Editor: Nha Đam
Diệp Cẩn có thể cảm nhận được tầm nhìn của đối phương.
Hắn cũng không biết được rốt cuộc mình đang trốn tránh điều gì...
Tại sao lại không dám đối mặt?
Không dám đối diện cùng đối phương?
Đôi tay hắn giấu trong tay áo nắm chặt rồi lại buông ra.
Cuối cùng hắn cũng ngước mắt nhìn về đối phương, và hỏi một câu mà hắn luôn muốn hỏi: "Cậu cùng cô ấy... có quan hệ gì?"
Giọng nói của hắn rõ ràng, nhưng hắn vẫn hơi thận trọng và lo lắng khi hỏi câu này.
Sau khi hỏi, hắn cảm thấy rằng mình không nên hỏi đối phương như vậy.
Vì vậy, hắn lại cụp mắt xuống, cắn khóe môi.
Tay ở trong áo có cảm giác không biết nên đặt ở đâu.
Thật... Hồi hộp.
Hắn càng ngày càng hối hận vì đã hỏi đối phương một câu hỏi như vậy.
"Hả?" Phong Thiển sững sờ, "Ai?
Cô không ngờ rằng mảnh nhỏ lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, nhất thời có chút bối rối.
Hắn mím môi, trầm giọng nói: "Người vừa rồi."
Giọng nói nhẹ nhàng, trầm lắng.
Cô chớp mắt, đột nhiên tiến lại gần.
Cô ngửa đầu ra sau, đôi mắt đen nhánh như ánh sao lấp lánh.
Diệp Cẩn không khỏi lùi về sau một bước, nhưng lại vô tình lùi vào giá sách phía sau.
Thiếu niên đứng vững vàng, đầu ngón tay mảnh khảnh giữ chặt viền giá sách bằng gỗ, dáng người vững vàng.
Ngước mắt nhìn về phía đối phương.
Nhưng lúc này lại phát hiện mình cách đối phương cực gần
Đối phương so với cô lùn hơn một cái đầu, khi cô đến gần thì hắn hơi ngửa đầu lên.
"Tại sao lại hỏi vậy?"
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, trong mắt hiện lên một chút tò mò.
Diệp Cẩn hơi sửng sốt, cụp mắt xuống, trầm giọng nói: "Không... Không có gì. Chỉ là, tùy tiện hỏi thôi, cậu không cần trả lời, cũng... không có vấn đề gì."
Hắn trả lời rất chậm.
Thiếu niên có chút khẩn trương, đầu ngón tay xoa nhẹ lên thành giá sách.
Trong lòng bàn tay có chút mồ hôi.
Phong Thiển nhìn đối phương, nói một cách nghiêm túc: "Cô ấy là em họ của tôi."
Diệp Cẩn giật mình, từ từ đáp lại bằng một tiếng "Ồ".
Là em họ sao...
Thiếu niên đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ.
Liệu người kia có nghĩ rằng câu hỏi của hắn