Tu Thần nghệch mặt ra.
Ông lão thật sự cứ như vậy tọa hóa?Nhìn ông lão nằm trên mặt đất, Tu Thần ngồi xổm xuống dò xét hơi thở.
"Hít! "Tu Thần hít vào một hơi.
Không có nhiệt độ không có hơi thở!Cứng ngắc, lạnh băng.
"Chết thật rồi à?" Tu Thần thì thào nói, có chút thất hồn lạc phách ngồi bên cạnh.
Ba năm trước, hắn từ trên trời giáng xuống đây, rơi vào đỉnh núi Thiên Tử này, sau đó được ông lão cứu giúp, rồi bái ông làm thầy.
Theo những lời ông lão nói hắn biết được đây là một thế giới tràn ngập linh khí, nhân loại sẽ tu luyện trở thành cường giả, một hơi đi vạn dặm, nâng tay trời sụp đất nứt, mà động vật sẽ trở thành yêu biết hóa hình.
Đây là một thế giới huyễn huyền.
Lúc đó Tu Thần vô cùng hưng phấn.
Đây là mở đầu của nhân vật chính trong tiểu thuyết xuyên không mà!Nhưng hắn không chỉ không chờ được hệ thống, mà bản thân còn không thể tu luyện.
Cuối cùng hắn rút ra kết luận bản thân là do toàn thân hắn xuyên không tới đây, thân thể không giống với người của thế giới này cho nên không tu luyện được.
Trước kia Thiên Nguyên Tử luôn nói khoác bản thân lợi hại cỡ nào, nói Tu Thần là đệ tử quan môn của ông, trước hắn ông có rất nhiều rất nhiều sư huynh sư tỷ trâu bò nổ trời.
Lúc mới đầu Tu Thần vẫn rất tin, nhưng sau khi chứng kiến Thiên Nguyên Tử vì túm một con gà Xích Diễm mà bị gà mổ rớt lông mi, thì hắn không còn tin nữa.
Dựa theo thực lực từng cấp bậc tu luyện mà Thiên Nguyên Tử nói, hắn đoán Thiên Nguyên Tử nhiều lắm cũng chỉ có tu vi Luyện Thể cảnh.
Vừa không thể tu luyện vừa không có hệ thống, Tu Thần không dám đi đâu cả.
Vì thế một già một trẻ này cứ vậy mà ngây người trong miếu ba năm, lại còn thường xuyên nói tọa hóa này tọa hóa nọ, ai ngờ hôm nay thật sự ngỏm luôn trong lúc ngồi.
Trong nhất thời, trong lòng Tu Thần cũng có chút đau thương, tuy bình thường hai người luôn cãi nhau, nhưng thật sự có tồn tại tình cảm thầy trò.
Từ nay về sau một mình cô độc cả đời trên núi này, hắn sợ bản thân sẽ tự sát.
Tu Thần thở dài một tiếng, dùng vải trắng bọc lấy thi thể Thiên Nguyên Tử, đào một cái hố cạnh gốc cây liễu trước cửa miếu để chôn ông.
"Sư phụ à, vốn định lấy ao làm mộ cho ngài, nhưng ta lại không có quan tài, sợ trời mưa ngập nước khiến ngài bị ngâm mục, cho nên mới chọn một cách khác gần giống, làm một ngôi mộ bằng không nóc.
Ngài đừng tức giận.
"Tu Thần cắm bia mộ làm từ xương chân gà Xích Diễm đã khắc xong xuống trước phần mộ, giọng điệu bất đắc dĩ nói.
Sau khi vái ba vái, Tu Thần mang vẻ mặt phiền muộn, mê mang đứng lên nhìn chung quanh một vòng.
Cuộc sống sau này nên trôi qua như thế nào đây?Xuống núi sao?Sợ là sẽ chết rất thảm! Nhưng nếu không xuống núi, bản thân lại không bắt được những dã thú kia, sớm muộn gì cũng chết đói.
[Đinh! Kiểm tra đo lường cho thấy, nhân tố không ổn định đã biến mất, hệ thống kích hoạt thành công!]Đúng lúc này, một âm thanh vang lên trong đầu Tu Thần.
Tu Thần sửng sốt một chút, sau đó trợn tròn mắt lên.
Đây là âm thanh của hệ thống sao?Ta thức tỉnh hệ thống rồi sao?"Ba năm! Suốt ba năm đó! Ngươi có biết ba năm này ta trôi qua như thế nào không? Ta con mẹ nó suýt chút nữa đã dạy cho ông lão chơi tú lơ khơ rồi!" Tu Thần tức giận nói.
[Lão nhân này có chút kỳ quái, cho nên bản hệ thống vì lý do an toàn nên không lập tức kích hoạt.
] Hệ thống nói.
Tu Thần sửng sốt, nhìn phần mộ của Thiên Nguyên Tử.
Đang nói sư phụ sao?Chẳng lẽ ông ấy thật sự rất rất trâu bò sao?Không có khả năng!Cao thủ tuyệt thế sẽ bị một con gà mổ hết lông mi sao? Sẽ bị một con cự mãng ba mắt đuổi tới mức gào khóc sao?Pháo lép mà đòi nổ!Mẹ nó chứ hệ thống ngươi cẩn thận quá đáng rồi!"Vậy ngươi nhanh chóng giới thiệu ngươi là hệ thống gì đi? Có thể giúp ta tu luyện sao?" Tu Thần gấp gáp hỏi.
Chuyện