Trần Dật Thần lạnh lùng liếc nhìn Hạ Lạc, là anh họ Hạ Nhược Y mà khi Vương Vân Na bắt nạt cô, Hạ Lạc không đứng ra, bây giờ thấy anh ức hiếp Vương Vân Na, anh ta mới ra mặt.
Quả nhiên Hạ Lạc là một kẻ ngu xuẩn!
Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Trần Dật Thần, đột nhiên Hạ Lạc cảm thấy hơi e ngại, anh ta đã bị Trần Dật Thần đánh không chỉ một lần nên biết rõ thân thủ Trần Dật Thần lợi hại thế nào, nếu đối đầu chính diện với Trần Dật Thần thì anh ta sẽ bị hành hạ chết đi sống lại.
Nhưng ở trước mặt Vương Vân Na, Hạ Lạc cũng không thể tỏ ra sợ hãi nên chỉ có thể lấy Hạ Nhược Y ra uy hiếp.
“Trần Dật Thần, tôi nói cho anh biết, Hạ Nhược Y biển thủ công quỹ của công ty sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý! Nếu anh không muốn thấy cô ta ngồi tù thì lập tức thả Vân Na ra rồi xin lỗi cô ấy!” Hạ Lạc miệng hùm gan sức nói.
“Nếu tôi không làm thì sao?” Đột nhiên Trần Dật Thần cười mỉa.
“Vậy anh cứ đợi Hạ Nhược Y ngồi tù mọt gông đi.” Hạ Lạc hằn học uy hiếp.
Trần Dật Thần bật cười, đồ ngu!
Thấy Trần Dật Thần chẳng hề hấn gì, Hạ Lạc không nhịn được nữa.
“Trần Dật Thần, mày đừng có không biết tốt xấu, tao đã rất nể mặt mày rồi, nếu không nể mặt mày thì tao đã đưa bằng chứng về việc Hạ Nhược Y biển thủ công quỹ công ty cho toà án từ lâu rồi.”
“Vậy tôi còn phải cảm ơn anh à?” Trần Dật Thần cười châm chọc.
“Cảm ơn tao thì không cần.” Hạ Lạc không nghe ra ý châm chọc trong lời Trần Dật Thần, anh ta vẫn tự biên tự diễn như trước: “Chỉ cần mày trả chiếc Koenigsegg này cho công ty thì mọi chuyện giữa tao và mày trước đây đều có thể xoá sạch, tao cũng có thể không tính toán chuyện Hạ Nhược Y biển thủ công quỹ nữa.”
Trần Dật Thần cười khẩy, tên ngu xuẩn Hạ Lạc này lại còn dám có ý đồ với xe của anh, trả lại cho công ty khác gì đưa xe cho Hạ Lạc.
Hạ Lạc vẫn còn định tranh cãi với Trần Dật Thần thì Vương Vân Na đã không nhịn nổi nữa: “Hạ Lạc, việc gì anh phải nói với tên phế vật này, anh cứ dạy cho hắn một bài học luôn đi.”
Dạy cho Trần Dật Thần một bài học? Hạ Lạc giật giật khoé miệng, ĐM cô làm thử xem.
Thấy Hạ Lạc vẫn không có động tĩnh gì, Vương Vân Na lập tức không kìm được lửa giận, cô ta mở miệng chửi rủa: “Hạ Lạc, bà đây đúng là mắt mù nên mới coi trọng cái loại vô dụng nhà anh.”
“Vân Na, em nghe anh nói…” Hạ Lạc đỏ mặt muốn giải thích nhưng lại bị Vương Vân Na cắt ngang: “Sợ vẫn là sợ thôi, đừng có mà bao biện, bà đây còn dám đánh tiện nhân Hạ Nhược Y mà anh lại không dám xử lý tên phế vật Trần Dật Thần, đúng là đồ bỏ đi!”
“Cô từng đánh Nhược Y?” Sắc mặt Trần Dật Thần lạnh đi, trước kia khi ở núi Ngọc Tuyền, anh đã thấy mặt Hạ Nhược Y có gì đó không ổn nhưng khi ấy cũng không nghĩ nhiều, bây giờ xem ra Hạ Nhược Y thật sự bị người phụ nữ trước mặt này đánh.
“Bà đây đánh con tiện nhân này rồi đấy, thì sao? Thằng phế vật mày định báo thù cho nó à?” Vương Vân Na chế nhạo, cô ta không sợ Trần Dật Thần sẽ làm gì mình, sau lưng cô ta không chỉ có một người đàn ông là Hạ Lạc.
“Dùng tay nào đánh?” Giọng điệu Trần Dật Thần đột nhiên bình tĩnh lại.
Người thân quen với Trần Dật Thần đều biết, Trần Dật Thần càng bình tĩnh càng là lúc anh tức giận.
“Mày còn quan tâm bà đây đánh bằng tay nào?” Vương Vân Na hừ lạnh.
Trần Dật Thần cười: “Nếu cô không nói thì tôi sẽ coi như cô dùng cả hai tay để đánh.”
“Mày muốn làm gì?” Vương Vân Na liếc nhìn Trần Dật Thần hơi cảnh giác, nụ cười của Trần Dật Thần khiến mang lại cho cô ta cảm giác rợn người.
“Không có gì.” Trần Dật Thần lắc đầu, anh dừng một chút rồi nói: “Chỉ là muốn dạy cho cô một bài học.”
“Bài học?” Vương Vân Na nhếch miệng khinh thường: “Tên phế vật mày còn muốn dạy dỗ tao…”
“Răng rắc”
Âm thanh gãy xương giòn tan vang lên tại chỗ.