ông cụ Diệp không lên tiếng.
Bởi ông ta đã giao hết mọi việc của nhà họ Diệp cho cháu gái Diệp Mộ Cẩn của mình.
Những chuyện mà Diệp Mộ Cẩn quyết định thì ông ta sẽ không can thiệp.
Huống hồ, những quyết định của cháu gái đều hợp với ý nghĩ của ông ta.
"Sao? Còn cần tôi ra lệnh cho Thiên Tự Vệ, Địa Tự Vệ và học viên của viện võ đạo nhà họ Diệp ra tay đuổi các người đi sao?", giọng nói của Diệp Mộ Cấn lớn hơn, trong giọng nói
chứa đầy sát khí.
Lúc này đám Diệp Đức Thắng không dám dập đầu cầu xin mà vội rời đi ngay.
"Thiên Tự Vệ!", sau khi đám người Diệp Đức Thắng rời đi thì Diệp Mộ Cẩn quát lớn: "Các người đi theo dõi đám Diệp Đức Thắng, nếu họ ngoan ngoãn nghe lời thì không cần quản nữa.
Nhưng nếu như họ đầu quân cho nhà Còng Tôn, nhà họ Cơ, nhà họ Ngụy hoặc bán đứng nhà họ Diệp thì không cần khách khí, cứ giải quyết luôn".
"Rõ!", đám người Thiên Tự Vệ đáp một tiếng rồi biến mất.
"Cảm ơn mọi người", Tô Minh khoát tay nói với đám con cháu chi trưởng của nhà họ Diệp và cả những gia tộc đồng minh còn lại ở trong phòng.
"Không có gì ạ...!Đây là điều chúng tòi nên làm mà".
"Cậu chủ Tô bình an trở về là chúng tôi yên tâm rồi".
"Cậu chủ Tô khách khí quá".
Đám người này đều vô cùng phấn khích và kích động.
Hòm nay họ đã liều mạng
Mộ Cẩn, sau này nhất định sẽ nhận được nhiều lợi ích lớn.
Họ dám đánh cược và đã cược thắng.
Không nói đâu xa, chỉ ngay việc có Tô Minh làm hậu thuẫn thì từ nay về sau, với tư cách là người nhà họ Diệp thì họ sẽ không cần sợ bất cứ ai trong giới thế tục Hoa Hạ nữa.
Đám người Văn Bối Bối, Trương Dẫn, Diêu Chân cũng lên trước nói chuyện với Tô Minh, ai nấy đều vò cùng kích động.
Phải tầm nửa tiếng sau mọi người mới rời đi.
"ông ơi! Cháu chữa bệnh cho ông nha!", Tò Minh nhìn về phía ông cụ Diệp, nói.
Đúng là mấy ngày nay sức khỏe của ông cụ Diệp không được ổn lắm.
"ừm!", ông cụ Diệp tươi cười vui vẻ.
Tò Minh gọi ông ơi khiến ông cụ Diệp rất hài lòng, chí ít cũng cho thấy Tô Minh là người có trách nhiệm.
Mặc dù ông ta biết Tò Minh cũng khá đa tình nhưng có trách nhiệm là được.
Diệp Mộ Cấn ở bên cạnh đỏ ửng mặt, trong ánh mắt đẹp đều là vẻ ngọt ngào, ấm áp.
Tô Minh đẩy xe lăn của ông cụ Diệp về phía phòng, sau đó
hai người cứ ở trong đó.
Hai tiếng sau Tô Minh đi ra thì Diệp Mộ Cấn đã đứng ở bên ngoài cửa.
"Ông của em thế nào rồi?", Diệp Mộ Cẩn hỏi.
"Anh dùng kim vàng đả thòng mạch máu cho ông, giờ ông ngủ rồi".
"Vậy sức khỏe của ông...".
"Em yên tâm! Có anh ở đây, ông có thể sống được mấy chục năm nữa".
Nhiều hơn nữa thì Tô Minh
không dám nói.
Bởi vì sức khỏe của ông cụ Diệp từ lâu đã không Ổn, võ đạo cũng kém dần.
"Thật sao?", Diệp Mộ Cẩn vui mừng, nói.
Trên thực tế, mấy năm trước có rất nhiều chuyên gia y thuật nổi tiếng ở Đế Thành đều nói cùng lắm ông nội Diệp Mộ Cẩn chỉ có thể sống được hai ba năm nữa.
Nhưng hiện giờ Tô Minh nói có thể sống thêm mấy chục năm nữa thì làm sao cò ta không vui cho được?
Một lát sau, Tô Minh đột nhiên lên trước một bước rồi ôm chặt Diệp Mộ Cẩn.
"Tô Minh! Anh...”, Diệp Mộ Cẩn đỏ bừng mặt, không nói nên lời.
"Phòng của em ở đâu? Chỉ đường cho anh!", mắt Tò Minh sáng lên, anh sẽ không bao giờ kìm chế cảm xúc mãnh liệt của mình, tất cả đều để thuận theo tự nhiên.
Anh và người con gái đẹp này đã đến lúc ‘gạo nấu thành cơm rồi.
Diệp Mộ Cẩn cảm nhận được tim mình đập nhanh vô cùng, sắc mặt cô đỏ ửng như quả dưa hấu.
Giọng nói lí nha