Độc Chiếm Vợ Trước: Hàn Thiếu, Sủng Tận Trời

Lời Nói Dối Có Thiện Ý


trước sau

Tim Kỷ Hi Nguyệt đập mạnh một nhịp, sực nhớ đến chuyện của Trần Thanh, không biết là đại ma vương có biết không. Nếu cô nói với anh, có khi nào anh cảm thấy nghề phóng viên quá nguy hiểm mà không cho cô đi làm nữa không?

Đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, miệng uống mấy hớp canh, mắt lặng lẽ nhìn Triệu Húc Hàn.

Thấy sắc mặt của đại ma vương càng ngày càng đen, cô lập tức chép miệng nói: “Công việc vẫn ổn, chỉ là hôm nay xui xẻo đụng phải một tên bệnh thần kinh.”

Triệu Húc Hàn lập tức nâng mắt nhìn cô.

“Anh Hàn, nói tới mới thấy chán. Anh nói xem giữa đồng nghiệp với nhau có cần phải tuyệt tình như vậy không? Tên phó phòng của bộ phận chúng tôi vì ganh tị với năng lực làm việc mà hôm nay xém chút nữa đã đánh tôi!”

“Xém chút nữa?” Triệu Húc Hàn hiếm khi nói chuyện trong lúc ăn cơm.

“Haha, ai bảo tôi quá cơ trí chứ, không có bị thương gì, nên không nghiêm trọng.” Kỷ Hi Nguyệt không biết anh nắm được bao nhiêu, nhưng không muốn nói cô suýt nữa bị bóp chết.

Triệu Húc Hàn không nói chuyện, anh ăn chậm nhai kỹ, dáng vẻ rất tao nhã, nhưng Kỷ Hi Nguyệt càng lúc càng cảm thấy bầu không khí ngột ngạt, tự nhiên cô có cảm giác có tật giật mình.

Ngay cả ăn cơm cũng cảm thấy vô vị.

“Anh Hàn, anh không cần lo lắng cho tôi đâu. Tôi sẽ cố gắng học tốt kỹ năng tự vệ, sau này sẽ không sợ những tên điên như vậy nữa.” Kỷ Hi Nguyệt vẫn muốn thương thảo với anh một chút.

Triệu Húc Hàn vẫn không nói chuyện. Kỷ Hi Nguyệt lại toàn thân bất ổn.

“Tôi ăn no rồi. Anh Hàn, anh từ từ ăn nhé.” Kỷ Hi Nguyệt nói xong thì khẽ lau miệng đứng dậy, trong lòng nghĩ chạy là thượng sách.

Triệu Húc Hàn đột nhiên đập đôi đũa xuống bàn, làm Kỷ Hi Nguyệt sợ hãi đến tái  mặt.

Cô thấy Triệu Húc Hàn cũng đứng lên, bước thẳng tới trước mặt cô.

Kỷ Hi Nguyệt lùi người lui phía sau, dường như thấy lại dáng vẻ tức giận của đại ma vương trước đây.

“Có phải gần đây tôi chiều em quá đúng không?” Triệu Húc Hàn lạnh lùng nói, ánh mắt như gươm nhìn chằm chằm vào cô.

Kỷ Hi Nguyệt lập tức lắc đầu, gấp gáp nói: “Không, không phải vậy.”

“Không phải? Vậy lẽ nào tôi đối xử tệ với em?” Triệu Húc Hàn lại hỏi.

Kỷ Hi Nguyệt bối rối, tiết tấu này không ổn rồi. Đại ma vương đang tức giận.

Cô lại lắc
đầu nói: “Không phải, anh Hàn đối xử với tôi rất tốt, luôn luôn tốt, thật đấy.”

“Cho nên em có thể nói dối?” Triệu Húc Hàn nhướng mày.

Kỷ Hi Nguyệt nhất thời hiểu ra, xem ra bản thân xảy ra chuyện gì đều không thoát khỏi tầm  mắt của anh.

“Tôi, tôi không có nói dối. Nếu anh Hàn nhắc đến chuyện của Trần Thanh thì quả thực tôi chỉ  không muốn anh Hàn lo lắng thôi. Bởi vì tôi thật sự không sao, thật đấy! Chỉ là một lời nói dối có thiện ý thôi. Anh Hàn, mỗi ngày anh bận rộn như vậy, tôi chỉ gặp chút chuyện này sao có thể khiến anh bận tâm thêm nữa.” Kỷ Hi Nguyệt cấp tốc giải thích.

“Nói dối có thiện ý?” Triệu Húc Hàn lạnh lùng cười một tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm chiếc cổ thiên của Kỷ Hi Nguyệt, mặc dù có mái tóc dài và cổ áo che đi nhưng vẫn có thể nhìn ra trên da có mấy vết đỏ.

Kỷ Hi Nguyệt thấy anh nhìn chằm chằm vào cổ mình thì khẩn trương dùng tay phủ lên, lùi về sau mấy bước nói: “Anh Hàn, tôi thật sự không muốn để anh lo lắng. Tôi đã mang lại cho anh nhiều phiền phức lắm rồi.”

Hơi thở trên người Triệu Húc Hàn càng lạnh hơn, nhìn xoáy vào cô: “Tôi có nói là sợ phiền phức sao?”

Kỷ Hi Nguyệt thấy anh ngày càng tức giận, nếu tiếp tục như vậy, chắc chẳn bản thân sẽ gặp rắc rối.

Cô lập tức ôm lấy Triệu Húc Hàn, khóc bù lu bù loa nói: “Anh Hàn, anh đừng tức giận. Tôi, tôi chỉ là sợ anh lo lắng rồi không cho tôi làm phóng viên nữa, cho nên mới không dám nói thật. Lần sau tôi không dám nói dối nữa đâu.”

Thân thể Triệu Húc Hàn bị cô bất ngờ ôm lấy liền cứng đờ lại.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện