Trong khi ở nơi khác bao phủ một bầu không khí kỳ dị bao phủ. Giống như bão táp đang đè xuống vô cùng nặng nề, khiến người ta ngạt thở đến nơi.
Hắn không đến Thẩm Huyền Quân rất thoải mái, dành nhiều thời gian ở bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Sau khi cãi nhau với hắn trong thư phòng y đã dọn đến Phản Tuyền ở, nơi này ở xa chỗ của hắn thường dành cho phi tần không được sủng ái, vì không có hoàng thượng ghé sang nên những cung nhân đi ngang đều thấy lạnh lẽo không khác gì lãnh cung.
Thẩm Huyền Quân lẩm bẩm: "Tưởng chừng tự do mà lại cũng bị vây chặt chốn này."
Đáy mắt y đè nén một thứ tình cảm khó nói.
Lại nhớ về một người bên ngoài cung điện tịch mịch, không biết giờ đang nơi đâu sống như thế nào?
Tưởng Hoàng đứng ở phía xa nhìn người bên cửa sổ lòng nghẹn một nụ cười khổ, biết không muốn nhìn thấy mình lại cứ xuất hiện làm y chán ghét. Nhìn thấy người kia đang hồn xiêu phách lạc hắn mệt mỏi như giần.
Y giữa cung điện trùng điệp như hòa cùng bóng đêm tịch mịch. Mọi thứ ánh sáng chói lọi rực rỡ, trang nghiêm hoa mỹ. Tường cao nối tiếp nhau nơi nào nào cũng hy vọng bừng bừng chờ hoàng thượng ghé thăm, chỉ nơi của y lộ ra tia u ám ảm đạm.
Tưởng Hoàng dựa lan can ngọc nhìn trời tây bóng dáng thật cô đơn, đêm nay trời ít sao hắn không biết y đang ngắm gì mà cứ nhìn ra ngoài, sườn mặt lộ ra nhiều điều nuối tiếc.
Trương công công vội vã đi đến: "Hoàng thượng, những thứ người cần đã chuẩn bị xong."
Tiểu Tây đã dỗ Nguyên Dương ngủ xong lon ton chạy ra giúp y thay trà, tuy nơi này chỉ mình cô hầu hạ nhưng chẳng chút vất vả nào. Thẩm công tử rất ít nói, cái gì cũng tự mình làm.
Chỉ là người thật kỳ lạ, sao lại dọn tới đây chứ vắng vẻ thế này cả cung nhân buổi đêm cũng không dám chạy ngang. Hoàng thượng có muốn đến cũng ngại xa, thử nghĩ xem sau khi phê tấu chương mệt mỏi muốn tìm một người hầu hạ nghỉ ngơi, Dung Phi dịu dàng hiền thục, Trinh Phi mị hoặc hơn người, Nghi Tần đằm thắm, Du Tần thuần khiết phong tình... ai lại muốn đến tìm một người lúc nào cũng ủ dột, chẳng muốn cười với mình.
Hoàng thượng có cả thiên hạ mà muốn gì mà chẳng được, người nào mà chưa gặp qua chứ?
Nàng đang nghĩ ngợi bỗng thấy bên ngoài vô số ánh sáng bay lơ lửng, vô số ánh sáng lấp lánh bay cao bay thấp.
Những tia sáng xuyên qua tán cây um tùm, in những đốm sáng trên mặt đất.
Ánh sáng đó, Thẩm Huyền Quân cũng nhìn thấy. Nó dẫn y nhìn về một miền kí ức thật xa, thật đau thương.
....
Thẩm Huyền Quân bị lay dậy.
Trong phòng vừa lạnh vừa tối, y hơi hé mắt nhìn.
Người kia nở nụ cười an ủi: "Ta có thứ này cho người."
Do y đang mệt nên cơ mặt cũng không háo hức lắm nhưng trong mắt không nén được ý cười chờ đợi.
Thứ được giấu trong bàn tay thô ráp, trong đêm tối mập mờ y không cách nào nhìn rõ bên trong có thứ gì.
Bàn tay kia dần dần mở ra, bên trong có mảnh ánh sáng như ngọc quang bay ra.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Lấp la lấp lánh.
Không gian như không một tiếng động.
Trong đêm tối đó là thứ ánh sáng duy nhất.
Ánh sáng vụn vỡ đó dần tỏa ra chiếu sáng trên gương mặt tiều tụy của y.
Ánh sáng màu xanh bay lên, bao phủ căn nhà nhỏ chật hẹp như ban rắc ánh sáng từ trời cao đổ xuống, vầng quang lưu chuyển luồn qua góc áo thô, quanh quẩn bên hai người họ.
Đom đóm được đựng trong vỏ trứng vỡ, vừa mở ra những đốm sáng đã thi nhau tung tăng bay lượn trong màn đêm dài thẳm vô tận. Một đôi mắt đang vui sướng nhìn những đóm sáng hân hoan trên môi hé ra nụ cười trong ngần như sương, gò má lại ửng hồng ôn nhuận: "Ngươi biến mất cả đêm là vì thứ này à?"
Nhìn thấy y cười Vô Diện bất giác cũng vui theo môi hơi cong lên, bao nhiêu mệt mỏi đi sâu vào trong rừng đều tan hết: "Ta biết ngươi thích ánh sáng hoa đăng hơn, bất quá..." Hắn lúng túng: "Ta chỉ tìm được cho người chút ánh sáng này thôi."
Đáy mắt Thẩm Huyền Quân long lanh vui thích, qua ánh sáng mờ tỏ phủi lớp lá khô dính trên áo: "Đẹp lắm, đẹp hơn tất cả những ánh sáng trên đời này."
Thẩm Huyền Quân thấy tâm trí được bao bọc trong trong, một lớp chăn lông êm ái ấm áp, nụ cười dịu dàng như cũ.
Đêm mùa hạ gió đêm mang theo mùi hương hoa cỏ tiếng côn trùng râm ran không ngớt. Căn nhà nhỏ này không hề kín gió lâu lâu lại có gió lạnh ùa vào. Vô Diện nghe theo ý Thẩm Huyền Quân mở cửa ra nhìn cỏ cao ngang thắt lưng vẫn gọi.
Đom đóm bay ra ngoài chậm rãi lướt qua rặng cỏ, thi nhau ẩn hiện vẽ trong không trung những hình ảnh hết sức mềm mại. Tuy ít ỏi nhưng những đóm sáng mông lung kia nhanh chóng xua đi màu sắc trầm buồn trong đêm, chập chờn. Chúng lả lướt nhẹ nhàng điểm xuyết bóng đêm, hết mình cháy trong đêm thể hiện hết sự lung linh của mình.
"Ta rất thích cứ để chúng bay tự do đi, ngươi xem chui mất vào mấy rặng cỏ rồi."
Vô Diện bối rối: "Ta chỉ tìm được nhiêu đó thôi, chúng bay ra đây nhìn càng ít ỏi đáng thương."
"Ít ỏi cũng được với ta nó rất quý giá."
Vô Diện nhìn y không nói, tại sao một người từng sáng như vầng dương, lấp lánh như sao trời lại rơi vào tình thế này, úa tàn từng ngày.
Thẩm Huyền Quân đón lấy một con đom đóm bay tới hơi khép lại giữ chúng bên trong bàn tay gầy guộc, nhìn ngắm ngưng trọng.
Vô Diện nhìn bóng lưng y môi mấp máy: "Năm sau, ta sẽ bắt nhiều hơn."
Thẩm Huyền Quân cười cười yếu ớt, trong mắt y Vô Diện chỉ thiếu niên chưa từng nếm trải qua vị đời mà thôi. Y sao không hiểu hắn có ý gì nhưng những lời lẽ thế này từ lâu y đã không dám tin, trong ngực lại có gì đè nặng xuống. Cảm xúc đình trệ mâu thuẫn giằng xé một hồi lâu cuối cùng hóa thành tiếng thở dài
Luồng gió mát lại kéo tới trong màn đêm trăng cao treo trên đỉnh đầu có hai người đứng cạnh nhau.
....
Chuyện đã qua rất lâu, nay chỉ còn là hồi ức xa vời vợi không thể nào tìm về.
Trái tim Thẩm Huyền Quân chợt có sự thất lạc sâu sắc, không rõ đang ở chốn nào, mất hết mọi phương hướng, tay lạnh cóng. Hơi lạnh xuyên thấu khiến máu Thẩm Huyền Quân gần đông cứng, run lẩy bẩy.
Tiểu Tây kinh sợ nhìn bầu trời đầy hoa đăng, dù nơi Phản Tuyền hiên này cây cối um tùm không ai phát quang dọn dẹp, lúc này lại không khác gì khu rừng kỳ bí huyền ảo. Những tán lá bị gió thổi khua xào xạc.
Thời khắc y nhìn thấy những đốm sáng bay lên giống như rơi vào trong cơn ác mộng, run bần bật, môi tái mét.
Tiểu Tây hoảng hốt: "Thẩm công tử!"
Nỗi đau cực kỳ lớn xuyên thấu qua người, tựa như dao băng đâm phải ngợp trong cái lạnh.
"...Ca ca."
Âm thanh ai đó thực quen thuộc trầm ổn dịu dàng vẫn như ngày xưa, những ngày xưa cũ rách nát.
"Ca ca." Âm thanh nhẫn nại ôn hòa.
Thẩm Huyền Quân khiếp sợ, như thấy chính mình chìm trong điên loạn, như nhìn thấy đôi mắt tàn nhẫn căm thù.
Tận sâu trong lòng y vẫn sợ hãi không muốn đối diện.
Những lời cay nghiệt lờn vờn u ám không chịu tiêu tán, bóng người chồng chéo vỡ vụn ập tới đùa cợt nhục mạ. Tất cả những hình ảnh đó đã trở thành tâm ma của y, mơ hồ thấy được mùi máu tanh không tẩy sạch.
"Không sao, không sao, mọi chuyện đã qua hết rồi." Hắn nhớ đêm đó hắn tìm được người ở Tây Thanh Uyển, y cũng hoảng hốt lo sợ thế này. Người ngây dại thở gấp, cơn đau nào đó đeo đẳng không ngừng hành hạ: "Đừng sợ, ta đã phá hủy nơi đó rồi, không ai, không ai có thể nhục mạ ca ca nữa."
Thần trí y nặng nề chẳng chút thanh tỉnh chỉ nhớ hắn hứa với y sẽ tha cho họ, hắn vẫn nuốt lời.
Trước giờ hắn vẫn nuốt lời như thế.
Y rên nhẹ cắn vào đầu lưỡi dùng cơn đau đó giúp bản thân chống đỡ, đẩy hắn ra.
Tưởng Hoàng ôm chặt hơn lẩm bẩm không biết là đang an ủi y hay chính mình: "Đừng sợ, đừng sợ."
Tim y đau nhói thở gấp không ngừng, người bết mồ hôi ẩm ướt bị hắn ôm lại như chạm phải nước sôi. Nơi hốc mắt đỏ lên ẩn lệ trốn tránh, giãy khỏi người hắn.
Bên ngoài gió thổi lớn làm một ngọn hoa đăng bay đến bên cửa sổ, Tưởng Hoàng đón lấy khóe môi cong lên tựa như tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm, tìm được nước trên sa mạc khô cằn: "Ca ca nhìn xem đây là hoa đăng ca ca thích nhất, đợi ngươi khỏe hơn một chút chúng ta trở về đỉnh Vấn Nguyệt nhé!"
Thẩm Huyền Quân muốn cười khẩy nhưng khóe môi không cong lên được, nhạt nhẽo: "Đỉnh Vấn Nguyệt... đỉnh Vấn Nguyệt..." Vai y run run: "Ta đã chờ ở đó mấy đêm liền..."
Hắn như bị đóng đinh không thể cử động, thần hồn như đã bay về nơi chốn xa xôi: "Chúng ta sẽ trở về nơi đó, trở về nơi có những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của chúng ta."
Thẩm Huyền Quân bật cười khanh khách, nước mắt trào ra.
Tưởng Hoàng vội vàng muốn lau nhưng y vẫn không quên dùng ánh mắt yếu ớt của mình gạt tay hắn ra, đau đớn cuộn tròn. Bàn tay khẽ vuốt chiếc vòng nhỏ trên tay, chỉ là một chiếc vòng gỗ được y sờ đến nhẵn bóng.
Tim hắn như bị con dao cùn cứa qua, ánh mắt bi thương nhỏ máu:"Có phải, ngươi lại nhớ đến người kia."
Trương công công giật mình lẽ nào trong lòng Thẩm công tử trong lòng có người khác, cả Tiểu Tây cũng cuống quýt bịt miệng.
Y không trả lời bàn tay cứ sờ chiếc vòng kia, người cuộn chặt lại khóc không ngừng.
Mây trời che kín sao, Tưởng Hoàng đón lấy một chiếc hoa đăng bị gió thổi méo mó ánh mắt hắn sâu thẳm, lạnh ngắt. Hắn mất hơn một tháng chuẩn bị số hoa đăng này, cứ ngỡ sẽ đổi được nụ cười của y.
Trương công công lập tức quỳ xuống: "Là nô tài vô năng không chuẩn bị cẩn thận."
"Ca ca đã không còn thích nữa..."
Trương công công hoảng hốt: "Có thể Thẩm công tử vẫn còn mệt không muốn ra ngoài thưởng thức, vừa rồi, vừa rồi... Là nô tài nhiều chuyện, hoàng thượng đêm khuya gió lạnh ngày mai còn phải thượng triều."
Hắn vẫn không nhúc nhích nhìn về phía cung điện đóng kín, cửa sổ cũng đã khép lại. Vẻ mặt lãnh đạm bỗng nhớ đến một đêm yên tĩnh mùa hạ, hắn vô tình nhìn thấy một khoảnh khắc hư ảo.
Chuyện đã rất lâu.
Giữa đêm gió nổi bốn bề trời bỗng đổ mưa rả rích, hoa đăng bị mưa thấm ướt ánh đèn tắt ngắm, rơi dưới đất.
Cảnh tượng xơ xác thê lương.
Trương công công vội nói: "Hoàng thượng, trời đã mưa rồi hay là..."
Nhìn số hoa đăng bị phá hủy, tim ông đập thình thịch sợ hãi, nơi này vắng vẻ không chỗ trú, trở về tới tẩm điện người cũng ướt sũng. Phản Tuyền hiên vẫn đóng kín cửa không tiếp khách.
Chuyện vừa rồi thật khiến người ta thót tim.
Hắn nhìn một lát nói: "Không cần dọn dẹp cây cối xung quanh, treo nhiều lồng đèn trên cây đi."
Trương công công vâng vâng dạ dạ thầm nghĩ khi treo đèn lên nơi này sẽ lung linh mờ ảo, nhìn từ xa bớt mấy phần lạnh lẽo.
***
Dung Phi chưa từng đi qua con đường Phản Tuyền này, thường ngày nàng đều ngồi kiệu đi trên đá lục lăng chống trượt tốt nhất. Con đường này vừa vắng vẻ rêu dưới chân không được ai quét dọn, càng đi càng xa, cả tiếng gió cũng nghe như khóc than.
Nha đầu Linh Chi dìu nàng cũng nhíu mày: "Con đường này bỏ hoang đã lâu hoàng thượng