Trên một hòn đảo hẻo lánh.
Hòn đảo này cực kỳ đẹp, trên đảo có đủ loại hoa tường vi Cửu Linh.
Nó là một loại bảo vật hiếm có, hoa có chín cánh, mỗi cánh hoa là một màu sắc khác nhau.
Đóa nào đóa nấy lung linh, kỳ ảo hơn cả cầu vồng.
Hòn đảo phủ kín hoa tường vi Cửu Linh này quả thật tròng nhưTiên giới rực rỡ sắc màu.
Mà ngoài là bảo vật ra thì hoa tường vi cửu Linh còn có một tác dụng là tinh lọc linh khí.
Bởi thế mà linh khí trên hòn đảo nhỏ này tinh khiết đến nỗi không có một chút tạp chất nào.
Mỗi lần hít thở đều như đang uống linh dịch, khiến người ta say mê.
Phía Đông đảo là nơi ở của Huyền Diệu Tông – một thế lực lánh đời.
Huyền Diệu Tông đã có từ thời viền cổ, nghe nói, ông tổ thành lập nên nó là một Chuấn Đế, cũng coi như cao thủ có một không hai, được xưng là Huyền Diệu lão tổ.
ông ta đế lại vô số tài nguyên võ đạo, vì thế nên Huyền Diệu Tòng cực kỳ phát triển.
Trong các thế lực lánh đời thì Huyền Diệu Tông cũng được coi như đứng đầu, không thua kém gì Võ Tông.
Sâu trong Huyền Diệu Tông có một hồ nước, bên cạnh có cái chòi nghỉ chân.
Lúc này, trong chòi có 7, 8 người trẻ tuổi đang ngồi xung quanh bàn đá.
7, 8 người này mà đi ra ngoài thì ai ai cũng là yêu nghiệt xuất sắc có cảnh giới cao hon Chân Thánh và đều chưa đến 100 tuối.
Thậm chí, thanh niên khôi ngô tuấn tú, mặt mày tươi cười mặc áo tím có vẻ là người
dẫn đầu kia lại là Chân Thánh đỉnh phong kỳ!
Thanh niên mặc áo tím treo nụ cười ấm áp trên gương mặt kia tên Vương Thần Ngạn và là cậu chủ của Huyền Diệu Tông.
Nơi này chính là địa bàn của hắn ta.
“Anh Ngạn, chúng tôi nhớ những gì anh nói mà.
Chẳng phải là ủng hộ anh trong tiệc trà Ẩn Vân vào nửa tháng sau sao? Anh yên tâm đi”.
“Đúng thế, hơn nữa, đề nghị của anh Ngạn cũng đúng nữa, đều có lợi cho các gia tộc lánh
đời chúng ta.
Ma nữ Tô Ly kia quả thật đáng chết!”
Hóa ra, những người mà Vương Thân Ngạn mời đến đều là thanh niên tài giỏi sẽ đến tham gia tiệc trà Ẩn Vân vào nửa tháng sau.
Hắn ta mời họ đến là đế bàn bạc trước.
Khiến bọn họ ủng hộ mình đoàn kết các thiên tài yêu nghiệt trong tiệc trà đối phó với ma nữ Tò Ly.
Thấy mọi người tỏ thái độ, Vương Thần Ngạn cười càng tươi, càng sáng chói hơn.
Nhưng mà sau đó, có người chần chờ hỏi: “Anh Ngạn, nếu Tiên Âm Cốc cứ khăng khăng bảo vệ cô ta thì sao?”
Tiên Âm Cốc cũng không yếu.
Ma nữ Tò Ly kia chính là cô chủ của nơi đó.
Nếu Tiên Âm Cốc quyết tâm bảo vệ Tô Ly thì những yêu nghiệt như họ có đoàn kết với nhau, lỡ xui cái cũng không