Khóe miệng Thẩm Tịch nhếch lên nụ cười đắc ý.
Tranh giành đủ kiểu thì cuối cùng nhân sâm ngàn năm lại rơi vào tay người của họ.
Một lát sau...
Tiêu Nhược Dư cầm nhân sâm ngàn năm đến chỗ Tô Minh trong ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người...
"Hy vọng anh nói được làm được, nếu không thì không xong đâu", Tiêu Nhược Dư nén giọng
nói, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Cô ta vì cái này mà từ chối hàn thiết nặng và nửa tấm bản đồ linh mạch.
Đây đúng là cái giá vô cùng lớn.
Nếu như Tô Minh lừa gạt và đùa giỡn cô ta thì cô ta sẽ phát điên mất.
"Chắc là gần đây cô Tiêu ở Đế Thành chứ? Mấy ngày nay tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình", Tô Minh thản nhiên nói với vẻ tự tin.
N hảy hố ţruyện ŋhanh ŋhất tại Nhayho .c0m
"Được!", Tiêu Nhược Dư gật đầu.
Còn về những thứ như 50
tỷ, bản đồ trận pháp hay gì gì đó thì cô ta không nhắc đến và cũng không cần nữa.
Từ tận đáy lòng cô ta chỉ có một suy nghĩ là xóa đi vết sẹo trên mặt, xóa bỏ kiếm khí trong kinh mạch ở cơ thể để lấy lại thực lực ban đầu.
Tô Minh cho cô ta hy vọng, như kiểu trong bóng tối thấy được chút ánh sáng le lói.
"Thưa các vị! Buổi đấu giá đã kết thúc, mọi người có thể ra về rồi", Tiêu Nhược Dư đứng lên, nói.
"Chết tiệt!", Công Tôn Thần
hung hăng