Đoạt Thê

- Lộ Tẩy


trước sau

Editor – Tử Dương


***


Lời đề nghị của Bùi Tứ Trăn nghe thì có vẻ tốt lành, nhưng Đổng Từ không muốn nhận.


Đáng tiếc cô quên rằng vị đại thiếu gia này chưa bao giờ cho phép người khác cự tuyệt, người khác không nhận, kết quả cuối cùng cũng phải nhận.


Hai người ngồi trực thăng ngắm cảnh đêm Las Vegas, lúc quay lại khách sạn không lâu thì trợ lý đoàn phim gọi tới: "Cô Đổng, thành thật cảm ơn cô, nếu không có cô mọi người cũng không biết làm sao."


Đổng Từ khó hiểu: "Gì cơ?"


Thư ký cười đáp: "Còn gì ngoài chuyến bay được cô Đổng sắp xếp vào sáng mai, mọi người đã chuẩn bị xong xuôi. Không ngờ cô Đổng lại có máy bay tư nhân ở Las Vegas, đúng là thâm tàng bất lộ."


Đổng Từ đỡ trán, cười lấy lệ.


Quả nhiên Bùi Tứ Trăn không hỏi cô mà tự ý quyết định, thư ký thật biết chọn giờ thông báo, có muốn từ chối cũng không được.


Đổng Từ không thích cảm giác này, thời gian hai người bên nhau càng lâu thì những vấn đề lặt vặt mỗi lúc một nhiều, chúng khiến cô bức bối khó chịu.


Đổng Từ ngâm mình trong bồn, cầm điện thoại gọi cho tên đại thiếu gia ngoài kia, cô phải phân rõ phải trái với anh.


Kết quả còn chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia liền nói: "Đang trong phòng tắm mà gọi anh là muốn anh gội đầu cho em đúng không?"


Đổng Từ cười: "Bậy bạ."


Giọng người đàn ông chợt lạnh: "Anh bậy bạ? Năm đó là ai nói tóc quá dài, tay với không tới, muốn anh gội giùm?"


Ngoại trừ Đổng Từ, không còn ai khác.


Dù lắm khi vướng chuyện không vui, nhưng hình ảnh hạnh phúc luôn chiếm đa số trong quãng thời gian hai người bên nhau.


Một tình yêu cuồng nhiệt giữa đôi lứa yêu nhau.


Đổng Từ lắc đầu, tự dưng đi tưởng tượng mấy chuyện xa vời, cứ vui tới đâu hay tới đó: "Anh muốn giúp em không?"


"Hửm?"


"Giúp em gội đầu."


Đổng Từ cười nhẹ, giọng hóa dịu dàng, đố ai đành đoạn từ chối.


Thế là Bùi Tứ Trăn vào phòng nhưng không thay áo tắm mà đổi thành bộ vest.


Có hai thời điểm trông anh rất gợi cảm.


Một là ăn mặc thiếu vải, hai là ăn mặc kín kẽ, chỉ chừa đúng gương mặt tuấn tú và đôi tay thon dài.


Đổng Từ sửng sốt: "Anh sắp ra ngoài à?"


Bùi Tứ Trăn cởi áo khoác, xoắn tay áo, điềm nhiên nói: "Có việc cần qua Canada."


"Anh nhường máy bay cho em thì anh làm sao bây giờ?"


"Anh là hội viên của câu lạc bộ, bên đó đã thu xếp hết rồi."


Đổng Từ biết quy chế hoạt động của câu lạc bộ này: "Vậy anh nhờ câu lạc bộ sắp xếp máy bay riêng cho em là được, cần gì rườm rà."


Bùi Tứ Trăn ngồi cạnh bồn tắm, giơ tay gom lọn tóc trôi lềnh bềnh của Đổng Từ: "Bên câu lạc bộ chỉ có máy bay loại nhỏ, ít nhiều sẽ bị khí lưu trong sa mạc ảnh hưởng, hay gặp tình trạng xóc nảy, anh thì không sao, thế còn em?"


