Đây là lần thứ hai Khương Tiểu Lạc tới nhà Sở Thiếu Tự. Lần trước cũng là lúc Sở Thiếu Tự dẫn cậu về nhà công bố quan hệ, mọi chuyện kết thúc không mấy vui vẻ.
Xe ô tô mau chóng lái qua cổng nhà, Khương Tiểu Lạc căng thẳng phát run, hai tay cứ vặn vẹo không điều khiển được. Một bàn tay rộng lớn nắm lấy tay cậu, anh nhìn cậu bằng ánh mắt kiên định.
“Yên tâm, có anh đây.”
Phòng khách to như vậy, mặc dù có người nhưng vẫn rất lạnh lẽo. Sở Uyển bước tới, đôi mắt nhìn thẳng vào Sở Thiếu Tự.
“Ba đang ở phòng làm việc, em đi lên đó đi.” Nếu như bỏ qua thái độ ghét bỏ của cô đối với Khương Tiểu Lạc trước đây thì tối nay cô tỏ ra như một vị nữ chủ nhân khéo léo, hào phóng đích thực.
Sở Thiếu Tự bảo Khương Tiểu Lạc ngồi ở phòng khách chờ anh, anh sẽ xuống ngay, giữa hai ba con cũng có chút việc riêng cần tâm sự. Khương Tiểu Lạc ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trên sofa, nhìn chằm chằm vào màn hình tv đang chiếu trong phòng khách.
Sở Uyển bưng một tách trà tới, đặt trên mặt bàn thuỷ tinh, thái độ vô cùng khác thường. Bởi vì không có Sở Thiếu Tự ở bên cạnh, lẽ ra Sở Uyển có thể trở về dáng vẻ vốn có, không biết tại sao vẫn phải làm bộ làm tịch trước mặt cậu như bây giờ.
Đương nhiên, Khương Tiểu Lạc sẽ không ngây thơ tới mức cho rằng một người ghét mình tới tột cùng lại có thể thật lòng đối xử ân cần với mình.
“Cảm ơn chị.”
Khương Tiểu Lạc nhận tách trà, thổi thổi cho bớt nóng rồi mới nhấp môi.
Sở Uyển nhìn chằm chằm cậu không chớp mắt, chờ đợi phản ứng của cậu.
Nước trả trôi vào họng, Khương Tiểu Lạc nhíu mày, vươn lưỡi liếm liếm giọt nước còn vương trên khoé môi, “Trà này đắng quá.”
Sở Uyển im lặng đứng dậy, bỏ đi lên tầng.
Cậu nhếch miệng, không có ai bên cạnh nên cũng bớt câu nệ, thoải mái cầm điều khiển đổi sang kênh mình yêu thích, còn chén nước kia thì đổ xuống gốc cây cảnh bên cạnh làm phân bón.
Vừa xem tv vừa chờ, thấy Sở Thiếu Tự đi lên tầng đã khá lâu rồi, Khương Tiểu Lạc ôm bụng, bất giác nhìn về phía cầu thang.
Cậu đói rồi, khi nào mới được ăn cơm?
Đồ ăn đã được dọn sẵn lên bàn, chỉ chờ người xuất hiện. Khương Tiểu Lạc có thể ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngon. Nghe thấy tiếng bước chân, cậu khẽ liếc nhìn sau đó lập tức cúi gằm mặt xuống.
Là Sở Uyển và Tiêu Danh, nồi nào úp vung nấy, hai vợ chồng nhà này tính cách y hệt nhau. Tiêu Danh huýt sáo một tiếng, ngồi bắt chéo chân trên sofa cùng cậu, cách cậu một khoảng.
Mùi thuốc lá và rượu nồng nặc tản ra, khiến Khương Tiểu Lạc khó thở. Tiêu Danh lười nhác tựa vào ghế, ngả ngớn nói: “Ái chà, người tình bé nhỏ của Sở thiếu đến rồi.” Giọng điệu trào phúng khiến Khương Tiểu Lạc vô cùng phản cảm, còn Sở Uyển chỉ đứng một bên xem màn kịch vui này.
“Ồ? Trên cổ áo anh có dấu son môi kìa.” Khương Tiểu Lạc nói, còn chỉ rõ vào cổ hắn. Vẻ mặt Tiêu Danh thay đổi ngay lập tức, muốn giả vờ ngớ ngẩn để cho qua chuyện này.
“Anh giỏi lắm, Tiêu Danh. Vết son môi kia là do con đĩ nào để lại?”
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, đôi vợ chồng này một người thì trăng hoa, một người thì chanh chua, đanh đá, mỗi lần cãi nhau đều trở nên hùng hổ chuẩn bị đánh nhau.
Thật ra Khương Tiểu Lạc chỉ nói bừa mà thôi, nhưng kẻ giấu đầu hở đuôi sẽ càng chột dạ, làm cho người ta nghi ngờ. Khương Tiểu Lạc nghe bọn họ chửi nhau ầm ĩ, khiến không khí trong nhà trở nên căng thẳng, trong lòng cậu vui như tết.
Khi Sở Thiếu Tự và ba Sở xuống lầu, chiến tranh trong phòng khách đã kết thúc. Người chủ gia đình cho phép bắt đầu bữa tối. Khương Tiểu Lạc đứng lên, Sở Thiếu Tự tiến tới nắm chặt tay cậu, ngồi xuống cạnh nhau.
Nhìn thẳng vào ánh mắt sắc bén của ba Sở, Khương Tiểu Lạc khẽ gật đầu, nhỏ giọng chào hỏi: “Cháu chào bác.”
Người hầu đặt ly rượu vang đỏ xuống trước mặt từng người. Sở Thiếu Tự lại bảo người ta mang ly của mình và Khương Tiểu Lạc đi.
“Đổi một cốc sữa bò.”
Tiêu Danh lắc lắc ly rượu, giơ tay làm động tác cheers, lộ ra dáng vẻ nhà giàu mới nổi. “Sở thiếu không uống rượu sao? Vang năm 82.”
“Tôi còn phải lái xe.”
Dường như bữa tối ở nhà họ Sở còn chưa có cơm, xung quanh cũng không thấy đặt nồi cơm điện, Khương Tiểu Lạc nhỏ giọng nói với Sở Thiếu Tự: “Em muốn ăn cơm.”
Sở Thiếu Tự lại dặn người hầu vừa rồi đi lấy cơm.
Khương Tiểu Lạc gắp một miếng bông cải xanh, cắn cắn trong miệng, một đôi đũa giơ ra trước mặt cậu, đặt vào bát cậu một con cua to đùng.
“Nào, bé con không nên kén ăn nha.”
Hắn cười rất thân thiện, biểu hiện vô cùng khách khí. Khương Tiểu Lạc đang định lên tiếng, Sở Thiếu Tự đã gắp cua trả lại vào bát Tiêu Danh.
“Em ấy không thích ăn cua, anh tự ăn đi.”
Sở Uyển thấy vậy, nói lẩm bẩm: “Đúng là đồ đang sống trong phúc mà không biết hưởng.” Tuy giọng cô rất nhỏ, nhưng những người xung quanh vẫn có thể nghe thấy, dẫu biết vậy cô vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Cơm được bưng lên, Khương Tiểu Lạc lại gẳp bông cải xanh để ăn với cơm. Cậu đã hiểu hết rồi, bữa cơm hôm nay chính là một màn Hồng môn yến(1).
Ba Sở nhìn thấy mấy việc tranh cãi vặt vãnh của đám con trong nhà cũng không nói gì, chỉ tỏ vẻ như một người cha vô cùng hiền hoà. “Thiếu Tự, hiếm khi có dịp cả gia đình chúng ta quây quần bên nhau, tối nay con ngủ lại đây đi, ba sẽ cho người chuẩn bị phòng cho bạn con.”
Dưới gầm bàn, Khương Tiểu Lạc nhẹ nhàng dùng mũi chân cọ cọ chân Sở Thiếu Tự. Ăn một bữa cơm cũng đủ khiến cậu đứng ngồi không yên rồi, đừng nói tới chuyện ngủ ở đây một đêm.
Cũng may người yêu cậu hiểu ý, lên tiếng từ chối.
“Sớm muộn gì ba cũng sẽ giao toàn bộ công ty và cả cái nhà này cho con, cứ sống ở bên ngoài thì còn ra thể thống gì.”
Khi ba Sở nói những lời này, sắc mặt Tiêu Danh thay đổi rõ rệt, nhưng cũng chỉ là thoáng qua mà thôi, được che giấu kỹ càng ngay lập tức.
“Đúng vậy đó, Sở thiếu. Ba để cho anh giúp ba quản lý công ty, nhưng vẫn còn một số việc anh cần phải học hỏi thêm ở em.” Tiêu Danh cố ý nhấn mạnh.
Khương Tiểu Lạc im lặng ngồi một bên, bởi vì cậu không xen vào chuyện này được. Cậu biết Sở Thiếu Tự sẽ không đồng ý, chắc chắn anh sẽ nghĩ tới cảm xúc của cậu.
“Không cần.”
“Sao hả? Con còn dám tỏ thái độ đấy cho ba xem sao?”
Từ đầu tới cuối, vẻ mặt của Sở Thiếu Tự luôn rất bình thản, người ngoài nhìn vào hoàn toàn không giống như ba con đang trò chuyện mà giống hai người xa lạ hơn.
Khương Tiểu Lạc vừa nuốt một miếng đậu hũ xuống đã