Diệu phương khử độc loạn cẩm thử,
Đêm trăng tái ngộ quỷ hiện thân
*
Bóng cây men song cửa,
Quạ sớm lặng khóc than,
Phòng loạn tuôn sắc đỏ,
Ngày sớm thu kinh hoàng.
Trong thư phòng La phủ, cảnh tượng ngổn ngang hỗn độn, mọi người Khai Phong phủ nhìn thẳng vào sắc mặt xanh đen của Triển Chiêu, đều cực kỳ hoảng sợ.
"Tiểu Miêu!" Bạch Ngọc Đường tiến lên một bước, vừa thốt ra hai chữ, chợt nghe sau lưng truyền tới một tiếng kêu thống thiết, sóng âm xộc thẳng lên nóc nhà.
"Triển đại nhân ơiiiiiiiiii!"
Tiếng thét cao quãng tám kéo theo một vệt tàn ảnh màu xám bắn tới trước mặt Triển Chiêu nhanh như chớp: "Triển đại nhân ngài yên tâm! Có thuộc hạ ở đây, cho dù là Miêu Cương cổ độc, Đại Nội mật độc, thiên hạ kì độc cũng đừng mơ động đến một sợi chân lông của ngài!"
Trong tích tắc, trước mắt Triển Chiêu đã thừa ra một bóng người nhỏ gầy, một tay cầm chặt cánh tay của Triển Chiêu, tay còn lại duỗi ra ba ngón bắt lên mạch môn của Triển Chiêu, đôi mắt nhỏ trợn to, mặt đầy khẩn trương.
"Độc?!" Mãi đến khi bị Kim Kiền túm giữ cổ tay, Triển Chiêu mới giật mình hoàn hồn, ngẩn người nói: "Triển mỗ trúng độc? Khi nào?"
Kim Kiền lại như không nghe thấy gì, càng bắt mạch mắt nhỏ càng tròn hơn, đột nhiên, kéo mạnh cánh tay Triển Chiêu qua, vén soạt ống tay áo của Triển Chiêu lên, định thần nhìn vào, không khỏi bật ra một tiếng thô lỗ: "Con bà nó!"
Mọi người tiến lên nhìn lại, đều tuôn ra một người mồ hôi lạnh.
Trên cánh tay săn chắc của Triển Chiêu, một đường gân mạch màu xanh đen lấy điểm xuất phát là giọt máu độc đen thui trên mu bàn tay, uốn éo lan ra đến khuỷu tay, mới nhìn thấy đã rợn người.
"Đây là cái gì?" Bạch Ngọc Đường kinh hô.
"Kim giáo úy, đây là?" Bao đại nhân nhíu chặt mày, giọng hơi cao lên.
Kim Kiền không rỗi để trả lời, thoắt nghiêng mình đi tới bên cạnh La Đông Dương vẫn đang quỳ ngờ nghệch dưới đất, kéo ống tay áo của La Đông Dương lên, chỉ thấy trên cánh tay La Đông Dương cũng bò lan đường gân đen xấu xí giống hệt Triển Chiêu, thứ duy nhất không giống chính là, Triển Chiêu chỉ có một đường, La Đông Dương lại có tới một cặp.
La Đông Dương cúi đầu nhìn xuống, rốt cuộc không chịu nổi cơn kích động kéo tới dồn dập, hai mắt đảo tròn trắng dã, tức khắc ngất lịm.
"Kim giáo úy, có phải độc này rất khó giải không?" Nhan Tra Tán bước lên gấp giọng hỏi.
Chân mày Kim Kiền nhăn thành một gút, hai tay cào đầu thành cái ổ gà, di chuyển loạn xạ hai ba vòng, trong miệng thì thào: "Có chỗ rắc rối!"
Nói xong, gỡ phăng túi bên hông xuống, lục ra một bình sứ cỡ lớn, trút hai viên thuốc đen ra, cao giọng la: "Bạch Ngũ gia, Nhan huynh, uống viên mọi sự đại cát này vào trước đi!"
"Sao cơ?" Bạch Ngọc Đường và Nhan Tra Tán sửng sốt.
"Kim huynh, người trúng độc là Triển đại nhân và La đại nhân!" Nhan Tra Tán lên tiếng nhắc nhở.
"Tiểu Kim Tử, ngươi không bị dọa đến đần rồi chứ?" Bạch Ngọc Đường quát.
"Nhị vị nghe ta nói đã." Kim Kiền trừng mắt nhỏ, dựng đứng một đầu ngón tay lên, nghiêm mặt nói: "Độc này là do hai người họ chạm vào máu có chứa kịch độc của La đại nhân." Kim Kiền chỉ chỉ vào bãi máu đã biến đen bên cạnh thi thể của La Lương Sinh: "Hiện tại trên da của Triển đại nhân và La Đông Dương đại nhân đều đang có chất độc, người nào chạm vào bảo đảm cũng trúng độc!"
Mọi người bất giác hít ngược vào một ngụm khí lạnh.
Chợt nghe Kim Kiền nói tiếp: "Quá trình giải độc có hơi...Hừm...rắc rối, có mỗi thuộc hạ thì quả là thế nhỏ lực yếu lực bất tòng tâm, cho nên mới bảo Nhan huynh và Bạch huynh uống viên mọi sự đại cát này vào, giúp cho cơ thể trong mười hai canh giờ bách độc bất xâm —–"
"Ý của Kim huynh là, sau khi Nhan mỗ và Bạch huynh uống thuốc vào rồi ra tay giúp đỡ?" Nhan Tra Tán nói xen vào.
"Đúng vậy!" Kim Kiền gật đầu tới tấp, ôm quyền nói: "Thuộc hạ còn phải trộng cậy rất nhiều vào sự hiệp trợ của nhị vị...cái...cái đó...Đầu tiên đỡ Triển đại nhân và La đại nhân đến một chỗ yên tĩnh để giải độc."
Mọi người tức thì sáng tỏ.
"Vương Triều, cấp tốc chuyển vị Hình phu nhân này đi. Trương Long Triệu Hổ, hai người các ngươi bảo vệ ngoài cửa, dù thế nào cũng không được cho người ngoài bước vào!" Bao đại nhân dứt khoát ra lệnh.
Ba người Vương, Trương, Triệu lập tức hành động theo mệnh lệnh.
Nhan Tra Tán và Bạch Ngọc Đường nhận thuốc nuốt vào, chờ một chốc để thuốc phát huy tác dụng, sau đó Nhan Tra Tán lập tức vác La Đông Dương đang hôn mê lên vai, Bạch Ngọc Đường vọt tới cạnh Triển Chiêu: "Tiểu Miêu, ta cõng ngươi."
"Không cần làm phiền Bạch huynh, Triển mỗ vẫn có thể —–" Triển Chiêu đang muốn xua tay khước từ, lại hoảng hốt phát giác dù mình vẫn có thể đứng vững, thần trí minh mẫn, nói năng rành mạch, nhưng ngay cả tí sức lực để nâng một đầu ngón tay lên cũng không có.
"Dong dài cái gì!" Bạch Ngọc Đường nghiêng người đi đến phía trước Triển Chiêu, khom xuống nhấc Triển Chiêu lên lưng, hướng tới đám thị vệ La phủ còn đang đứng ngốc ở cửa, quát to: "Còn nghệt ra đó làm gì, không mau dẫn đường?"
"Dẫn, dẫn đường?" Thị vệ cầm đầu rõ là còn trong trạng thái ngơ ngác.
"Tìm một sương phòng yên tĩnh!" Mắt hoa đào của Bạch Ngọc Đường bật ra tơ máu, giọng lạnh lùng khàn đặc.
"Vâng, vâng vâng vâng!" Thị vệ cầm đầu sợ tới mức sắc mặt tái xanh, chạy hối hả tới cửa lớn hướng về phía mọi người gọi to: "Mời, mời đi theo ta!"
Hai người Nhan, Bạch một vác một cõng, chạy vội ra khỏi cửa, Kim Kiền bám theo sau cùng, lúc ra tới cửa còn ngoái đầu nói với mấy tên thị vệ còn lại: "Mau đi đun hai thùng nước tắm đem lại đó đi!"
Nói xong, liền đuổi theo như tên bắn.
Mấy tên thị vệ La phủ còn lại sững sờ một lúc lâu, ánh mắt dời về phía Bao đại nhân ở cửa.
"Đi mau!" Sắc mặt Bao đại nhân trầm xuống.
Mấy người này tức khắc co chân chạy biến.
Bao đại nhân chậm rãi đi ra khỏi thư phòng, nhìn theo bóng lưng của nhóm người Kim Kiền, hai hàng lông mày trói chặt, sắc mặt nặng nề.
"Đại nhân, Triển đại nhân bọn họ..." Mã Hán tiến lên một bước, lo lắng hỏi.
"Có Kim giáo úy ở đây, chắc hẳn không sao."
"Đại nhân nói phải!" Mã Hán gật đầu.
"Có điều —–" Triệu Hổ canh giữ ở cửa ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Tại sao Kim Kiền lại sai thị vệ đi đun nước tắm?"
Yên tĩnh một lát.
"Mã Hán!"
"Có thuộc hạ!"
"Mau về Khai Phong phủ thỉnh Công Tôn tiên sinh tới đây!"
"Thuộc hạ tuân lệnh!"
*
Trong sương phòng phía Tây La phủ, La Đông Dường nằm thẳng tắp trên giường, sắc mặt xanh đen, bất tỉnh nhân sự; Triển Chiêu da thịt phát đen, hai mắt đỏ thẫm, tuy đầu óc tỉnh táo, vẫn nói chuyện được, nhưng toàn thân lại chẳng có tí sức lực.
Nhan Tra Tán và Bạch Ngọc Đường nhìn vào hai người đang nằm trên giường, mặt mày căng thẳng.
"Tiểu Kim Tử, phải làm gì tiếp theo?" Bạch Ngọc Đường trầm mặt hỏi.
Kim Kiền ra sức nuốt nước miếng, liếc qua hai "Bệnh nhân" trên giường, lại lia mắt sang hai người Bạch, Nhan, mắt nhỏ nheo lại, vẻ mặt trịnh trọng, hạ thấp giọng nói: "Bạch Ngũ gia, Nhan huynh, độc này rất đáng sợ, nếu không thể giải độc kịp thời, Triển đại nhân và La đại nhân nhất định khó giữ được mạng!"
Sắc mặt Bạch Ngọc Đường và Nhan Tra Tán đồng thời biến đổi.
"Cho nên —–" Kim Kiền bình tâm lại, hít sâu một hơi: "Sau đây, nhị vị phải nghiêm ngặt tuân theo chỉ đạo thao tác của ta, không được làm sai dù một chút!"
"Được!" Bạch Ngọc Đường siết nắm đấm.
"Xin thận trọng vâng theo chỉ thị của Kim huynh!" Nhan Tra Tán gật đầu.
Kim Kiền gật đầu, xắn tay áo lên, nét mặt nghiêm túc, đột nhiên nhấc cao giọng quát: "Bước đầu tiên, cởi sạch quần áo của bọn họ ra!"
Một phòng tĩnh mịch.
Bạch Ngọc Đường cứng ngắc, Nhan Tra Tán cứng đờ.
Vèo vèo vèo....
Rành rành đang ở trong sương phòng đóng chặt cửa chính lẫn cửa sổ, nhưng trong phút chốc mọi người đều cảm nhận được một luồng gió rét thấu xương thổi qua.
"Kim! Kiền!" Triển Chiêu nằm trên giường tuy là cả người không còn sức lực, khó cựa quậy mảy may, nhưng một tiếng quát này lại có khí thế phi phàm.
Kim Kiền lập tức chân chó áp sát lên, nhỏ giọng nói: "Triển đại nhân có gì phân phó?"
"Ngươi! Ngươi!" Đôi con ngươi của Triển Chiêu cứ như ngâm trong sương lạnh, trừng đến mức lông tơ toàn thân Kim Kiền dựng thẳng run lẩy bẩy, bất giác rút lui một bước, vừa vặn đụng vào thân thể còn đang cứng ngắc của Bạch Ngọc Đường.
"Tiểu, Kim, Tử!" Bạch Ngọc Đường hoàn hồn thộp lấy cổ áo Kim Kiền: "Ngươi nói cái gì hả?"
"Cởi, cởi sạch quần áo của bọn họ ra!" Tay chân Kim Kiền quơ quào tứ tung, cố sức giãy thoát khỏi móng vuốt của con chuột bạch nào đó, mắt nhỏ nghía qua con ngươi đóng băng của Triển Chiêu, lại nhòm sang cái mặt đen sì của Bạch Ngọc Đường, tiếp tục xoay đầu ngó sắc mặt như sắp té xỉu của Nhan Tra Tán, gãi gãi đầu: "Còn ngây người làm gì chứ, sao không động thủ?"
Dứt lời, lách mình tiến lên, thò tay ra định cởi thắt lưng của Triển Chiêu.
"Kim Kiền!" Trán Triển Chiêu bùng nổ gân xanh.
"Tiểu Kim Tử!" Bạch Ngọc Đường vung một tay lôi Kim Kiền về làm Kim Kiền xiêu vẹo một cái.
"Kim, Kim huynh, không phải ngươi muốn giải độc cho Triển đại nhân và La đại nhân sao?" Nhan Tra Tán tiến lên, da mặt co giật: "Vì, vì sao phải cởi quần áo?"
"Không cởi sạch quần áo thì làm cách nào ngâm tắm đây?" Kim Kiền một mặt cứu vớt cái cổ áo bị móng vuốt của con chuột bạch nào đó nắm lấy, một mặt trợn to mắt nhỏ la lên.
"Ngâm tắm?" Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu trăm miệng một lời hô to.
"Đúng vậy! Ngâm tắm!" Vẻ mặt Kim Kiền nghiêm trang: "Ngâm tắm giải độc!"
"Ngâm tắm —- giải độc?" Giọng của Nhan Tra tán hơi cao.
Kim Kiền ra sức gật đầu: "Độc này ngấm vào từ da thịt, nếu muốn loại bỏ độc tố tất nhiên cũng phải bắt đầu từ da thịt. Pha thêm các vị thuốc giải độc vào trong nước nóng luyện thành canh dược, người trúng độc ngâm mình trong canh dược một canh giờ, để cho thuốc giải dần dần thấm vào da thịt, độc tố tan ra, tự khắc có thể giải độc. Cách này có hiệu quả nhanh nhất, còn không để lại di chứng, chính là phương pháp giải độc tốt nhất, có gì không ổn đây chứ?"
"Khụ, không có gì không ổn." Nhan Tra Tán ho khan hai tiếng, ôm quyền nói.
"Tiểu Kim Tử..." Bạch Ngọc Đường xoay đầu, mang tai nổi lên vệt đỏ khả nghi: "Sao ngươi không nói sớm?"
"Ta..." Kim Kiền trừng lỗ tai chuột đỏ bừng của Bạch Ngọc Đường, chớp chớp mắt, vỗ trán cái bốp, giật mình hiểu rõ: "Ôi, ta sơ sẩy, ta sơ sẩy! Triển đại nhân là băng thanh ngọc khiết, Bạch Ngũ gia lại là chính nhân quân tử —– khụ, bảo Ngũ gia cởi quần áo của Triển đại nhân thì quả thật không ổn...Cái đó...Ý ta là, Ngũ gia ngài và Nhan huynh cởi áo giúp cho La đại nhân, về phần Triển đại nhân —-" Kim Kiền xoay tít người nhìn về phía Triển Chiêu, cười đến nếp nhăn đầy mặt, mắt nhỏ sáng rực: "Triển đại nhân, để thuộc hạ cởi giúp ngài nhé?"
Tĩnh lặng như chết.
"Khụ khụ khụ khụ!" Nhan Tra Tán thình lình sặc ra một trận ho khan quặn thắt ruột gan.
Khóe mắt hoa đào của Bạch Ngọc Đường co giật như bị động kinh.
"Kim Kiền! Ngươi, ngươi ngươi ngươi —–" Một trận lãnh khí trời đông tháng chạp, giá rét thấu xương, hàng thật giá thật, không lừa gạt người già và trẻ nhỏ xoáy lên tàn khốc, lại ngay lúc sắp hthành hình mà lặng lẽ tiêu tán.
Thân hình Triển Chiêu run lên, mắt nhắm lại, rõ ràng đã bị một câu của Kim Kiền chọc giận đến trực tiếp làm cho bất tỉnh.
"Tiểu Miêu!!"
"Triển đại nhân!"
Bạch Ngọc Đường và Nhan Tra Tán sắc mặt đại biến, cùng trừng về hướng Kim Kiền.
Chỉ thấy Kim Kiền tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay Triển Chiêu, hí mắt bắt mạch cho Triển Chiêu một lát, chớp mắt mấy cái, nhẹ thở ra nói: "Rất tốt, rất tốt! Lúc nãy Triển đại nhân máu tụ khí nghẽn, kích động trận này làm huyết mạch thông suốt hơn hẳn, có vậy việc giải độc mới thêm phần chắc ăn!"
Hai người Bạch, Nhan bất giác sững sờ, sau một lúc lâu mới hiểu ra.
"Kim huynh...Vừa nãy là ngươi cố tình ư?" Nhan Tra Tán vẻ mặt kinh ngạc.
"Bớt nói nhảm đi, còn không lại đây giúp một tay?" Kim Kiền nhún người bật một phát lên giường, vẫy tay gọi hai người lại, một đôi mắt nhỏ sáng rực đến kinh người, bên trong sương phòng chập choạng cứ như hai ngọn đèn pha, thật là quái dị.
Bạch Ngọc Đường và Nhan Tra Tán liếc nhau, một trái một phải thò tay ra đồng lòng hợp lực túm lấy Kim Kiền vứt đi.
"Tiểu Kim Tử, ngươi biến qua một bên mau!" Bạch Ngọc Đường dựng thẳng mày kiếm.
"Việc nặng thế này, không nhọc Kim huynh ra tay!" Nhan Tra Tán nghiêm giọng.
"Ôi chao?!" Kim Kiền bị hai người hợp lực ném ra khỏi giường ba thước, ngây đơ, tiếp tục lê chân muốn chen lên phía trước lần nữa, thế nhưng hai người cạnh giường lại giống như gắn mắt sau lưng, trái che phải đậy, trước bưng sau bịt, ngang ngạnh đến mức Kim Kiền có phí hết sức chín trâu hai hổ cũng không nhìn trộm được đến cái mép áo của hai người trên giường.
Kim Kiền nổi điên vò đầu bứt tai, bất giác rống cổ la lên: "Tránh ra! Cho ta nhìn sơ qua tí ti thôiiiiiii!"
Bạch Ngọc Đường và Nhan Tra Tán đồng loạt quay đầu, một cái mặt đen như la sát, một cái mặt đẹp y hệt quỷ vô thường, chung vai sát cánh hung hãn trừng Kim Kiền một cái.
Kim Kiền tức khắc câm bặt, cười trừ hai tiếng, cúi đầu ra vẻ ngoan ngoãn.
"Kim, Kim giáo úy, nước tắm đã đun xong ——" Bên ngoài dội vào tiếng đập cửa.
Kim Kiền mừng rỡ, vội mở cửa kêu lên với mấy tên thị vệ La phủ đang khiêng hai thùng nước ấm bên ngoài phòng: "Mau, mau mau mau, nhanh chân khiêng vào đây!"
Tám tên thị vệ lập thành bốn người một nhóm, lắc lư loạng choạng khiêng hai thùng nước ấm đặt vào trong phòng.
Kim Kiền thử độ ấm của nước xong, gật gật đầu, lại ầm ĩ cuống cả lên: "Đi! Các ngươi đi đi."
Tám tên thị vệ không dám hỏi nhiều, hấp tấp lui ra khỏi phòng.
"Nhan huynh, Bạch Ngũ gia, đây —– nước ấm đã chuẩn bị xong —–" Kim Kiền nịnh nọt hô.
"Được!" Nhan Tra Tán đáp lời, thân thể che ở bên giường hơi nhích qua, làm ló ra một góc giường, vừa khéo để lộ hai cái mắt cá chân trần trụi.
Mắt nhỏ Kim Kiền sáng ngời, vội lẻn đến sau lưng Nhan Tra Tán, chà xát tay tươi cười nói: "Nhan huynh, ta đến giúp ngài đây!"
"Không cần!" Nhan Tra Tán cấp tốc xoay mình, áo dài thuần vải bông bay phật lên, một mảnh góc áo ngay ngắn che kín hai mắt Kim Kiền.
Kim Kiền chỉ cảm thấy mắt mình tối om, tai nghe tõm một tiếng, lúc tầm nhìn sáng sủa trở lại thì đồng chí La Đông Dương đã bị cởi sạch trơn, cũng đã được Nhan Tra Tán nhấn vào trong thùng nước tắm.
Á! Chưa thấy cái gì hết!
Kim Kiền ảo não vô cùng.
Khoan đã, còn Tiểu Miêu mà!
Kim Kiền lại phấn chấn tinh thần, nhanh chóng quay đầu nhìn về phía giường, nhưng vừa thấy lại lập tức thất vọng.
Triển Chiêu nằm thẳng băng trên giường, chỉ bị cởi bỏ quan phục bên ngoài, áo trong vẫn y nguyên không tổn hao gì.
Hả! Có lầm hay không? Bạch Thử ngươi xuống tay cũng quá chậm rồi đó!
Kim Kiền bất bình trừng về hướng Bạch Ngọc Đường đang đứng cạnh giường.
Nhưng vừa nhìn qua một cái, Kim Kiền lại sửng sốt.
Bạch Ngọc Đường đứng đông cứng ở bên cạnh giường, hai gò má đỏ ửng, đôi mắt hoa đào mập mờ rối loạn, trên trán lấm đầy ánh nước, một giọt mồ hôi trong như ngọc chậm rãi trượt từ thái dương xuống đôi môi son đang run rẩy, lướt qua chiếc cằm trơn bóng, cuối cùng nhỏ lên khuôn mặt tuấn tú của Triển Chiêu.
Ực!
Kim Kiền khó khăn nuốt xuống một mgụm nước miếng khi không lại tiết ra quá thừa, ánh mắt lại dịch sang hai bàn tay đang cởi áo tháo thắt lưng cho Triển Chiêu của Bạch Ngọc Đường.
Ngón tay thon dài như ngọc tóm ghì lấy vạt áo trong trắng toát, run khẽ không ngừng, thậm chí Kim Kiền còn nhìn thấy gân xanh đang tuôn ra dữ dội trên mu bàn tay của Bạch Ngọc Đường.
"Bạch, Bạch Ngũ gia?" Kim Kiền gian khổ nuốt xuống dòng nước miếng thứ hai đang chảy ra khỏi miệng, ra lời nhắc nhở: "Hay là để ta giúp ngài —–"
Bả vai Bạch Ngọc Đường run lên ác liệt, nghiêm nghị nói: "Không cần!"
Nói xong, như thể đã hạ quyết tâm, đột nhiên nhắm nghiền mắt, hai tay chậm chạp nới lỏng vạt áo của Triển Chiêu, bất thình lình lại vung ra một chưởng quét quanh thân Triển Chiêu.
Chỉ một thoáng, kình phong nổi lên mãnh liệt, cuộn xoáy quanh người Triển Chiêu hệt như rồng uốn lượn, thổi quét khắp phòng; trong gió táp, vang lên bên tai tiếng vải bị xé rách "Rẹt, Rẹt" không dứt, áo lót trắng thuần của Triển Chiêu nát vụn cuốn bay theo gió, mảnh vải thuần sắc bay hỗn độn bốn phía.
Áo trong vỡ tung múa lượn, mành trướng giật lay, bên trong bóng sáng đan xen chồng chất, Bạch Ngọc Đường nhắm chặt đôi mi rậm, ngọc nhan đỏ bừng, đôi môi run rẩy, tay áo màu tuyết tung bay lớp lớp, mái tóc dài như gấm xoắn bay hỗn loạn, ngọn tóc phất qua chiếc eo gầy cứng cáp như ẩn như hiện của Triển Chiêu, da thịt trơn bóng, vẽ ra một luồng sáng chói lòa, chiếu soi yêu mị, diễm sắc kinh tâm.
Trời cao ơi! Quá hung bạo mà!
Đất rộng ơi! Quá không thích hợp với trẻ nhỏ mà!!
Bà nó! Máu mũi nháy mắt phun trào á á!!
Hai tia đỏ sẫm tức thì phọt ra từ xoang mũi, Kim Kiền bụm chặt mũi, đôi mắt nhỏ như bị ma xui quỷ khiến cứ nhắm chết đến hình ảnh diễm lệ độc nhất vô nhị trước mắt.
Dần dà, trận cuồng phong nổi lên bởi nội lực của Bạch Ngọc Đường chầm chậm suy yếu, mảnh vụn quần áo che mất tầm mắt chậm rãi rớt xuống, da thịt Triển Chiêu lộ ra thấp thoáng, mắt nhỏ Kim Kiền lập tức phóng ra hào quang chói lọi không thua gì mặt trời.
Bỗng nhiên, một mảnh vải vụn lại không chịu lực hút của trái đất ụp thẳng vào mặt Kim Kiền giống hệt vật thể sống, Kim Kiền chợt thấy trước mắt đen kịt, cả đầu đều bị mảnh vải rách đó che kín mít.
Đợi đến khi Kim Kiền luống cuống tay chân lôi được mảnh vải xuống, Triển Chiêu đã được Bạch Ngọc Đường nhét xong vào thùng nước. Thùng nước kia lại vừa sâu vừa rộng, cộng thêm ánh sáng trong phòng tù mù, ngoại trừ gáy cổ và vai của Triển Chiêu lộ ra trên mặt nước, thì quả thật là "Ngay cả cái chân lông cũng không nhìn tới".
Lại