Mộc Tử Liên, em gái của Mộc Tư Hàn, là em gái của nạn nhân đã bị Thẩm Liên Đình lừa tình.
Mộc Tư Hàn là một kẻ si tình, hắn cố níu kéo khiến cho ả cảm thấy phiền phức.
Trong lúc giằng co thì bị Mạc Du Cẩn can ngăn, hai người bị tuột tay.
Ả ngã vào lòng hắn, còn Mộc Tư Hàn bị đẩy ra đường.
Trước làn xe cộ tấp nập qua lại, anh đã đứng trước mũi xe đang điên cuồng lao đến.
Trong tích tắc, người đàn ông khỏe mạnh đã ngã trên đất, máu chảy trên người của anh khiến cho người ta kinh sợ.
Thẩm Liên Đình cũng không ngoại lệ, đôi chân ả run rẩy đến mức không thể đứng vững.
Mạc Du Cẩn đã nói sẽ xử lý mọi chuyện, thế nhưng dường như người nhà của Mộc Tư Hàn không cam tâm.
“Đôi cẩu nam nữ các người, vậy mà cũng có gan làm đám cưới sao?” – Mộc Tử Liên lớn tiếng.
– “Anh tôi vẫn còn hôn mê bất tỉnh, các người ở đây ung dung tự tại muốn thành hôn?”
Ngày hôm nay cô mặc bộ đồ đen, hoàn toàn trái ngược với sắc màu có trong lễ cưới, nổi bật trước ánh nhìn của mọi người.
Thẩm Họa Minh nhìn cũng đã hiểu được đại khái, nhưng cô vẫn không biết cô gái kia đến đây với thân phận gì, phá đám cưới thì cô ta được lợi ích gì?
Nhưng mà, người đàn ông ngồi bên cạnh cô vẫn trầm lặng như vậy, hẳn là có uẩn khúc đằng sau mà hắn hiểu rất rõ.
Cô hỏi, hắn không trả lời, vậy thì cô cũng chẳng quan tâm vì nó chẳng phải là vấn đề của mình.
Chỉ là đôi mắt giận dữ ấy lại khiến cho cô cảm thấy hứng thú, tò mò.
“Mộc tiểu thư, chúng tôi đã bồi thường cho anh trai cô, cũng đến trước mặt gia đình để tạ lỗi.
Chuyện hôm đó là không thể vãn hồi.” – Mạc Du Cẩn cất tiếng, hắn cảm thấy khó chịu khi hôn lễ đã bị cắt ngang.
“Hơn nữa chúng tôi là yêu nhau thật lòng, là anh trai cô bám lấy tôi không buông.
Hà cớ gì phải đến ngăn chúng tôi có được hạnh phúc?” – Thẩm Liên Đình giả bộ đáng thương, đôi mắt chứa sự chán ghét nhưng nhanh chóng giấu đi.
“Là cô đã đeo đuổi anh tôi trước, còn hứa là sẽ làm vợ của anh ấy.
Nhưng cuối cùng, lại để cho anh ấy phát hiện ra cô và người đàn ông này có gian tình, lại còn sắp làm đám cưới nên anh ấy mới kích động như vậy.”
Càng ngày, cô càng thấy chuyện này thú vị.
Khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ dị, đôi mắt sâu thẳm như đang ẩn chứa điều bí hiểm ở đằng sau.
Hoắc Viễn Thành lần đầu tiên thấy gương mặt này của cô, trong lòng nổi lên hứng thú, không biết tiếp theo cô sẽ làm như thế nào để tạo ra bất ngờ đây?
Cô đứng dậy, từ hàng ghế khách mời tiến tới chỗ của Mộc Tử Liên, giọng nói nhẹ nhàng cất lên giữa thánh đường yên ắng.
“Không biết cô tên gì, lấy thân phận gì để đến đây nói những lời này?”
Bỗng nhiên bị ngăn cản, Mộc Tử Liên không khỏi tức giận và sốt ruột.
Cô ta không có kiên nhẫn, nắm lấy bờ vai trần của Thẩm Họa Minh, móng tay định găm vào da thịt trắng mịn của cô và đẩy ra xa thì đã bị nắm lấy cổ tay.
Bàn tay thon của Thẩm Họa Minh trước mắt mọi người chỉ là búp măng yếu đuối, chỉ có kẻ đang thực sự cảm nhận mới biết được nó mang đến sự đau đớn như thế nào.
Mộc Tử Liên vì cổ tay bị bóp chặt mà nhăn mặt, vùng vẫy, quát lớn.
“Thả tôi ra.”
“Cô nên biết đụng đến tôi thì sẽ có hậu quả gì.
Đừng có để tôi hỏi lại lần nữa, nghiêm túc trả lời: Cô là ai?” – Đôi mắt lạnh lẽo của Thẩm Họa Minh như lưỡi dao vô hình xuyên thẳng tới ánh nhìn của Mộc Tử Liên khiến cô ta run rẩy.
Mọi người chứng kiến một màn này cũng không khỏi tò mò.
Không phải chị em nhà họ Thẩm trước giờ như kẻ thù sao? Vậy sao hiện tại cô chị lại ra tay giúp đỡ?
“Tôi là Mộc Tử Liên, em gái của Mộc Tư Hàn.
Anh tôi là bị đôi cẩu nam nữ kia hãm hại, bây giờ vẫn đang hôn mê bất tỉnh.”
Thẩm Họa Minh buông tay cô ta xuống, tiến về phía Thẩm Liên Đình.
“Chuyện này là thật?”
Liễu Lạc thấy cô đang tiến về phía con gái mình, bà ta lập từ đứng dậy, chắn trước mặt cô.
Bà ta hẳn là sợ cô sẽ