Mục Sảng tự tìm đến cái chết thì không thể trách mình được.
Mục Vấn Đạo thầm nghĩ.
Dẫu sao, đối phương cũng là đại thống soái.
Chọc giận đại thống soái thì cho dù Mục Thịnh Uy có đến đây cũng không làm gì được.
Nhìn thấy Mục Vấn Đạo cắt ngang kế hoạch của Mục Sảng, đặc biệt là đám người Mộ Dung Vô Địch và năm mươi vương tộc ở Đông Hải đều tỏ thái độ kiên quyết ngăn cản Sở Vân Lệ, mấy người bà cụ Lâm, Tần Nam và Ngô Tâm Ưu hết sức sốt ruột.
Đây là cơ hội tốt nhất để nhà họ Lâm ở Sở Dương và nhà họ Tần ở Sở Bắc bám víu vào nhà họ Mục ở thủ đô.
Bọn họ không muốn bỏ lỡ cơ hội như vậy.
"Sở Vân Lệ, đã hết mười giây rồi, cô còn không mau quỳ xuống?", bà cụ Lâm thúc giục.
Chỉ cần Sở Vân Lệ quỳ xuống thì nhà họ Lâm và nhà họ Tần có thể trở thành họ hàng của nhà họ Mục ở thủ đô.
Nhà họ Sở ở Đông Hải là cái thá gì chứ?
"Mẹ, không được quỳ”, lúc này, cuối cùng Mục Hàn cũng lên tiếng ngăn cản Sở Vân Lệ: “Mẹ của Mục Hàn này tuyệt đối sẽ không quỳ gối với bất kỳ ai! Đừng nói là Mục Sảng anh, cho dù tổ tiên nhà họ Mục có đến đây, cũng đừng mong mẹ tôi quỳ gối!"
"Được!", nghe Mục Hàn nói vậy, Sở Vân Lệ gật đầu nói: "Con trai, mẹ nghe theo con”.
"Chúng ta đều không quỳ”.
Mục Hàn nhìn Mục Sảng, sau đó nói: "Về phần tôi, càng không thể quỳ trước mặt anh.
Bởi vì cái quỳ gối của tôi, anh không nhận nổi, Mục Thịnh Uy cũng không nhận nổi, cựu gia chủ của nhà họ Mục ở thủ đô lại càng không nhận nổi!"
"Ngược lại là anh, nếu như nhìn xa trông rộng một chút, bây giờ biết điều thì nên quỳ xuống, dập đầu nhận lỗi với tôi, sau này khi tôi đánh đến nhà họ Mục ở thủ đô, còn có thể tha cho anh một mạng”.
Nghe Mục Hàn nói vậy, mấy người bà cụ Lâm, Tần Nam, Ngô Tâm Ưu đều hết sức kinh ngạc.
Mục Hàn điên rồi sao?
Cậu ta lấy đâu ra can đảm để bảo người thừa kế số một của nhà họ Mục – đường đường là gia thế hạng nhất của Hoa Hạ quỳ xuống và dập đầu nhận lỗi với cậu ta vậy?
Đây rõ ràng là đang công khai coi thường nhà họ Mục ở thủ đô.
Đồng thời đang khiêu khích Mục Sảng.
"Mục Hàn ơi là Mục Hàn, mày giỏi lắm”, Mục Sảng cũng không khỏi sửng sốt, sau đó cười đến mức đau cả bụng: “Nói mày là ếch ngồi đáy giếng, hiểu biết nông cạn cũng không ngoa”.
"Mày thì có thực lực gì mà dám nói với tao những lời như vậy!"
"Mày có biết rằng, chỉ dựa vào mấy câu này của mày, tao có thể khiến mẹ con nhà mày và thậm chí tất cả những người đang có mặt ở đây, tan thành mây khói trong chốc lát không hả?"
Nhìn thấy thái độ của Mục Sảng, đám người bà cụ Lâm, Tần Nam, Ngô Tâm Ưu lập tức hoảng sợ.
Bọn họ không muốn cơ hội cá chép hóa rồng lại bị cuốn bay theo chiều gió như vậy.
"Cậu chủ Sảng, đừng nghe Mục Hàn nói bậy.
Loại người có tính khí ương ngạnh như cậu ta đã mạo phạm đến cậu rồi, chúng tôi sẵn sàng dập đầu nhận lỗi với cậu”, thậm chí bà cụ Lâm đã bắt đầu không còn quan tâm đến mặt mũi: “Cậu chủ Sảng, cầu xin cậu, chúng tôi sẵn sàng thay Mục Hàn quỳ lạy cậu bảy ngày bảy đêm”.
"Còn về loại người có mắt như mù như Mục Hàn, chúng tôi nhất định sẽ dạy dỗ nghiêm khắc hơn”.
"Đúng đúng đúng!", Ngô Tâm Ưu cũng vội vàng nói: “Cậu chủ Sảng, cho chúng tôi một cơ hội nhé”.
Đám người nhà họ Lâm và nhà họ Tần thậm chí không đợi Mục Sảng đồng ý, đã nhao nhao quỳ gối.
Để móc nối mối quan hệ với thế gia hàng đầu Hoa Hạ, nhà họ Lâm ở Sở Dương và nhà họ Tần ở Sở Bắc thậm chí không cần đến mặt mũi.
Trong mắt bọn họ, chỉ cần sau này có thể dùng đến danh tiếng của nhà họ Mục ở thủ đô thì sẽ không còn ai nhớ đến cảnh tượng ngày hôm nay.
Mọi người đều sẽ chỉ ngưỡng mộ nhà họ Lâm ở Sở Dương và nhà họ