Diện Thủ

Chương 24: Công chúa chờ mong


trước sau

Diệp Tiềm nghĩ thông suốt hết rồi nặng nề ngủ, vất vả nhiều ngày, hắn quả thật cũng mệt mỏi.

Ngày thứ hai, hắn như thường lệ lui tới ủ rũ chầu trực chỗ công chúa. Cẩm Tú nhìn thấy hắn, chỉ mím môi nở nụ cười, cũng không nói gì thêm. Thị vệ chung quanh đều biết quan hệ của Diệp Tiềm và công chúa, nhiều ngày không thấy hắn, cho rằng hắn thất sủng, hiện thời lại thấy hắn trở về, cũng rất ngoài ý muốn, đều nhìn hắn thêm vài lần. Cũng có người quan hệ tốt với hắn, lặng lẽ tới hỏi hắn sao lại thế này.

Cẩm Tú tiến vào trong phòng, nói với Triêu Dương công chúa chuyện Diệp Tiềm ở ngoài cửa, ai biết Triêu Dương công chúa chỉ đạm nhạt nhíu mi, môi đỏ phát ra một tiếng “a”, từ chối cho ý kiến, khôngcó động tĩnh gì. Cẩm Tú thấy vậy, cũng không dám nhiều lời, chỉ lẳng lặng đứng hầu một bên.

Diệp Tiềm cũng không ngu ngốc, thấy Cẩm Tú đi vào, nghĩ nàng tất nhiên sẽ báo cho công chúa biết mình ở ngoài cửa, cảm thấy tim bang bang nhảy lên, nghĩ công chúa nếu biết mình đến, không biết có ý tưởng gì?

hắn tối hôm qua lăn qua lộn lại một đêm, tuy rằng tự nhận ti tiện, nhưng đến ngoài cửa chỗ công chúa, chung quy trong lòng tồn tại một tia hi vọng, nghĩ nàng vẫn nhớ đến mình. Nhưng ai ngờ hắn chờ đến chờ đi, đã đợi đến buổi trưa, thị vệ trực ban sắp thay ca, công chúa cũng không có ý tứ triệu kiến. Bọn tiểu thị vệ chung quanh châu đầu ghé tai, vài người thường ngày tốt với hắn, có chút đồng tình nhìn hắn, lôi kéo nói là muốn mời hắn cùng uống rượu.

Diệp Tiềm lắc đầu, lúc này hắn vô tâm với việc khác, chỉ một lòng nghĩ công chúa.

Đúng lúc này, cách đó không xa một ma ma đi tới, phía sau dẫn theo hai nam tử dáng người cao gầy. Đợi bọn họ đến gần, Diệp Tiềm thấy, hai nam tử hình dung tuấn mỹ, phong thần lãng mục, không phải Phủ Đào, Phẩm Liên thì còn có thể là ai!

Phủ Đào, Phẩm Liên từ ngày ở ao Ngọc Hoa bị vắng vẻ, ở lại biệt uyển đã lâu không gặp lại công chúa. Trong hầu phủ đều có nha đầu tôi tớ lắm miệng, vì thế hai người biết Diệp Tiềm đoạt vị trí của bọn họ, đoạt được ưu ái của công chúa. Phẩm Liên cũng thôi, hắn trời sinh tính tình yếu đuối, biết công chúa không thích, tuy rằng đau thương, nhưng vẫn nhận mệnh. Nhưng Phủ Đào có lòng dạ cao, hắn ngầm oán giận Diệp Tiềm không biết bao nhiêu lần, chỉ nói Diệp Tiềm này là nô tài sinh ra ở Hầu phủ, đứng vững gót chân, tội gì cùng bọn họ tranh đoạt đâu.

hắn ở trước cửa ngày ngày ngóng trông công chúa hồi tâm chuyển ý, lại nguyền rủa Diệp Tiềm sớm ngày mất sủng ái. Trông đến trông đi, cuối cùng nghe nói Diệp Tiềm thất sủng bị đưa đi làm lao dịch, hắn thật sự tràn ngập phấn khởi, mỗi ngày ở biệt uyển tu chỉnh dung mạo, hy vọng lúc được triệu kiến có thể khiến công chúa hồi tâm chuyển ý. Ai biết không có Diệp Tiềm, công chúa cũng không triệu kiến bọn họ, Phủ Đào lòng tràn đầy kỳ vọng đã xuôi theo dòng nước, cơ hồ tuyệt vọng.

Lúc tuyệt vọng, bỗng nhiên được công chúa triệu hồi, thật đúng là bánh thịt lớn rơi từ trên trời, rốt cuộc không nghĩ tới kinh hỉ ngoài ý muốn.

Hai người vội vàng trang điểm, mặc quần áo thỏa đáng, đi theo ma ma đến biệt uyển công chúa vẫn ở. Đến nơi, xa xa thấy một người đứng thẳng tắp như cây to đứng cô độc trên núi hoang, người này đúng là Diệp Tiềm.

Hai người này liếc nhau, đuôi lông mày Phủ Đào dẫn theo vài phần hận ý, tươi cười tỏ vẻ, tiến lên nói: "Hóa ra ngươi đã trở lại."

Diệp Tiềm biết trước khi hắn và công chúa tốt đẹp, hai người này là khách trong màn của công chúa, sau đến mình và công chúa hoan hảo rồi thì không thấy tung tích bọn họ. Bây giờ thấy hai người bọn họ đi tới, tâm hắn không khỏi ảm đạm, thầm nghĩ hóa ra mình không ở đây, công chúa thế nhưng lại triệu bọn họ đến hầu.

Chủ nhân nhẫn tâm kia, chưa từng nhớ hắn nửa phần?

Phủ Đào âm thầm quan sát vẻ mặt Diệp Tiềm, nhất thời hiểu được, cười nói: "Ngươi đứng ở chỗ này đãbao lâu, sao không đi vào?"

Tiểu thị vệ tên là Ngô Môn Trung ở bên cạnh thường ngày tốt với Diệp Tiềm, thấy Phủ Đào khiêu khích, không khỏi tiến lên nói: "Ngươi muốn đi thì đi, ở trong này lắm miệng chọc người khác phiền toái làm gì."

Phủ Đào lại lơ đễnh cười: "Ngươi không nói, ta còn không biết sao, Diệp Tiềm tất nhiên là chọc giận công chúa, rốt cuộc không còn cách nào gặp công chúa. thật không nghĩ tới a, Diệp Tiềm ngày xưa làm công chúa vui lòng nhất cũng có thể thất sủng."

Ngô Môn Trung thấy vậy, rất không vui, tay cầm trường kiếm muốn tiến lên giáo huấn tiện nam này, lại bị Diệp Tiềm ngăn lại.

Diệp Tiềm đạm liếc mắt quét hai người, u ám nói: "không cần để ý là được."

Lúc này, ma ma dẫn dắt Phủ Đào, Phẩm Liên vào nhà, sợ vài nô tài chọc chuyện phiền toái, liền thúc giục: "Hai vị, thời gian không còn sớm, công chúa đang chờ, mau vào đi thôi, miễn chọc công chúa không vui."

Phẩm Liên cũng ở phía sau nhỏ giọng nhắc nhở: "Phủ Đào, chúng ta vẫn nhanh đi gặp công chúa thôi."

Phủ Đào ngẫm lại cũng đúng, thế mới thôi, kỳ thực trong lòng hắn căm hận Diệp Tiềm, sao nói mấy câu có thể xong.

Ngô Môn Trung thấy hai diện thủ này công khai tiến vào khuê phòng công chúa, lại thấy Diệp Tiềm chỉ cúi đầu ở đó im lặng không nói, không khỏi bất bình: "Diệp Tiềm, hai người kia sao có thể bằng nửa ngươi, ngươi --" Ngô Môn Trung nhớ tới hai kẻ đê tiện diễu võ dương oai kia, liền cảm thấy thập phần nghẹn thở.

Diệp Tiềm lại chỉ lắc lắc đầu, một mình bước nhanh ly khai.

Ngô Môn Trung định đuổi theo hắn, nhưng nghĩ đến đêm nay mình còn có việc, cũng chỉ có thể thôi.

Phủ Đào Phẩm Liên hai người tiến vào trong phòng, mới vừa vào đã ngửi thấy hương khí nhàn nhạt xông vào mũi, hai người đều nhấc tinh thần, lại nhìn kỹ, chỉ thấy bên trong có bình phong nhất điêu, sau bình phong mơ hồ lộ ra bóng người, hẳn là công chúa ngồi ở phía sau.

Hai người này cung kính quỳ lạy, mới nghe được một giọng nữ phân phó: "Tới đây đi." nói chuyện không phải Triêu Dương công chúa, mà là thị nữ Cẩm Tú.

Phủ Đào Phẩm Liên liếc nhau, vội đứng dậy, Phủ Đào ở phía trước, Phẩm Liên ở phía sau, vòng quá bình phong, cúi đầu đi đến trước mặt công chúa.

Công chúa tóc đen như mây, quần áo lụa mỏng như khói màu giáng tử che lại thân mình nàng đơn bạc mạn diệu, nàng giống như đám mây trong tranh thuỷ mặc, nằm nghiêng ở trên sáp gỗ hồng đàn, tiêu sái tùy ý, lại diễm tuyệt tứ phương.

Công chúa cúi đầu hơn nhướn mi, thưởng thức ngọc bội hòa điền ngũ long trên tay, với hai người Phủ Đào, Phẩm Liên tiến vào phòng, phảng phất chưa thấy.

Phủ Đào Phẩm Liên thấy trận thế này, có chút không yên, cũng không dám nói, chỉ cúi đầu kính cẩn nghe theo quỳ xuống, chờ công chúa phân phó.

Cũng không biết bao lâu, Triêu Dương công chúa mới nâng mắt, phảng phất nhìn hai người bọn họ, giọng nói lạnh nhạt khàn khàn: "Tới đây."

Phủ Đào Phẩm Liên vội tiến lên.

Triêu Dương công chúa thấy hai người bộ dáng cẩn thận chặt chẽ, bên môi gợi lên một chút cười: "Hai người các ngươi đều nhu thuận, khác xa Diệp Tiềm kia là hạng người quật cường thô lỗ."

Phủ Đào nghe thấy, cho rằng Triêu Dương công chúa chán ghét Diệp Tiềm, liền nhân cơ hội góp lời châm ngòi, khién Diệp Tiềm triệt để thất sủng. Nhưng ai ngờ phía sau Phẩm Liên cẩn thận lấy tay nhẹnhàng túm góc áo hắn, Phủ Đào phát hiện, tuy rằng cảm thấy không vui, cũng chỉ giấu lời vào trong lòng.

Triêu Dương công chúa là loại nhân vật nào, đương nhiên đem động tác nhỏ này nhìn trong mắt, bất quá nàng không thèm để ý, bên môi gợi lên một chút ý cười trào phúng, đạm thanh phân phó: "Phẩm Liên, tới, bóp chân cho ta."

Phẩm Liên không nghĩ tới đến lượt mình, trong lòng kinh hỉ, bước lên phía trước, quỳ xuống cẩn thận săn sóc xoa bóp chân cẳng cho công chúa.

Triêu Dương công chúa thường ngày nhiều diện thủ, cho tới bây giờ chỉ chọn nam tử tuấn tú cao gầy hiểu ý đến dùng, cũng không từng lưu ý quan sát nhân phẩm. Các loại nam tử này với nàng, bất quá là nhất thời, dùng xong thì quăng thôi.

Nhưng hiện thời, nàng vì buồn bực Diệp Tiềm, gặp lại Phủ Đào và Phẩm Liên thế nhưng nổi lên ý nghĩ. Này mới phát hiện, Diệp Tiềm a, hắn mặc dù nhìn như cung kính hoà thuận, kỳ thực trong khung mộtthân ngông nghênh, nam nhân sao chịu ở lâu dưới người khác đâu.

Phủ Đào thấy Phẩm Liên thế nhưng thành thật bổn phận xoa bóp đối chân thon dài tinh xảo cho công chúa, cũng không biết nhân cơ hội này làm vui lòng nàng, cảm thấy âm thầm đoán chừng, cần tự động thủ, nhưng công chúa
chưa phân phó, hắn cũng không dám dễ dàng làm bậy. Quỳ ở đó suy nghĩ thậtlâu, rốt cục cung kính đề nghị: "Công chúa, mấy ngày nay Phủ Đào học xong một tay xoa bóp, muốn có cơ hội hầu hạ công chúa, không bằng bay giờ để cho Phủ Đào thử một lần."

Triêu Dương công chúa tự nhiên nghe ra nô tài này cố ý lấy lòng mình, nếu ngày xưa, cũng thuận thế đáp ứng, nhưng hiện thời không biết tại sao, chẳng những không hề hưng trí, lại còn sinh ra một cỗ phiền chán.

Nàng hơi hơi nhắm mắt lại, vài năm sống mơ mơ màng màng hiện lên trước mắt. Từ ngày ấy, Triêu Dương ngày xưa đã chết, còn sống bất quá là một chút tà dương màu đỏ cho người nhìn thôi. Nhưng hiện thời, vì sao, nàng bắt đầu chán ghét thế này.

Phẩm Liên thường ngày thành thật, chỉ biết cúi đầu xoa bóp, ngón tay hắn trắng nõn chỉnh tề ở trênmắt cá chân công chúa bóng loáng non mịn ấn nhẹ, trong phòng rất ấm áp, trán hắn chảy ra chút mồ hôi. Phẩm Liên cũng không để ý, chỉ dùng tay áo khẽ lau, liền tiếp tục hầu hạ công chúa.

Phủ Đào thấy Triêu Dương công chúa cự tuyệt mình, càng âm thầm sốt ruột, nhưng trong khoảnh khắc cũng không dám nói gì nữa.

Triêu Dương công chúa lười nhác mở hai mắt, nhìn nhìn hai nam nhân hầu hạ phía dưới kia, lành lạnh hỏi: "Diệp Tiềm đâu?"

Cẩm Tú tiến lên, nhẹ giọng hồi bẩm: "Công chúa, vốn vẫn ở bên ngoài đợi, hiện đã đi rồi."

Nghe vậy, Triêu Dương công chúa nhíu nhíu mày đẹp, cười lạnh, rút chân dài về, nhàn nhạt phân phó nói: "Tốt lắm."

Hai nam sủng nghe ngữ điệu của công chúa, trong thanh lãnh rõ ràng đầy giận dữ, đều im lặng nín thở quỳ xuống không dám nói. Cẩm Tú thấy vậy, trong lòng cười thầm, biết nàng là vì Diệp Tiềm không chờ ở bên ngoài mới tức giận, liền đề nghị: "Diệp Tiềm đợi nửa ngày không thấy công chúa triệu kiến, nản lòng thoái chí mới đi. Hay là bây giờ triệu hắn đến?"

Ai biết Triêu Dương công chúa lại phất phất tay áo, hừ lạnh một tiếng: "Thôi, để hắn đi. Đây là một con lừa bướng bỉnh, không thích tới thì thôi!"

Cẩm Tú thấy vậy, ánh mắt ý bảo, Mính Nhi đã đi ra ngoài phân phó người gọi Diệp Tiềm, chính nàng tiến lên đỡ Triêu Dương công chúa, cười nói: "Diệp Tiềm a, hắn còn trẻ, vốn không hiểu chuyện, công chúa so đo cùng hắn làm gì, tự chọc tức mình."

Triêu Dương công chúa nghe xong, cũng cực kì không vui, lườm Cẩm Tú: "Ta so đo với hắn khi nào?" Hàng mi dài chạm đên gần búi tóc tú lệ tản ra lãnh ý nhàn nhạt: "Bất quá là một nô tài thấp kém thôi, khi nào thì ta để vào mắt!"

Cẩm Tú nghe xong, cũng chỉ nói phải, kỳ thực trong lòng ý cười càng sâu.

Hai nam sủng quỳ trên đất nghe xong lời này, Phẩm Liên trong lòng ảm đạm. hắn còn nhỏ nghèo khó, không thể không tiến vào Ngọc Hương Đường, đã từng sợ hãi cho rằng chờ đợi mình là khuất nhục, nhưng không nghĩ tới lại may mắn vào mắt Triêu Dương công chúa, đến nơi đây hầu hạ. Trong mắt hắn, Triêu Dương công chúa là ánh trăng trên trời, cao không thể với, mỗi một chút tiếp cận đều khiến hắn run rẩy. Đôi khi thậm chí hắn cảm thấy bản thân quá mức ti tiện, chạm vào nàng một chút cũng là bôi bẩn, nhưng lại nhịn không được ngóng trông có thể thân cận với nàng. Ban đêm hắn không ngủ được cũng thường xuyên nghĩ, nữ nhân trong mắt xinh đẹp không gì sánh nổi, mình có ý nghĩa gì?

Mấy ngày vắng vẻ, hắn trốn một góc, phảng phất như một động vật nhỏ bị thương yên lặng liếm miệng vết thương. Miệng vết thương nhìn không thấy, nhưng đang đổ máu.

Được triệu kiến, hắn kinh hỉ vạn phần lại đem này hết thảy giấu trong lòng, đầy chờ mong và vui sướng tiến lên hầu hạ.

hiện thời, chờ mong sớm vỡ thành vạn vạn mảnh, hắn biết rõ, bản thân mình kỳ thực không là gì.

hắn cúi đầu, không dám nhìn nữ nhân cao cao tại thượng kia, sợ chỉ liếc mắt nhìn một cái, liền rốt cuộc nhịn không được đau lòng.

Phủ Đào không biết ý nghĩ trong lòng của người đang trầm mặc bên cạnh, hắn hiện thời sốt ruột thất lạc, hắn đã nhìn ra, trong lòng công chúa để ý Diệp Tiềm.

Làm sao bây giờ đây? Nếu công chúa thích Diệp Tiềm, không bao giờ sủng hạnh hắn nữa, hắn nên như thế nào? Về sau hắn phải làm sao bây giờ?

Làm một nam sủng bán sắc, hắn biết bản thân không có tương lai tốt, nhưng vẫn hi vọng lúc còn tốt đẹp nhất thời, vì bản thân tìm kiến một chút.

Phủ Đào nóng vội, trán bất giác đổ mồ hôi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện