Lâm Huyền Nguyên quyết định từ bỏ, kì thật thì cô có thể chịu đựng khi trong lòng bạn trai là người con gái khác, nhưng cô lại không thể chịu nổi khi người con gái đó lại là bạn tốt của mình.
Như vậy chỉ làm cho mọi người thêm thống khổ không bằng sớm chấm dứt để tất cả được tự do.
Lâm Huyền Nguyên và Nhân Tri đã hẹn nhau đi xem phim, là cừu vui vẻ và sói xám.
Nhưng hai người một mạch từ đầu tới cuối không nói câu nào, tâm sự nặng nề lẫn nhau, Lâm Huyền Nguyên bi thương nghĩ có khi nào Nhân Tri cũng đang suy nghĩ làm thế nào để cùng cô chia tay.
Cô tự giễu nghĩ nếu là như vậy ít nhất bọn họ cũng còn có chút suy nghĩ giống nhau.
Bộ phim chiếu được một nửa thì bỏng ngô trong hộp của Lâm Huyền Nguyên đã cạn sạch, cô vốn muốn ăn tiếp liền muốn nói cho Nhân Tri nhưng lời chưa tới miệng lại nuốt vào, cô thậm chí còn muốn bộ phim kết thúc vẫn chưa ăn hết bỏng ngô, nếu vậy cô liền mặc kệ đúng sai mà vĩnh viễn không đề cập tới Tiểu Vũ, đem Nhân Tri trói chặt bên cạnh mình.
Nhưng bỏng ngô đã ăn hết, duyên phận của họ coi như dừng lại ở đó.
"Nguyên Nguyên." Nhân Tri đột nhiên mở miệng, giọng nói mang theo một chút khẩn trương cùng nặng nề, "Em, dọn nhà rồi sao?" Trong lời nói của Nhân Tri có điều gì đó, Lâm Huyền Nguyên đương nhiên đã nghe ra.
"Ừ." Lâm Huyền Nguyên bắt đầu uống coca, hai người lại lâm vào trầm mặc, xung quanh thỉnh thoảng phát ra tiếng cười, đương nhiên họ hoàn toàn không bị ảnh hưởng, "Em đã nhìn thấy nhật kí của anh." Lâm Huyền Nguyên rốt cục cũng đã mở miệng trước, "Anh sẽ không trách chứ?"
"Không." Nhân Tri đăm chiêu nói.
Lâm Huyền Nguyên thở ra một hơi, rất rộng lượng nói: "Tuy rằng bên trong tất cả đều viết về Tiểu Vũ, thế nhưng em sẽ không để ý, dù sao cũng là quá khứ, hơn nữa anh cũng đang chậm rãi quên cậu ấy đúng không." nói xong vụng trộm nhìn sắc mặt Nhân Tri mọt chút, cô cũng không biết lời chia tay của mình đến bên miệng lại biến thành như vậy, thật là không có tiền đồ!
"Thực xin lỗi." Nhân Tri xin lỗi, nhưng câu xin lỗi này không biết là vì Lâm Huyền Nguyên yên tâm hay là vì cô sắp rời đi mà xin lỗi, Lâm Huyền Nguyên cầu mong là vế trước nhưng sự thật luôn ngược lại, Nhân Tri nói: "Anh không có biện pháp buông Tiểu Vũ xuống."
Nên đến hay đi không thuộc về bạn, quả nhiên đến cuối cùng cũng không thuộc về mình.
"Nguyên Nguyên, anh rất cố gắng để quên cô ấy, muốn ở cùng một chỗ với em, nhưng anh vẫn nghĩ tới Tiểu Vũ.
Ngày đó sau khi biết được Tiểu Vũ biết chuyện của chúng ta, anh nghĩ đến đầu tiên là..
Tiểu Vũ biết quan hệ của chúng ta, vậy anh cùng cô ấy thật sự không có tương lai nữa, chỉ nghĩ đến Tiểu Vũ liền không có biện pháp lừa gạt chính mình..
Nguyên Nguyên anh thực sự đã rất cố gắng..
xin lỗi."
"Em có thể cho anh thời gian." Lâm Huyền Nguyên thật sự không có cốt khí, rõ ràng muốn tiêu sái sải bước rời đi vì sao lại biến thành vô lực mà cầu xin níu kéo, thật ngu ngốc!
"Điều đó đối với em không công bằng." Nhân Tri dừng một chút lại tiếp tục, "Đối với anh cũng không công bằng."
Lâm Huyền Nguyên tuy ngốc nhưng vẫn hiểu được ý tứ của Nhân Tri, cô quả thật đối với hắn không công bằng.
Cô năm lần bảy lượt quấn lấy hắn, cuối cùng là vì rượu mới có mối quan hệ này, chỉ có cô tình nguyện dâng mình cho Nhân Tri mặc kệ hắn có tiếp nhận hay không, cô mới là người ích kỉ nhất, chỉ suy nghĩ cho chính mình.
Cô xứng đáng bị như vậy.
Cừu vui vẻ sao, sao lại vui vẻ vậy? Chứng kiến cảnh mà một đôi nam nữ chia tay, rõ ràng là rất bi thương mà, ngay cả soi xám cũng hành phúc hơn cả cô, ít nhất nó cũng có vợ có nhà!
Coca cũng đã uống xong, Lâm Huyền Nguyên đã không còn thứ gì để phân tán suy nghĩ.
Nhân Tri bên cạnh cũng thở dài một hơi, giống như ra quyết định trọng đại gì đó, chậm rãi nói với Lâm Huyền Nguyên: "Anh trở về thu dọn đồ, trước tiên sẽ tới chỗ bạn bè anh ở mấy ngày, em ở bên này trước, còn công việc anh sẽ tìm một nơi khác, không cần lo lắng sau này sẽ xấu hổ."
"..
Được." Lâm Huyền Nguyên nghẹn ngào nói ra chữ này, đồng thời cảm thấy cảm kích chính minhg không có níu kéo cầu xin hắn đừng rời đi, cô, Lâm Huyền Nguyên tuyệt đối không được thương tâm khổ sở, cho dù chỉ là một giọt nước mắt cũng tuyệt đối không thể chảy vào lúc này.
Nhân Tri đã rời đi trước khi phim kết thúc, hắn vội vã quay về căn phòng thu dọn đồ đạc rời xa Lâm Huyền Nguyên.
Lâm Huyền Nguyên