Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Cô Ta Là Người Của Cậu


trước sau



Ngụy Yên Nhiên không có thời gian giải thích: “Giữa đường anh ta ngất xỉu, mau gọi bác sĩ qua”.

“Vâng”.

Mấy người cùng đưa Diệp Bắc Minh vào phòng Ngụy Yên Nhiên.

Rất nhanh bác sĩ đã đến.

Kiểm tra một hồi.

“Tiểu thư, người này không có bệnh tật gì, hơn nữa tràn đầy sức mạnh, không lẽ có tâm bệnh? Khả năng là đang ngủ, hoặc mệt quá?”, bác sĩ lắc đầu, bày tỏ không kiểm tra được.

Ngụy Yên Nhiên nhướng mày.

Ngủ?
Mệt?
Sao có thể chứ?
Tận mắt cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.

Nếu không phải bên đường có hoa cỏ đỡ, anh sẽ ngã vỡ đầu.


“Ông chắc chắn?”, Ngụy Yên Nhiên hỏi.

Bác sĩ có chút khó xử: “Thưa cô, với tư cách hành nghề chữa bệnh bao nhiêu năm, tôi đảm bảo cơ thể cậu ta quả thật không có vấn đề”.

“Tối nay không tỉnh, có lẽ sáng mai sẽ tỉnh thì sao?”
“Được rồi”.

Ngụy Yên Nhiên quay đầu, nhìn Diệp Bắc Minh nằm trên giường.

Hô hấp đều đặn, ngực phập phồng.

Cũng không giống dáng vẻ đang bệnh.

“Ông lui xuống trước đi”, Ngụy Yên Nhiên xua tay.

“Vâng”.

Bác sĩ rời khỏi phòng, những người làm khác cũng bị đuổi đi.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại hai người Ngụy Yên Nhiên và Diệp Bắc Minh.

Cô ta ngồi mép giường, cúi đầu nhìn khuôn mặt của Diệp Bắc Minh.

Mặt đẹp có hơi đỏ, hô hấp cũng dồn dập.

Theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn gò má của Diệp Bắc Minh, lẩm bẩm: “Rốt cuộc anh là ai mà có bản lĩnh lớn như vậy, khiến quốc chủ cũng phải nói chuyện vì anh?”
“Ông cụ nhà họ Tần chịu thua, nhiều năm trôi qua, lần đầu tiên tôi nhìn thấy!”
“Còn cả chiến thần Lăng Phong nhận anh làm chủ nhân?”
“Chiến thần Kình Thương bị anh đánh bại, quả đúng là chuyện khó mà tin được!”
“Sư tỷ kia của anh là ai? Một nữ chiến thần Long Hồn sao?”
Ngụy Yên Nhiên lẩm bẩm, ánh mắt nóng như lửa!
Tay ngọc nhỏ của cô ta có chút không bị khống chế.

Rơi trên khuôn mặt Diệp Bắc Minh, nhẹ nhàng sờ lên.

“Ách…”
Ngụy Yên Nhiên giống như chạm vào điện, kẹp hai chân lại.

Trong nháy mắt rụt tay lại: “Khụ… tôi… tôi không cố ý đâu, anh đừng hiểu lầm”.

“Tôi chỉ là… Ừm…”
Ngụy Yên Nhiên nói đến đây, đột nhiên dừng lại.

Cô ta có một suy nghĩ to gan!

Dù sao vẫn chưa tỉnh lại.

Cô ta lại đưa tay nhéo lỗ mũi và lỗ tai của Diệp Bắc Minh.

Sờ trên mặt anh.

Lúc này, Diệp Bắc Minh hoàn toàn có thể cảm nhận được cơ thể của mình.

Nhưng… không khống chế nổi bản thân!
Anh muốn bảo Ngụy Yên Nhiên dừng tay.

Nhưng Ngụy Yên Nhiên lại không nghe thấy.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Cô gái này xinh đẹp quá, hình như có ý với cậu?”
“Cô ta là người của cậu?”
Diệp Bắc Minh hết nói nổi: “Tình cờ gặp nhau, cơ bản không quen”.

“Không quen? Đó là người cõng cậu về đó, nếu không cậu ngất xỉu trên đường lớn, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói.

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông có thể cảm nhận được ngoại giới?”
“Thứ cậu có thể cảm nhận được thì tôi cũng có thể cảm giác được”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.

Sắc mặt Diệp Bắc Minh chấn động.

Bây giờ mình đang bị trói buộc với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!
Nếu sau này tiếp xúc với ai hoặc có bí mật gì,

không phải đều bị ông ta biết hết?
“Bây giờ tôi là chủ nhân của ông, tôi ra lệnh cho ông, trừ phi tôi mở miệng, nếu không phong tỏa tất cả cảm giác với ngoại giới”, Diệp Bắc Minh nói.

“Ầm!”
Một trận sấm từ trên trời giáng xuống, rơi trên thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục!
Mệnh lệnh của Diệp Bắc Minh vậy mà có hiệu quả!
“Quả nhiên có thể?”
Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có phần bất đắc dĩ.

Diệp Bắc Minh lại chuyển chủ đề: “Đúng rồi, vừa rồi ông nói tôi là Võ Linh, ý là gì?”
“Cảnh giới võ giả, cậu không biết?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục kỳ quái.

Diệp Bắc Minh sững sờ.

Anh suy tư thật nhanh!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có khả năng biết một bộ cấp bậc đẳng cấp hoàn toàn khác với giới võ đạo địa cầu!

“Cảnh giới võ đạo mà ông biết là gì?”, Diệp Bắc Minh vội hỏi.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Võ giả nhập môn, Thiên Địa Huyền Hoàng là bốn cấp bậc nhập môn của võ giả.

Sau đó là Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Linh, Võ Vương, Võ Hoàng”.

“Vì vậy, cảnh giới của tôi ở Võ Linh?”, Diệp Bắc Minh kinh ngạc.

Trước kia khi ở núi Côn Luân, anh cũng không xác định được cấp bậc võ đạo của mình.

Mấy vị sư phụ cũng không có nói cho anh.

Chỉ nói Diệp Bắc Minh học hành thật yêu nghiệt!
Bây giờ nhìn lại, cấp bậc võ đạo của anh mới là cảnh giới Võ Linh mà thôi?
Vậy Võ Sư tương ứng với Tông Sư?”
“Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”
“Võ Sư… tông sư võ đạo, Đại Võ Sư, Đại Tông Sư… cũng giống vậy”, Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra.

“Cô Tử Khanh, cô không thể xông vào, cô Yên Nhiên đã ngủ rồi”, ngoài nhà truyền tới giọng nói của người làm.

“Bốp bốp!”
Một tiếng giòn dã.

Người làm bị tát hai cái bạt tai!
Sau đó, một tiếng ‘bộp’ vang lên.

Cửa phòng Ngụy Yên Nhiên bị một người phụ nữ vênh váo hống hách đẩy ra.

Cô ta mặc một bộ đồ Chanel.

Thân hình chữ S, người đầy đặn.

Váy bó sát mông!
Tất màu da!
Vẽ lông mày kiểu Hồng Kong, dáng vẻ vênh váo hung hăng..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện