, thân hình gầy ốm hơn trước rất nhiều.
Nàng nhíu mày, lập tức đi tới: "Gia gia, sức khỏe của người..."
"Từng tuổi này không bằng trước kia, chỉ chút bất cẩn là bị phong hàn, nha đầu, cháu đừng tới đây, cháu bây giờ không thể tùy tiện như quá khứ.
Tằng tôn của bổn vương trong bụng cháu vẫn khỏe mạnh chứ?" Bắc lão vương gia vẫn bình thản nhìn An Cửu, nhưng cảm giác mang đến lại khác.
An Cửu dừng bước: "Gia gia yên tâm, thai nhi vẫn khỏe mạnh, nhưng gia gia...!Người không khỏe, sao không sai hạ nhân đi truyền đại phu..."
"Đại phu thì có ích gì? Cứ thuận theo tự nhiên đi.
Bắc vương phủ này có cháu, có Bắc Sách, ta cũng yên tâm." Bắc lão vương gia ho khan liên tục, ngồi xuống hành lang, cầm một cái tẩu đưa lên miệng.
An Cửu giật mình, gia gia dùng thứ này từ khi nào?
"Nha đầu, mấy ngày nay ta hút thuốc, luôn nghĩ tới năm đó cùng ông ngoại và bà ngoại cháu đánh hạ giang sơn Đông Sở Quốc này, chớp mắt đã qua nhiều năm, cẩn thận ngẫm lại, dù đã được gia quan tiến tước nhưng cái khó quên nhất vẫn là thời điểm kề vai chiến đấu, chí hướng của ông ngoại, bà ngoại cháu, tiên đế và ta đều như một, cho nên mới có thể đánh đâu thắng đó, đáng tiếc..." Bắc lão vương gia thở dài, "Quyền lực còn lợi hại hơn độc dược, có thể thay đổi tất cả."
Nghĩ tới việc Lẫm Phong vừa bẩm báo, An Cửu thoáng do dự, cuối cùng vẫn hỏi: "Gia gia còn nhớ hoàng đế tiền triều không?"
Bắc lão vương gia, ánh mắt lập lòe, hút một miếng thuốc: "Đều là cố nhân rất lâu trước kia, trông thế nào ta đã không còn nhớ."
"Vậy gia gia có nhớ ông ta chết thế nào không?" An Cửu nhìn chằm chằm Bắc lão vương gia như muốn thông qua thái độ của ông mà nắm bắt gì đó.
Bắc lão vương gia đảo mắt nhìn An Cửu: "Nha đầu, hôm nay cháu tới không phải để thăm gia gia sao?"
Bắc lão vương gia không muốn nhắc tới chuyện trước kia càng khiến An Cửu khẳng định suy đoán của mình: "Gia gia, người biết thân phận của Bắc Sách phải không?"
Bắc lão vương gia bật cười: "Thân phận của Bắc Sách gì chứ? Bắc Sách không phải vương gia của Bắc vương phủ ta, là tôn nhi của ta sao?"
An Cửu cau mày đi đến hành lang, ngồi xuống cách Bắc lão vương gia một cây cột: "Không lâu trước đây Hoàng Thượng hạ lệnh lưu đày nữ quyến Hạ Hầu gia và Sùng Ninh công chúa, khi đoàn người rời khỏi kinh thành, cháu từng sai người bắt Sùng Ninh công chúa đi, không ngờ đã có người ra tay trước, lúc đó cháu nghĩ người đưa Sùng Ninh công chúa đi sẽ là ai đây? Trước giờ nàng ta không được hoàng Thượng sủng ái, ai dám cướp người Hoàng Thượng hạ lệnh lưu đày chứ? Huống hồ ở trong cung Sùng Ninh công chúa gần như không qua lại với ai, ai sẽ vì nàng ta mà làm ra chuyện này đây? Cháu từng nghĩ là Tiêu hoàng hậu, nhưng Tiêu hoàng hậu chỉ coi nàng ta là một quân cờ, bà ta sao có thể vì Sùng Ninh công chúa mà đại động can quan.
Mà vừa rồi, cháu