Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Chương 86-87


trước sau

Chương 86:


Tần Thiếu Dương ngẩng đầu lên, trong mắt đầy tơ máu: “Tôi với anh không thù không oán, sao anh lại đối xử với tôi như thế?”
Mặt Diệp Bắc Minh đầy vẻ buồn cười: “Không thù không oán?”
“Nếu đã không thù không oán, thì tại sao lại cho người tới gây chuyện với tôi?”
“Con người tôi rất dễ nói chuyện, anh dập đầu ba cái, nói lời xin lỗi rồi chuyện xem như bỏ qua”.

“Cái gì?”, ngọn lửa giận trong lòng Tần Thiếu Dương lập tức bùng lên.

Với thân phận của hắn ta mà dám bắt hắn ta phải dập đầu xin lỗi ấy hả?
Có khác gì giết chết hắn ta đâu!
“Thanh niên đó làm cái gì thế?”
“Cậu ta muốn Tần Thiếu Dương dập đầu xin lỗi ấy hả?”
“Thế có khác gì vả thẳng vào mặt ông cụ Tần, ông Tần và chiến thần Kình Thương đâu?”, một số người giàu có của Long Đô phía xa sợ tới mức không ngừng lùi về phía sau.

Nguỵ Yên Nhiên lớn tiếng gọi: “Này, rốt cuộc anh là ai thế? Đừng làm vậy!”
“Nơi này là Long Đô, là một buổi tiệc tối cực kỳ quan trọng”.

“Anh làm như thế sẽ xảy ra chuyện đó!”

Ngụy Yên Nhiên đã bị dọa sợ, đây là lần đầu tiên cô ta nói với giọng điệu cầu xin như thế: “Xem như tôi cầu xin anh được không, đừng làm bậy, chúng ta đi về trước đi”.

Ô Bách Thuận vội vàng nói: “Thanh niên, đừng làm bậy!”
Tông Sư võ đạo trong bóng tôi cũng nhận ra tình huống bên này, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện trong nhóm người đang vây xem.

Bọn họ chuẩn bị tinh thần để ra tay bất kỳ lúc nào, giết chết Diệp Bắc Minh!
Trong tình huống này, Diệp Bắc Minh là ai, có thân phận gì đều không còn quan trọng nữa!
Giết chết anh với tốc độ nhanh nhất, giữ trật tự hiện trường mới là chuyện quan trọng nhất.

Tất nhiên Diệp Bắc Minh cũng nhận ra sự bao vây của đám Tống Sư võ đạo kia, anh căn bản không thèm quan tâm, nhìn Tần Thiếu Dương, vẫn là câu nói đó: “Dập đầu, xin lỗi!”
“Nếu tôi không dập đầu xin lỗi thì sao?”
Con ngươi Tần Thiếu Dương như lưỡi kiếm sắc bèn lạnh như băng.

“Thế thì chết”, Diệp Bắc Minh phun ra ba chữ.

“Anh dám giết tôi ư?”, Tần Thiếu Dương sửng sốt, sau đó nở nụ cười.

“Thế thì cứ giết vậy”.

Diệp Bắc Minh gật đầu, một cái tát đánh thẳng xuống đỉnh đầu Tần Thiếu Dương!
“Cái gì?”
Đồng tử Tần Thiếu Dương co rụt lại, vẻ mặt đầy kinh hoàng!
“Bốp!”
Một tiếng giòn tan vang lên, đỉnh đầu Tần Thiếu Dương lập tức bị Diệp Bắc Minh đánh nát.

Đến tận lúc chết mặt hắn ta vẫn tràn ngập vẻ hoảng sợ!
Tần Thiếu Dương đến lúc chết vẫn không ngờ Diệp Bắc Minh lại dám giết mình?
Sao anh dám?
Thằng ranh này rốt cuộc là ai?
Đáng tiếc, đời này Tần Thiếu Dương không còn cơ hội để biết nữa!
“Anh Tần!”
Đám cá mè một lứa bạn Tần Thiếu Dương cũng hét lên đầy hoảng sợ.

“Anh giết Tần Thiếu Dương?”
Ngụy Yên Nhiên sợ ngây người, mặt mũi tái mét.

Cô gái sau lưng cô ta lại chạy đi xa hơn một chút!
Đám nhà giàu Long Đô cũng lùi về phía sau, chạy đến một nơi có vẻ an toàn.

Sau đó hoảng sợ nhìn về phía Diệp Bắc Minh, thanh niên này là ai vậy?
Nó… Nó dám giết Tần Thiếu Dương?
“Cậu… Cậu dám giết cậu Tần ư? Người đâu!”, Ô Bách Thuận tức sắp điên lên được.

Tần Thiếu Dương!
Con mẹ nó đó chính là Tần Thiếu Dương!
Tần Tướng Thần, Tần Vinh An, Đường Kình Thương, sẽ không ai bỏ qua cho anh!
Lửa giận của cả nhà họ Tần mà bùng lên, thì cả Long Đô này không ai có thể gánh vác nổi!
“Bắt nó lại cho tôi! Giữ một hơi tàn là được, tàn phế cũng không sao!”, Ô Bách Thuận tức giận hét lên, căm tức đến mức mặt mũi biến dạng.

Lúc này, từ bốn phương tám hướng xung quanh Diệp Bắc Minh xuất hiện bốn Tông Sư võ đạo!
Dàn trận bao vây anh!
Đồng thời, một chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cửa hội trường tiệc từ thiện.

Một người đàn ông trung niên mặc tây trang mang giày da đi từng bước trên thảm đỏ tới.

Lập tức có người báo cáo: “Ông Diệp, buổi tiệc từ thiện tối nay bị hủy bỏ rồi, bên trong đang xảy ra chuyện lớn”.

“Chuyện gì?”
Diệp Minh Viễn nhướng mày.

“Tần Thiếu Dương bị giết”.

“Cái gì?”
Dù là người có thân phận to như Diệp Minh Viễn cũng giật mình: “Anh nói cái gì? Tần Thiếu Dương? Anh có chắc là Tần Thiếu Dương không!”
“Đúng vậy”.

Người báo cáo gật đầu.

“Đi, đi xem! Ai dám to gan như thế!”, sắc mặt Diệp Minh Viễn chợt tối xuống.

Trong lòng ông ta đã sớm nhấc lên một hồi mưa to gió lớn!
Đó là Tần Thiếu Dương đấy!

Cậu ta chết rồi ư?
Mấy lão già nhà họ Tần kia chắc chắn sẽ nổi điên!
Cả Đường Kình Thương nữa!
Một trong thập đại chiến thần Long Hồn, Đường Kình Thương!
Cực kỳ yêu thương, cưng chiều Tần Thiếu Dương.

Cũng vì thân phận đó, nên Tần Thiếu Dương mới có thể hoành hành ngang dọc ở Long Đô, cũng chẳng có ai dám ý kiến!
Hôm nay, Tần Thiếu Dương lại bị giết?
“Rốt cuộc là ai giết?", Diệp Minh Viễn hết sức tò mò.

Khi ông ta vào trong hội trường, nhìn từ đằng xa!
Thì đồng tử chợt co rụt lại!
“Ông Diệp, chính là thanh niên đó”, có người chỉ vào Diệp Bắc Minh đang bị bốn Tông Sư võ đạo vây quanh xa xa.

Vẻ mặt Diệp Minh Viễn cực kỳ đặc sắc!
Kinh ngạc, ngạc nhiên, bất ngờ, kinh hãi, nặng nề!
Các loại biểu cảm chợt lướt qua trên mặt ông ta: “Sao nó lại tới Long Đô vậy? Đi!”
Diệp Minh Viễn không dừng lại dù chỉ là một giây một phút, vội vàng xoay lưng bỏ đi.

Diệp Bắc Minh không biết, cơ hội gặp được Diệp Minh Viễn của anh đã trôi qua như thế.

“Thanh niên, cậu là ai mà to gan như thế, dám giết người ở Long Đô!”
Bốn võ giả Tông Sư sải bước đi tới.

Khí thế đầy mạnh mẽ!
Trong đó có một Tông Sư lạnh giọng nói: “Cậu có biết mình đã giết chết ai không?”
“Tần Thiếu Dương, còn về nguyên nhân thì có vẻ khá là gay gắt”, Diệp Bắc Minh thản nhiên trả lời.

“Biết mà cậu vẫn giết người ta ư?”.

Chương 87:


Một vị Tông Sư khác nhướng mày lên cao: “Cậu có biết là bản thân đã gặp phải họa ngập trời rồi không!”


“Trời cũng bị cậu đâm thủng rồi!”


“Cậu làm như thế, có thể sẽ làm liên lụy đến cả cửu tộc!”


“Sư phụ của cậu là ai?"


Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Sư phụ tôi, các người không xứng được biết”.


“Cũng cứng miệng đấy nhỉ, khoảnh khắc cậu ngã xuống, không biết có còn mạnh miệng như thế nữa không!”, một Tông Sư sau lưng Diệp Bắc Minh cười lạnh.


“Ầm!”


Ông ta nhấc chân đi, như một bóng ma xuất hiện sau lưng Diệp Bắc Minh.


Giơ bàn tay to như cái quạt hương bồ tấn công sau lưng anh!




Khoảng cách này, có thể giết chết anh trong giây lát!


Ba Tông Sư khác thấy thế thì không định ra tay nữa!


“Răng rắc”.


Một tiếng giòn vang!


“Phụt!”


Tông Sư ra tay chợt phun ngụm máu tươi, vẻ mặt đầy khiếp sợ.


Diệp Bắc Minh vốn đưa lưng về phía ông ta đã xoay người lại từ lúc nào!


Một đấm tung ra!


Dừng ở lồng ngực ông ta!


Tim của Tông Sư đó đã ngừng

đập, văng ra xa như một con chó chết!


“Sao lại như thế!”


Tròng mắt của mấy Tông Sư kia đều rơi xuống hết!


Mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra!


Một đấm giết chết Tông Sư kia?


Má!


Đúng là đáng sợ quá mà!


Trong một thoáng ngắn ngủi ba Tông Sư kia ngẩn người, Diệp Bắc Minh đã chủ động ra tay, như bóng ma xuất hiện trước mặt ba người.


“Bốp bốp bốp!”


Mỗi đấm một người, tất cả đều dừng ở trái tim họ!


Tim của cả bốn Tông Sư kia trực tiếp bị đánh nát!





Lập tức chết không kịp trăn trối!


“Cậu… Cậu… Cậu… Cậu…”


Ô Bách Thuận run rẩy chỉ vào Diệp Bắc Minh, tất cả đều sợ choáng váng.


Cả người Ngụy Yên Nhiên cũng run rẩy, cơ thể của ông ta trở nên cứng đờ đứng đó, kinh hãi nhìn Diệp Bắc Minh!


Tất cả mấy ông lớn ở đó đều ngơ ngác!


Đó chính là võ giả cấp Tông Sư đấy, cứ thể bị một đấm đánh chết thế hả?


“Cậu rốt cuộc là ai?"


Ô Bách Thuận vội hỏi.


“Diệp Bắc Minh”.


Diệp Bắc Minh thản nhiên phun ra ba chữ.


“Diệp Bắc Minh?”


“Cậu chính là Diệp Bắc Minh!"


“Chính là Diệp Bắc Minh ở Giang Nam đó hả?”


Ô Bách Thuận bật thốt, giọng nói run run.


Mấy ông lớn ở Long Đô cũng lập tức nổ tung.


“Cậu ta chính là Diệp Bắc Minh?"


Chuyện ở Giang Nam đã quá ầm ĩ rồi, sao Long Đô không biết cho được?


Nhà họ Triệu là gia tộc theo đường làm quan ở Giang Nam, tuy không bằng các thế gia nhưng cũng là danh môn vọng tộc.


Lại bị Diệp Bắc Minh tiêu diệt!


Vua Giang Nam cũng chết vì Diệp Bắc Minh!


Con trai chiến thần Lăng Phong cũng bị Diệp Bắc Minh giết chết!


Đủ mọi chiến tích đáng sợ ập vào não bộ đám nhà giàu ở Long Đô!


“Anh ta chính là Diệp Bắc Minh ư?"


Ngụy Yên Nhiên đứng ngây người ở đó, thì thào tự nói.


“Bắt nó! Mau bắt nó cho tôi!", Ô Bách Thuận kịp phản ứng lại, nói to.


Tất cả những Tông Sư ẩn nấp trong tiệc từ thiện hôm đó đều lao tới, tổng cộng ba mươi mấy người.


Bao gồm quân đội đóng quân ngoài cửa hội trường cũng lao tới!


Súng vác trên vai, đạn lên nòng, tất cả đều nắm vào Diệp Bắc Minh!


“Con trai!”





Một tiếng hét đau xé nát tâm can vang lên.


Một người đàn ông trung niên vội vàng lao tới, hai mắt đỏ bừng.


Tần Vinh An.


Bố của Tần Thiếu Dương.


Tối nay ông ta cũng định tới tham gia tiệc tối, mới đi được nửa đường đã hay tin con trai mình bị giết.


Tài xế vượt hẳn mười mấy cái đèn đỏ, cuối cùng cũng đuổi tới hiện trường.


Nhìn thấy xác của Tần Thiếu Dương lẳng lặng nằm bên chân Diệp Bắc Minh, lòng Tần Vinh An như vỡ nát!


“Ông Tần…”


Ô Bách Thuận nhìn thấy Tần Vinh An như gặp được người đáng tin cậy nhất.


“Bốp!”


Tần Vinh An vung tay tát mạnh một cái, khiến Ô Bách Thuận ngã nhào xuống đất.


“Ô Bách Thuận, ông làm việc cái kiểu đó hả? Con tôi chết rồi, chuyện này ông không thể thoát khỏi liên can đâu!”, Tần Vinh An như quả bom bùng nổ.


Vợ ông ta đã qua đời từ sớm.


Cũng vì Tần Thiếu Dương được chiến thần Đường Kình Thương yêu quý nên mới ủng hộ cho nhà họ Tần!


Bây giờ Tần Thiếu Dương đã chết.


Đường Kình Thương không còn vướng bận gì nữa, thì sao mà tiếp tục ủng hộ cho nhà họ Tần?


Vì thế, Tần Vinh An không chỉ mất đi một đứa con trai, mà còn mất đi sự ủng hộ của một trong mười đại chiến thần Long Hồn!




Tổn thất đó còn khiến ông ta khó chịu hơn cả mất đi con trai.


“Ông Tần, chuyện này không liên quan gì đến tôi, là thanh niên tên Diệp Bắc Minh kia làm”, Ô Bách Thuận sắp khóc đến nơi.


“Cậu quả nhiên là Diệp Bắc Minh!"


Ở bên cạnh Tần Vinh An còn có một người đàn ông của đảo quốc Đông Doanh.


Masao Tokugawa!


Ông ta từng thấy ảnh chụp Diệp Bắc Minh.


Vừa tới đây ông ta đã cảm thấy Diệp Bắc Minh quen mắt.


Quả nhiên là anh!


“Mày chính là Diệp Bắc Minh hả?”, Tần Vinh An chợt sững người, sau đó hét lớn: “Tao không cần biết mày là ai! Giết chết nó cho tôi!”


“Ông Tần, tôi góp một tay!”


Trong mắt Masao Tokugawa đầy vẻ độc ác tàn nhẫn: “Nó phá hủy thương hội Đông Doanh của tôi, tôi vẫn chưa tính sộ với nó!”


“Hôm nay có thêm thù mới của ông Tần, cộng với thù cũ với người Đông Doanh, chúng ta tính chung!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện