Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

235: Một Kiếm Lăng Không


trước sau


“Rít!”
Một âm thanh hít khí lạnh truyền tới.

“Đây chính là hai trăm ngàn đại quân đấy, cứ như vậy thất bại?”
“Hơn một ngàn võ giả gần như bị hắn giết sạch?”
“Mấy chục ninja cấp cao cùng ra tay, vậy mà bị một kiếm của hắn chém?”
“Đây là… quái vật gì thế!!!”
Trong bộ chỉ huy sôi sùng sục.

Tất cả mọi người đều luống cuống!
Quân thần Đông Doanh Hisuke Oda ánh mắt đông cứng lại, lạnh lùng nói: “Nhanh! Nhanh! Phái máy bay đánh bom đến cho tôi, nổ chết hắn!!!”
Có người run rẩy nói: “Tướng quân, trên chiến trường còn có người của chúng ta”.

Hisuke Oda quay đầu, trong mắt đều là tia máu: “Vậy thì cùng nổ chết, Diệp Bắc Minh không chết, người của chúng ta sẽ chết nhiều hơn”.

...!
Diệp Bắc Minh tiếp tục đi về phía hành cung của Uy Hoàng.

Vù!
Bỗng nhiên.

Bầu trời xuất hiện ba mươi mấy chiếc máy bay chi3n đấu.

Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!
Đạn đại bác giống như sao băng rơi xuống phía anh.

Ầm!
Mấy đám mây hình nấm nổ tung, sát khí ngút trời.

Một luồng sóng nhiệt khủng khiếp cuồn cuộn về phía Diệp Bắc Minh.

Anh giơ tay chém ra một đường kiếm khí, bổ đôi luồng sóng nhiệt.

Bên trong phòng chỉ huy, đám người Đông Doanh ánh mắt nghiêm túc.

“Nổ! Nổ! Nổ đi! Nổ chết hắn!”
“Nổ chết hắn, nổ chết Diệp Bắc Minh!”
“Các phi công của Đông Doanh, đến thời điểm các người trung thành nhất rồi đấy!”
Những tướng lĩnh của Đông Doanh này đang điên cuồng gào thét.

Một phát đại bác khác lại nổ tung cách Diệp Bắc Minh hai mươi mấy mét.


Bùm!
Đợt khí khủng khiếp kéo Diệp Bắc Minh ra ngoài.

Anh lộn vòng trên không trung, huy động kiếm Đoạn Long, chém ra một đường kiếm khí mượn lực.

Sau khi xoay tròn, anh đứng vững trên mặt đất.

Trong lửa đạn truyền đến tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng của người Đông Doanh.

Mặt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Đám người Đông Doanh này đúng là súc sinh, ngay cả người của mình cũng không buông tha!”
Anh ngẩng đầu lên nhìn về phía bầu trời đêm.

Những chiếc máy bay chi3n đấu kia đang bay lượn trên không trung.

Đại bác tiếp tục lao xuống.

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách”.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Dùng Kinh Lôi Trảm, đánh rơi máy bay”.

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Khó lắm, cực hạn của Kinh Lôi Trảm chỉ có khoảng một trăm mét”.

“Độ cao máy bay oanh tạc tôi ít nhất cũng ba bốn trăm mét”.

“Không đạt đến phạm vi của Kinh Lôi Trảm”.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hừ lạnh: “Hừm, nhóc con, có vài thời điểm không có cơ hội thì phải tạo ra cơ hội”.

“Cậu không thể để kẻ địch của mình cho cậu cơ hội!”
“Dù là trong chiến đấu cũng vậy!”
“Nếu cậu gặp phải kẻ địch mạnh hơn cậu, cảnh giới tu vi cao hơn cậu, lại cực kỳ ổn định, không cho cậu bất kỳ cơ hội nào, lẽ nào cậu trực tiếp đầu hàng?”
“Diệp Bắc Minh im lặng trong chốc lát.

Lặng lẽ gật đầu.

“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ông nói đúng, được chỉ giáo rồi!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Nhóc con cậu cũng rất khiêm tốn”.

“Không giống một vài người cho rằng trong thiên hạ mình mạnh nhất, khăng khăng làm theo ý mình”.

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Ba người, chắc có thầy tôi rồi”.

“Chỉ cần đúng, có lợi với tôi, tôi sẽ học, điểm này không có gì sai”.

Lần này.

Đến lượt tháp Càn Khôn Trấn Ngục im lặng.

Một lúc sau.

Ông ta thở dài một tiếng: “Nếu như ban đầu hắn giống như cậu, có lẽ sẽ đi xa hơn”.

“Hắn? Ai thế?”
Diệp Bắc Minh ngây ra.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhàn nhạt nói: “Chủ đời trước của tháp Càn Khôn Trấn Ngục”.

Diệp Bắc Minh tò mò: “Ồ? Chuyện gì thế?”
“Chờ sau khi cậu đến cảnh giới đó, tôi sẽ nói với cậu”.

“Bây giờ thực lực của cậu quá thấp, biết cũng vô ích”.

Im lặng hồi lâu.

Vù!
Tiếng động cơ nổ ầm ầm truyền đến.

“Hai mươi mấy chiếc máy bay chi3n đấu lao về phía Diệp Bắc Minh!
Tiến vào trong phạm vi 200 mét!
...!
180 mét!
...!
150 mét!
...!

Chiếc máy bay chi3n đấu này tiến vào trong phạm vi 100 mét!
Hai chân Diệp Bắc Minh hơi cong lại,

làm thành động tác lò xo!
Đột nhiên dùng sức!
Soạt!
Diệp Bắc Minh nhảy lên chiếc máy bay chi3n đấu.

Keng!
Một tiếng vang thật lớn, vững vàng đứng ở phía trên.

Một kiếm chém ra!
Đoàng!
Chiếc máy bay chi3n đấu bị chém thành hai nửa, từ trên trời rơi xuống.

Bên trong phòng chỉ huy, đám người Đông Doanh nhìn thấy cảnh này.

“Nguy rồi!”
“Đáng chết!”
“Xong rồi...”
Sắc mặt mọi người biến đổi.

Giây tiếp theo.

Diệp Bắc Minh từ trên máy bay chi3n đấu nhảy lên, lăng không chém ra một kiếm.

Ầm!
Chiếc máy bay chi3n đấu nổ ầm, ánh lửa sáng chói cả bầu trời.

Keng!
Anh nhảy sang một chiếc máy bay chi3n đấu khác.

Một kiếm chém ra!
Kiếm lên, máy bay chi3n đấu rơi.

Lại nhảy lên!
...!
Cứ như vậy.

Anh giống như con vượn, lợi dụng thân pháp quỷ dị, tốc độ kinh khủng.

Còn có cả lòng gan dạ khiến người ta kinh hãi!
Con mẹ nó anh nhảy giữa hai mươi mấy chiếc máy bay chi3n đấu.

Mỗi lần nhảy lên đều chém ra một kiếm khủng khiếp!
Trong phòng chỉ huy của Đông Doanh, tất cả mọi người đều ngơ ngác!
Ngốc!
Ngây người!
Đầu óc trống rỗng!
Con… con mẹ nó còn có cách đánh này?
Ầm!
Chiếc máy bay chi3n đấu cuối cùng bị Diệp Bắc Minh đánh nổ.

Anh rơi từ trên độ cao mấy trăm mét.


“Ở độ cao bốn năm trăm mét, hắn sẽ bị ngã chết thôI!”
“Ha ha ha, Diệp Bắc Minh, đúng là cái tên ngu xuẩn!”
“Mày tưởng mình là thần tiên hả?”
“Ha ha ha ha…”
Bên trong phòng chỉ huy, một tràng cười truyền tới.

Khi tất cả mọi người đều cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ ngã chết.

Anh giống như sao băng đập về phía mặt đất.

Cách mặt đất còn khoảng 30 mét.

Diệp Bắc Minh đột nhiên cử động, kiếm Đoạn Long trong tay hướng về phía mặt đất, hung hăng chém ra một kiếm!
Vèo!
Kiếm khí mạnh mẽ nổ ầm, cuộn thành đợt khí.

Diệp Bắc Minh giảm tốc độ chậm lại.

Đồng thời anh lợi dụng lực phản lại của một kiếm này, lăn lộn trên không trung, sau đó vững vàng đứng trên mặt đất/
Bên trong phòng chỉ huy.

Im lặng.

Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Cách 500 mét có một bộ chỉ huy”.

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Thấy rồi!”
Anh vội vã đi về phía bộ chỉ huy.

Đám người trong bộ chỉ huy nhìn thấy Diệp Bắc Minh xông tới, sắc mặt đều trắng bệch.

“Đi!”
Hisuke Oda hạ lệnh.

Bọn họ vừa xoay người, còn chưa kịp lao ra khỏi cửa lớn bộ chỉ huy.

Diệp Bắc Minh đã đến.

Kiếm khí từ trên trời hạ xuống!
Dễ như bỡn!
Bộ chỉ huy trong nháy mắt bị kiếm khí cường đại xé toạc, tất cả mọi người trong nháy mắt nổ chết!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện