Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

120: Chủ Nhân - 121: Cậu Cả Kia Là Ai?


trước sau

120: Chủ Nhân


Diệp Bắc Minh nhướng mày, nhìn ra được thực lực của hai người đàn ông da trắng này là võ giả cấp Địa!
Ầm! Ầm!
Diệp Bắc Minh bước nhanh về phía trước, đạp hai người đàn ông da trắng này bay ra ngoài.

Bọn họ nằm trên mặt đất, đau đớn kêu r3n, sau khi nhìn thấy rõ người ra tay, gào lên: “F*ck!!! F*ck!!! F*ck!!!”
“Heo da vàng, mày dám đánh bọn tao?”
“Mày có biết bọn tao là ai không?”
Hai người đàn ông da trắng uống quá nhiều.

Sau khi đứng dậy, tức giận chỉ thẳng vào Diệp Bắc Minh mắng mỏ!
Diệp Bắc Minh không nhìn bọn họ, mà dìu chủ quán đứng dậy.

“Cảm ơn, cảm ơn! Anh mau đi đi, đừng chọc vào phiền toái”.

Chủ quán vội vàng cảm ơn, nhanh chóng thu dọn quầy hàng, chuẩn bị rời đi.

Anh ta rất trẻ, trông chỉ hai mươi mấy tuổi.

Đeo kính!
Lịch sự nhã nhặn.

Nhưng trên mặt lại đầy bầm tím.

Cơ thể Diệp Bắc Minh chấn động: “Hầu Tử, cậu là Hầu Tử?”
Chàng trai ngẩng đầu nhìn Diệp Bắc Minh, ngẩn ra: “Anh là… anh, anh Diệp?”

“Anh Diệp, anh không chết? Tốt quá rồi!”
“Nhà anh xảy ra chuyện, tôi còn đi tìm anh đấy, nhưng bị một số người đe dọa…”
Chàng trai tên Vương Khinh Hậu.

Bạn nối khố từ thời tiểu học, cấp hai, cấp ba!
Quan hệ của hai người rất tốt.

Có thể nói là mặc chung một cái quần lớn lên.

Bố Hầu Tử thường nói: Vương hầu tướng lĩnh chẳng phải trời sinh!
Thế là đặt cho Hầu Tử cái tên như vậy.

Diệp Bắc Minh thấy hơi kỳ lạ: “Không phải cậu thi đỗ đại học Trung Hải sao, xảy ra chuyện gì, sao lại bày quầy bán thịt nướng ở Long Đô này?”
“Anh Diệp, tôi… trợ giúp trong nhà, trợ giúp trong nhà”, Hầu Tử cười nói.

Vẻ mặt hơi chua xót, có chút xấu hổ, cũng có chút bất đắc dĩ.

Ở trước mặt anh em, anh ta không muốn nói ra quá khứ của mình!
Diệp Bắc Minh sầm mặt lại!
Thành tích của Vương Khinh Hậu rất tốt.

Thi đậu đại học Trung Hải, bây giờ cũng nên tốt nghiệp rồi.

Một sinh viên tốt nghiệp đại học Trung Hải, thế mà lại bày quầy bán đồ nướng ở ven đường? Chắc chắn đã xảy ra chuyện!
“F*ck! Heo da vàng, bọn tao đang nói chuyện với mày đấy, có nghe hay không?”.

Một người đàn ông da trắng chửi mắng vài câu, sau đó đi tới.

Người đàn ông da trắng còn lại đi theo đằng sau, hung hăng hùng hổ.

Sắc mặt Diệp Bắc Minh lạnh lẽo: “Hầu Tử, đợi lát nữa chúng ta ôn chuyện!”
“Anh Diệp, anh mau đi, những người nước ngoài này khó đối phó lắm”.

Hầu Tử thấy Diệp Bắc Minh muốn ra tay, cực kỳ sợ hãi.

Diệp Bắc Minh cười: “Ha ha ha, đây là Long Quốc đấy Hầu Tử!”
“Đây là Long Quốc…”.

Cơ thể Hầu Tử chấn động, theo bản năng giơ cao nắm đấm!
Đúng vậy!
Đây là Long Quốc!
“Heo da vàng, con mẹ nó mày đi chết đi!”.

Một người đàn ông da trắng xông lên, tung quyền đấm vào đầu Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh giơ chân đạp vào đầu gối người này.

Răng rắc!
Một tiếng vang giòn!
“A!!!”.

Người đàn ông da trắng kêu như heo bị chọc tiết, ôm đầu gối nằm trên mặt đất kêu r3n thảm thiết.

Trong nháy mắt tỉnh rượu!
“Chân của tao, f*ck! Chân của tao!”
Người đàn ông da trắng còn lại nhìn thấy đồng bạn bị đánh gãy chân, cũng tỉnh táo lại: “Người Long Quốc, võ giả?”
“Bọn tao tới tham gia đại hội quân võ, mày dám đánh bọn tao bị thương?”
Diệp Bắc Minh sầm mặt: “Nơi này là Long Quốc, mày đánh người Long Quốc ngay trên đường cái Long Quốc, đáng phải chịu trừng trị!”
Vừa dứt lời!
Diệp Bắc Minh xuất hiện trước mặt người này.

Người đàn ông da trắng này còn chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Bắc Minh giơ chân quét ngang.

Răng rắc! Răng rắc!
Hai tiếng vang giòn, hai chân biến dạng, bị vặn thành đường cong kinh khủng!
“A, f*ck…”
Người đàn ông da trắng kia đau đớn kêu r3n, chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Người Long Quốc, hãy đợi đấy, bạn của tao là cấp trên, sẽ không bỏ qua cho mày!”
Diệp Bắc Minh đi đến trước mặt người này, lại giơ chân đạp gãy ngón tay chỉ vào mình kia.

“Cho mày một phút gọi điện thoại, gọi người của mày đến đây”.

“Mày… đợi đấy…”
Dù sao cũng là võ giả cấp Địa, cố nén đau nhức kịch liệt khi bị gãy chân tay.

Dùng cánh tay còn lại lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại, nói ra tình huống và địa chỉ của mình.

“Gọi xong rồi chứ?”
Diệp Bắc Minh lạnh lùng cười một tiếng.


Đi lên trước đạp gãy nốt cánh tay cuối cùng của hắn ta!
Sau đó kéo người này giống như kéo một con chó chết đến bên cạnh đồng bạn hắn ta, rồi ném xuống đất như ném rác.

Trở lại trước quầy đồ nướng, Hầu Tử sợ ngây người, không dám tin nhìn Diệp Bắc Minh!
“Anh Diệp… anh… anh tập võ? Mạnh quá! Mạnh quá đi!”.

Hầu Tử kích động run rẩy cả người, nước mắt đảo quanh hốc mắt: “Bọn họ… ức hiếp người quá đáng!”
Diệp Bắc Minh an ủi một câu: “Được rồi, có tôi ở đây, không ai dám ức hiếp cậu”.

Hầu Tử lau nước mắt: “Dạ dạ, anh Diệp, anh trở về từ lúc nào?”
“Cậu không nghe nói chuyện ở Giang Nam?”, Diệp Bắc Minh nghi ngờ hỏi.

Hầu Tử lắc đầu: “Không… không nghe nói, Giang Nam sao vậy?”
Diệp Bắc Minh thầm cảm thán một tiếng.

Hầu Tử đã bị cuộc sống vùi dập.

Mỗi ngày bán thịt nướng, nào có thời gian nghe ngóng chuyện xảy ra ở Giang Nam?
Nơi mà bây giờ Hầu Tử đang sống chỉ là một thành phố bình thường, ngoài việc một ngày ba bữa, nuôi sống gia đình ra thì cũng không nghe được tin tức mới gì.

Diệp Bắc Minh cười một tiếng: “Không, không có gì”.

Hầu Tử đột nhiên giật mình kêu lên: “Anh Diệp, anh mau đi, mau đi!”.

121: Cậu Cả Kia Là Ai?


“Anh đánh người của Hùng Quốc thì sẽ bị bắt!”

Hầu Tử hô lớn.

Diệp Bắc Minh vỗ bả vai Hầu Tử, bảo anh ta yên tâm: “Yên tâm đi, mấy người Hùng Quốc không động nổi tôi đâu”.

Một luồng nội lực rót vào trong cơ thể Hầu Tử!

Khiến vết thương của anh ta chuyển biến tốt hơn rất nhiều.

“Thật không?”, Hầu Tử ngây người.

Diệp Bắc Minh cười nói: “Tôi lừa anh bao giờ chưa, còn có thể động được sao?”

“Nấu mấy món ăn, chúng ta uống mấy ly, chờ người của Hùng Quốc đến!”

“Được! Được! Được!”

Hầu Tử kích động gật đầu.

Nhanh chóng nấu mấy món ăn mang qua, mở thêm một bình rượu trắng.

Hai người uống rượu và thảo luận chuyện quá khứ.

Hầu Tử càng nói càng hưng phấn!

Diệp Bắc Minh hỏi: “Đúng rồi, không

phải anh thi đỗ đại học Trung Hải à, sao lại đi nướng thịt?”

Nụ cười Hầu Tử đọng lại.

Uống liền một hơi hớp rượu trắng!

Im lặng.

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Sao vậy? Có phải xảy ra chuyện không”.

“Không… không có”, ánh mắt Hầu Tử có chút né tránh.

Anh ta vì không muốn để Diệp Bắc Minh lo lắng, cưỡng ép nặn ra nụ cười: “Aiz ya, anh Diệp, đừng lo mà”.

“Sạp thịt nướng này của tôi khá ổn, muốn bày ra thì bầy”.

“Một ngày có thể kiếm được ba bốn trăm, cuộc sống tạm coi như làm ăn thuận lợi!”

“Mẹ nó! Bố anh làm việc vất vả nuôi anh đi học, mẹ anh làm trong nhà máy, một tháng kiếm được có hơn hai ngàn”, Diệp Bắc Minh không nhịn được chửi thề: “Mười mấy năm đi học anh học cái gì”.

“Sinh viên đại học Trung Hải ở đây nướng thịt? Có nhà không về?”

“Con mẹ nó anh gọi cái này là làm ăn thuận lợi?!!!”


Nếu như không phải anh em, sao có thể mắng như vậy?

“Anh Diệp…”

Hầu Tử mím môi, rất oan ức.

Nước mắt đảo vòng quanh trong hốc mắt.

Diệp Bắc Minh chìa tay, nắm bả vai Hầu Tử: “Có chuyện gì, nói, tôi làm chỗ dựa cho anh!”

“Anh Diệp!”

Hầu Tử hoàn toàn không kiềm chế nổi nữa.

Nói ra chuyện của mình.

Sau khi Hầu Tử lên đại học, thành tích xuất sắc vượt trội.

Năm thứ nhất thứ hai đại học đạt được học bổng, tiến vào hội sinh viên.

Lên năm ba đại học đã trở thành danh nhân trong trường học!

Khi đó còn yêu đương với hoa khôi của khoa, ba chữ Vương Khinh Hậu ở đại học Trung Hải cũng xem như rạng rỡ một thời.

Sau đó Hầu Tử mới biết, có một cậu cả nhà giàu theo đuổi bạn gái khi đó của anh ta!

Cậu cả đó vốn không cần mạnh, cứ thế theo đuổi!

Nhưng khi cậu cả nhà giàu đó biết được hoa khôi của khoa đồng ý Hầu Tử, làm bạn gái của anh ta thì lập tức nổi điên.

Buổi tối hôm đó hắn tìm người đánh Hầu Tử phải nhập viện.

Hầu Tử không dám nói cho gia đình, sợ bố mẹ lo lắng!

Nằm trong bệnh viện ba tháng, sau khi xuất viện, anh ta lại nhận được xử phạt của nhà trường, nói anh ta nghỉ học không lý do, muốn hủy bỏ thành tích học tập của anh ta.

Sắp lên năm tư đại học rồi, Hầu Tử nào chịu được dày vò như vậy.

Khó khăn lắm mới học bù lại chương trình,

Cậu cả đó lại đến tìm anh ta gây phiền phức, vu oan cho Hầu Tử thi cuối kỳ ăn gian.

Bạn gái của Hầu Tử cũng trong thời gian này đã nói cho Hầu Tử biết, cô ta và cậu cả kia đang chơi trò chủ tớ!

Cậu cả đó đích thân hạ lệnh muốn cô ta và Hầu Tử ở bên nhau!

Nếu không làm sao cô ta có thể để ý đến một tên nhà quê ở vùng đất nghèo xa xôi này?


Khoảnh khắc đó khiến nhận thức tình yêu của Hầu Tử sụp đổ!

Lòng như tro tàn.

Sau đó.

Hai người thường xuyên ở khắp nơi trong trường học làm nhục Hầu Tử ngay trước mặt mọi người, buộc anh ta phải quỳ xuống, dập đầu, bò bốn chi trên đất giống chó.

Hầu Tử nhẫn nhục chịu đựng chỉ là để lấy được bằng tốt nghiệp!

Nhưng ngày tốt nghiệp, nhà trường mới nói cho anh ta biết, thành tích của anh ta không hợp lệ, không có bằng tốt nghiệp.

Hơn nữa không cho anh ta cơ hội học lại!

Trực tiếp xóa bỏ học bạ của anh ta ở đại học Trung Hải.

Giờ phút này, bầu trời của Hầu Tử sụp đổ!

Anh ta cũng chỉ là một người bình thường, dựa vào thân phận sinh viên của một trường đại học nổi tiếng mới có tương lai.

Bây giờ cái gì cũng mất hết.

“Người phụ nữ đó… người phụ nữ đó! Cô ta lừa dối tình cảm của tôi, tôi thừa nhận, là tôi quá ngu xuẩn!”

“Bọn họ bảo tôi quỳ xuống, tôi cũng quỳ!”

“Bảo tôi dập đầu nhận sai, tôi cũng làm!”

“Bảo tôi không có tôn nghiêm học tiếng chó sủa, tôi cũng nhận!!!”

“Tôi chỉ là một người bình thường, Vương Khinh Hậu tôi là một người rất bình thường thôi mà, tôi muốn sống tốt hơn một chút, muốn bố mẹ mình thoải mái hơn!”

“Tại sao phải nhắm vào tôi?”

“Tại sao chứ?”

“Tôi làm gì sai?”

“Hu hu hu, anh Diệp, bọn họ… Hu hu hu, bắt nạt tôi!”

“Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì chứ?”

Hầu Tử lớn tiếng gào thét, giống như mang bao nhiêu oán hận những năm nay phát ti3t ra ngoài!

Diệp Bắc Minh nghe xong những gì Hầu Tử đã trải qua, anh kích động muốn giết người!

Anh em mình lại bị một ‘trò chơi chủ tớ’ hủy hoại?

“Cậu cả kia là ai?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện