Một lát sau, Cơ Khâm ngây người tại chỗ.
"Khâm Nhi! Có chuyện gì vậy, mau nói đi!", Cơ Thương Hải lớn tiếng thúc giục.
Cơ Khâm không nói gì, chỉ có điều sắc mặt càng lúc càng tái nhợt đi.
"Cháu Cơ Khâm! Cháu mau nói đi! Kể cả thằng ranh đó chưa chết thì chúng ta đợi thêm cũng được, nhưng sao sắc mặt khó coi thế?", Ngụy Chấn Phong khẽ
nói.
Nhìn sắc mặt của Cơ Khâm thì ông ta biết Tô Minh vẫn chưa chết.
"Bố à! Chúng ta...!Giờ chúng ta đến nhà họ Diệp thôi", cuối cùng Cơ Khâm cũng lên tiếng, chỉ có điều giọng nói không ngừng run rẩy.
"Đến nhà họ Diệp sỉ nhục trước mặt con tiện nhân Diệp Mộ Cẩn sao?", Còng Tôn Thần hỏi với vẻ chờ đợi.
"Đến nhà họ Diệp...!Để xin lỗi người nhà họ Diệp", giọng nói Cơ Khâm càng lớn hơn, trong giọng nói đều là sự tuyệt vọng: "Tháp Bát Môn Quang bị vỡ rồi,
Tô Minh cũng thoát ra còn trấn áp đệ tử Phiêu Diếu Tông, giết chết ông Châu, thậm chí ngay cả gia chủ nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn và tông chủ Chân Diên Tòng xuất hiện mà cũng chết trong tay Tô Minh".
Trong những tin mà Cơ Khâm nhận được không hề có chuyện của Thủ Hộ Sơn, cậu chủ Hạ, Hạ Thủ Nham và Tò Ly.
Nhưng chỉ mấy tin kia cũng đủ dọa chết tất cả mọi người rồi.
Một thằng nhóc ở giới thế tục mà có thế tiêu diệt hết Phiêu Diếu Tông, một thế lực ở Huyền Linh Sơn.
Đủ thấy điên cuồng đến mức nào?
Chân của Cơ Khâm như sắp mềm nhũn ra, hắn ta thật sự thấy sợ hãi.
Tất cả nỗi oán hận, lửa giận trong lòng giờ đây đều biến thành nỗi sợ hãi vô tận.
"Không thế nào!", Công Tòn Thần giật mình, sau đó hét rống lên, dường như sắp ngất đi.
Khuôn mặt vốn đã có vết thương nhăn nhúm không giống mặt người, vì bị thương nặng nên hiện giờ hắn người không ra người quỷ không ra quỷ, động lực duy nhất để hắn sống sót
chính là báo thù Tô Minh, kết quả là...
"Thật sao?", đám người Cơ Thương Hải, Ngụy Chấn Phong và Công Tôn Hạ như suy sụp, mặt ai nấy cũng không còn giọt máu như mất hồn.
Cơ Khâm gật đầu mạnh, nói: "Tất cá chúng ta đều đánh giá thấp thực lực của hắn rồi, hoặc là đánh giá thấp tốc độ trưởng thành của hắn.
Hắn không phải là người đâu...!Quá khủng khiep...".
Cơ Khâm thấy vô cùng hối hận, hôm ở buổi đấu giá Tứ Đỉnh mình không nên có cảm xúc đố
kỵ với Tô Minh, không nên chủ động đứng ra gây phiền phức với hắn.
Tô Minh và nhà họ Cơ vốn không có dây dưa hay oán hận gì, đều tại mình cả.
Trong phòng vip lúc này đều yên tĩnh lạ thường.
"Chúng ta thật sự không thể dây vào Tô Minh được, chúng ta phải buông bỏ thù hận, thậm chí phải đi lấy lòng hắn và nhà họ Diệp.
Nếu không thì gia tộc chúng ta bị diệt mất", một hồi lâu Cơ Thương Hải mới lên tiếng.
Mặc dù không cam tâm nhưng cũng chỉ có thể nuốt cục
hận này xuống.
Ngay cả Phiêu Diếu Tông cũng không phải là đối thủ của Tò Minh, vậy thì nhà họ Cơ, nhà Còng Tôn, nhà họ Ngụy có là gì?
"Chỉ sợ chúng ta nhận thua mà thằng ranh đó vẫn không tha cho chúng ta.
Kể cả Tô Minh đồng ý tha cho chúng ta, nhưng còn nhà họ Diệp thì sao? Hiện giờ nhà họ Diệp có khả năng nuốt trọn các gia tộc còn lại trong 8 gia tộc lớn ở Đế Thành chúng ta, vậy thì họ có thể bỏ qua cơ hội này không?", Ngụy Chấn Phong lên tiếng nói, sắc mặt tái nhợt, toàn thân toát lên vẻ tuyệt vọng.
Nhất thời mọi người đều trầm ngâm, không khí càng lúc càng yên tĩnh.
"Vậy thì chúng ta nên làm thế nào?", Công Tôn Hạ