“Quà… quà ư? Quà gì cơ? Anh đi nấu cơm đây!”
Mục Hàn giả vờ ngạc nhiên, thay giày rồi định chuồn vào trong phòng.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc để công bố thân phận.
“Đứng lại!”
“Hôm nay là ngày kỷ niệm cưới của anh và chị tôi, đừng nói với tôi là anh không chuẩn bị gì nhé?”
Lâm Thù Nhi mặt đầy mỉa mai nói!
“Thù Nhi!”
Lâm Nhã Hiên tức giận trừng mắt với Lâm Thù Nhi, rồi nhìn sang Mục Hàn, ánh mắt mang theo chút mong đợi.
Có thể… là anh đã chuẩn bị quà rồi?
Có thể… là anh muốn tạo bất ngờ cho mình?
Nhưng khi nhìn thấy Mục Hàn câm như hến, lúng ta lúng túng thì trái tim cô như rơi xuống đáy vực!
“Cái đồ mặt dày nhà mày, từ sáng tới tối chỉ biết ăn uống tiêu sài đồ của nhà họ Lâm tao, hôm nay lúc con gái tao bị người ta bắt nạt mày ở đâu hả? Bây giờ biết con gái tao là người nối nghiệp rồi thì lại trơ mặt mo ra mà quay về!”
“Rốt cuộc mày có còn là đàn ông không hả, đồ vô dụng?”
Tần Lệ chửi với vẻ mặt đầy chán ghét.
Nhất là khi biết khả năng bây giờ Lâm Nhã Hiên sẽ có rất nhiều đại gia siêu giàu theo đuổi, nên khi nhìn thấy Mục Hàn bà ta càng cảm thấy chướng mắt hơn.
“Mẹ! Chắc là… Mục Hàn bận chuyện gì đó!”
Tuy trong lòng Lâm Nhã Hiên đang tức giận, nhưng cô cũng không đành lòng nhìn Mục Hàn bị ăn chửi nên cô vội vàng đứng dậy nói giúp anh.
“Bận việc? Nó thì có chuyện khỉ gì chứ? Đừng tưởng mẹ không biết, tên vô dụng này hai ngày trước còn to mồm ở công ty kêu là muốn bù đắp mọi thiếu sót cho con, bây giờ thì sao? Ngay cả ngày kỷ niệm cưới cũng chẳng tặng gì!”
“Con gái à, con tuyệt đối đừng tin mấy lời ngon tiếng ngọt của tên vô dụng này nữa, mẹ nghĩ con nên… ly hôn với nó luôn đi!”
Tần Lệ khuyên nhủ từng câu một, trong lòng bà ta tin chắc rằng chỉ cần Mục Hàn và con gái bà ta ly hôn thì những đại gia siêu giàu kia có thể danh chính ngôn thuận trở thành con rể của bà ta!
“Đúng! Ly hôn! Em muốn anh đại gia siêu giàu kia làm anh rể em!”
Lâm Thù Nhi cũng giơ cao cánh tay hét lớn, nhanh chóng đứng về phe Tần Lệ.
“Im đi!”
“Sau này không ai được nhắc tới hai từ ly hôn với con nữa! Dù như nào thì con cũng sẽ không ly hôn với Mục Hàn đâu!”
Lâm Nhã Hiên khoanh tay trước ngực, trong lòng thấy hơi tức giận và thê lương.
Tuy cô cũng tức giận vì sự hèn nhát của Mục Hàn, nhưng dù sao người đàn ông này chẳng oán hận khi ở bên cô suốt ba năm, dù bị châm biếm, mắng chửi như nào cũng không than trách nửa lời!
Trong ba năm ngay cả con chó cũng sẽ có tình cảm, huống hồ gì một người sống sờ sờ ra đó?
Cho nên chỉ cần Mục Hàn không phản bội cô thì cô tuyệt đối sẽ không ly hôn với anh!
“Chị, không phải em nói gì chị đâu! Tên Mục Hàn này ngoài dáng vẻ tạm chấp nhận ra thì đâu còn mặt nào xứng với chị! Ngay cả tiền cũng không kiếm được, chỉ biết ăn bám, loại người như