Đổng Từ câm nín.


Rõ ràng cô rất ghét bị người khác quản thúc, nhưng lại không có lý do chính đáng để ghét anh. Một người chỉ vì chút chuyện say máy bay nhỏ nhặt mà sợ cô mệt, sợ cô khó chịu, thậm chí làm gì cũng ưu tiên cho cô trước.


Trên đời này ngoại trừ Bùi Tứ Trăn chắc không có người thứ hai.


Đúng lúc điện thoại Đổng Từ đổ chuông, là tin nhắn.


Dư Tiểu Ngư: [Chị Từ đừng lo, Cố tiên sinh đã liên hệ với đội ngũ phục chế bên Hương Giang, họ sẽ tìm cách sửa lại số đồng thao bị hư trong căn lâm viên...]


Đổng Từ chưa kịp cầm thì Bùi Tứ Trăn đã nhìn lướt qua giao diện điện thoại: "Đồng thao gì?"


Đổng Từ nheo mắt nhìn từ mấu chốt trong tin nhắn, nhanh tay tắt điện thoại: "À, mấy món đồ cổ thôi."


"Tại sao hư?"


"Không giữ kĩ."


Đổng Từ trả lời cho qua tuông, nhưng Bùi Tứ Trăn không phải loại người dễ lừa: "Bao nhiêu chuyên gia phục chế đều dồn về thành phố B, bên Hương Giang kiếm đâu ra người lành nghề? Bảo trợ lý em hồi Cố Diễm Sinh đi, anh giúp em liên hệ với chuyên gia giỏi hơn."


"Không cần."


"Em nhớ đưa địa nhỉ cho Khải Văn, anh sẽ sắp xếp."


Đổng Từ không muốn Bùi Tứ Trăn biết chuyện căn nhà, ít nhất là trước khi nó được sang tên: "Không cần..."


"Ngoan."


Bùi Tứ Trăn không cho Đổng Từ từ chối, vuốt mái tóc ướt rượt của cô, hôn nhẹ lên trán: "Nghe lời, hoặc để anh tự điều tra."


Thái độ cố chấp làm da đầu đối phương tê dại.


Hối hận.


Vô cùng hối hận.


Đáng lẽ Đổng Từ không nên gọi tên đại thiếu gia này vào hầu hạ để rồi rầu rĩ không biết làm sao qua ải, nhưng không ngờ sang hôm sau đã có ải đợi trước.


*


Ngày kế, Đổng Từ và đoàn phim tranh thủ làm thủ tục đăng kí.


Nếu nói đêm trước mọi người chỉ dừng ở mức ngạc nhiên khi biết Đổng Từ ra tay hào phóng thì ngày hôm sau, khi tận mắt chứng mắt kiến chiếc máy bay riêng của Đổng Từ, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.


Tuy có rất nhiều ngôi sao nổi tiếng sở hữu máy bay riêng, nhưng máy bay thì cũng có máy này máy nọ, bay nò bay nậy, nhìn qua liền biết không cùng đẳng cấp.


"Trời mẹ ơi, đây là máy bay tư nhân ư?"


"Hình như là máy bay Boeing chuyên chở hành khách."


"Nếu đúng là máy bay tư nhân thì nên gọi chiếc hôm trước chúng ta ngồi là gì?"


Đến những người có máu mặt trong đoàn phim còn phải sửng sốt trước độ xa hoa của nó chứ nói chi ai.


Trên thực tế, lúc vừa bước vào máy bay, sự khác biệt lại càng rõ rệt hơn.


Chiếc Boeing chuyên dụng được cải tạo thành máy bay tư nhân, phần bày trí bên trong được thiết kế theo quy chuẩn của khách sạn năm sao: từ phòng tắm, phòng ngủ, phòng nghỉ đều đầy đủ mọi thứ.


Chi phí cải tạo chiếc máy bay không cần nói cũng biết.


Đây không phải thú vui mà ngôi sao nào cũng dám chơi, cho dù Đổng Từ có là đại minh tinh đi nữa thì chưa chắc đã lắm tiền đến mức này.


Khác với những người đang âm thầm suy đoán chủ nhân thật sự của chiếc máy bay, Steve chợt hỏi: "Có thật là máy bay tư nhân không?"


Vẻ mặt khó tin.


Nếu đích thị là máy bay tư nhân thì chưa chắc những con số tầm thường đã đo được độ giàu có của người sở hữu.


Đổng Từ định nói mình mượn nó từ một người bạn, nào biết đào đâu ra nguyên đoàn tiếp viên hàng không bước về phía cô.


Thái độ bọn họ vô cùng kính cẩn, cười hở tám răng, trăm miệng một lời: "Bùi phu nhân, chào buổi sáng."


Đổng Từ: "..."


Lần thứ hai trong đời Đổng Từ muốn chửi một câu 'Má nó'!


Lần đầu tiên là bảy năm trước, Bùi Tứ Trăn trói cô vào giường rồi tống cô lên máy bay, nhất quyết phải lôi từ Argentina lôi qua Mỹ cho bằng được.


Lần thứ hai chính là bây giờ, và vẫn là máy bay.


Lần đầu tiên Đổng Từ còn biết kiếm đường trốn, nhưng lần thứ hai thì đừng hòng.


Sự thật chứng minh, khi các tiếp viên vừa hô ba chữ "Bùi phu nhân", tầm mắt mọi người đều đổ hết lên người Đổng Từ.


Coi như 'Hôn nhân bí mật' không phải chuyện quá xa lạ trong giới giải trí, nhưng việc một nữ minh tinh siêu nổi tiếng như Đổng Từ đột ngột kết hôn, lại còn gả vào nhà danh gia vọng tộc...


Tuyệt đối là tin lớn!


May thay ở đây toàn đồng nghiệp chung đoàn nên rất khéo xử, bằng không Đổng Từ phải leo lên hot search ngồi mất.


Tuy mọi người không vô duyên vô cớ khai lung tung với báo chí, nhưng đôi ba câu trêu ghẹo thì không thể không nói.


"Cứ tưởng San San là thổ hào(*) của đoàn chúng ta, ai dè là cô Đổng mới đúng!" (*Phú hào địa chủ có quyền thế ở nông thôn, trong xã hội cũ.


"Còn cô gì nữa, gọi phu nhân, công nhận Đổng Từ giấu giỏi thật, rốt cuộc chuyện bắt đầu từ khi nào vậy?"


"Đúng đó, Bùi là ai?"


"Hoa kiều sao?"


"Chỉ cần ngó mắt nhìn chiếc phi cơ thôi cũng đủ biết Bùi tiên sinh thuộc top giàu nhất nhì."


Đổng Từ thở phào khi bọn họ không liên tưởng tới Bùi Tứ Trăn, cũng may nơi này là nước Mỹ, phạm vi cũng rộng hơn.


Cô không trả lời trực diện, sau một hồi 'đấu đá', mọi

người đều ngầm hiểu nên không ai gặng hỏi.


Nhưng đây chỉ mới là khởi đầu.


Đoàn phim vừa đến Los Angeles liền tổ chức các buổi họp báo ở Bắc Mỹ, Đổng Từ là diễn viên chính nên phải đi thảm đỏ.


Với sự đầu tư lớn như vậy vào các bộ phim thương mại, các siêu sao và người nổi tiếng ở Trung Quốc và nước ngoài đều tập trung đông đủ, ngoài ra sẽ có một buổi tiệc được tổ chức vào tối nay.


Tất nhiên các nhà đầu tư cũng có mặt.


Công ty điện ảnh Cố thị là một trong những nhà đầu tư lớn nhất ở đây.


Lúc Đổng Từ tham diễn(*) không có sự nhúng tay của nhà họ Cố, sau khi tham diễn càng không quan tâm, nhưng ngờ người đại diện cho nhà đầu tư lại là Cố Diễm Sinh. (*tham gia diễn xuất.)


Cố Diễm Sinh thấy Đổng Từ đầu tiên.


Đêm nay Đổng Từ xõa tóc sau gáy, mặc bộ lễ phục đuôi cá màu trắng khiết, đường cong bốc lửa, bất luận có bao nhiêu phấn hoa vàng son hay tuấn nam mỹ nữ tập hợp thì cô vẫn là đối tượng khiến người ta nhớ mãi không quên.


Cố Diễm Sinh mỉm cười tiếp đón: "Nghe nói mọi người mới từ Las Vegas về, thắng cược nhiều không?"


Đổng Từ phẩy tay: "Một lời khó nói hết."


Cố Diễm Sinh tưởng cô thua, trấn an nói: "Coi như giải trí, đừng để bụng."


"Em không để bụng."


"Thua nhiều lắm à?"


Lâu rồi Cố Diễm Sinh mới thấy Đổng Từ ảo não, anh ta nhíu mi: "Nếu em cần gì cứ nói với anh, hiện tại anh đã quay lại tập đoàn nhậm chức, tiếp quản công ty điện ảnh. Dù thế nào thì em vẫn là vợ anh, chăm sóc em cũng là lẽ thường tình."


Đổng Từ vừa nghe chữ "Vợ" liền đau đầu: "Không phải, anh đừng hiểu lầm, vận(*) cược của em chẳng những không tệ mà còn thắng một mẻ lớn." (*Vận trong vận may)


Cố Diễm Sinh cười đáp: "Thế thì tốt, đúng rồi, có đi xem kịch ở Las Vegas không?"


"Đương nhiên."


Đổng Từ và Cố Diễm Sinh có rất nhiều chủ đề để bàn luận về lĩnh vực nghệ thuật và hài kịch, xem như đền bù cho mấy lời bình thô lỗ của Bùi đại thiếu tối qua.


Nói một hồi, Cố Diễm Sinh mới sực nhớ: "Đúng rồi, nghe nói bộ phim khoa học viễn tưởng mà em thích đang chuẩn bị khởi quay, bên đầu tư là công ty của Bùi tổng, anh thấy tám chính phần nhờ mối quan hệ của hai người nên Bùi thị mới nhúng tay vào thị trường điện ảnh."


Mối quan hệ của hai người...


Mí mắt Đổng Từ giật giật, suýt tưởng mối quan hệ của cô và Bùi Tứ Trăn bị lộ tẩy, cũng may vẻ mặt Cố Diễm Sinh vẫn bình thản, nói tiếp: "Bùi tổng có lòng với em, đợt sinh nhật lần trước cũng tốn kém không ít, nào về thành phố B, vợ chồng chúng ta phải mời Bùi tổng một bữa."


Đổng Từ thật không dám tưởng tượng đến viễn cảnh 'tươi sáng' khi cô và Cố Diễm Sinh lấy thân phận vợ chồng mời ''Vợ bé'' Bùi Tứ Trăn ăn cơm.


Mặt trong cuộn trào sóng dữ nhưng mặt ngoài lại không chút gợn sóng, định lái câu chuyện sang hướng khác thì Steve đột nhiên xoay người, anh ta tò mò muốn biết chủ nhân của chiếc máy bay xa hoa kia là thần thánh phương nào, hiếu kỳ nhìn Cố Diễm Sinh.


"Ồ, vị này là..."


Cùng lúc đó, một nhà đầu tư đứng cách đó không xa chợt thấy Cố Diễm Sinh, vội bước tới: "Cố tiên sinh, đã lâu không gặp."


Nhà đầu tư là con lai sống ở Hương Giang nên quen vợ chồng Cố Diễm Sinh và Đổng Từ, anh ta cười chào.


"Hóa ra Cố thiếu phu nhân cũng ở đây, đêm nay Cố thiếu phu nhân thật rực rỡ."


Steve nghe anh ta nói tiếng Anh và lối xưng hô liền biết mình đã đoán trúng, người đàn ông này là chồng của Đổng Từ.


Nhưng lạ ở chỗ: "Ơ, không phải Bùi phu nhân sao?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện