Độc Sủng Thành Hôn

Chương 44:


trước sau

Đào Nhiên chôn mặt lên lưng của Tưởng Mộ Thừa, nhịn không được nhỏ giọng khóc nức nở, anh ta không kinh ngạc với sự tồn tại của cô, thì ra đây là nghĩ bản thân đang nằm mơ.
“Cậu, con không chết, con còn sống, được một bác sĩ cứu sống, cậu không phải đang nằm mơ đâu.”
Ngón tay của Tưởng Mộ Thừa run run, tiếng đàn rối loạn một nhịp.
Anh ta vẫn không dám quay đầu lại, trở tay bắt lấy cánh tay của cô đang vòng qua cổ anh ta, dùng sức nắm lấy, xúc cảm chân thật, đích xác không phải nằm mơ.
Theo cánh tay của cô dịch lên, vuốt mái tóc dài của cô, bàn tay đi đến cái ót của cô, ấn đầu cô lại gần tai của anh ta.
Anh ta không phải người biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, cũng không hiểu cách biểu đạt tình cảm trong lòng mình, thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng cũng chỉ kết thành một câu, “Trở về thì tốt, sau này đừng đi nữa.”
Đào Nhiên dùng sức gật đầu, “Không đi nữa ạ, con sẽ thường xuyên đến thăm cậu và mợ.”
Tưởng Mộ Thừa nghẹn ngào, hỏi cô, “Con trở về, chị của cậu biết không?”
Nước mắt của Đào Nhiên rơi xuống, chảy dọc theo vành tai của anh ta, “Cậu ơi, đầu của con có bệnh, chỉ nhớ rõ chuyện năm 15 tuổi, những người trong nhà, con chỉ nhớ rõ cậu cùng anh ba, còn có mợ, những người khác con đều quên, con không biết cha mẹ của con là ai, trông như thế nào. Cậu, con không biết con sau khi trở về nên làm gì bây giờ.”
Dứt lời, cả căn phòng rơi vào im lặng.
Khói thuốc vẫn chưa kịp bay ra ngoài cửa, làm người khác sặc muốn rơi lệ.
Tưởng Mộ Thừa tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc của cô, không nói một lời.
Đào Nhiên cũng trầm mặc theo anh ta.
Một lúc sau, Tưởng Mộ Thừa lại nắm lấy cổ tay của cô, “Đến đây ngồi.” Nhường ghế đàn cho cô một chỗ.
Đào Nhiên vòng qua ghế đàn ngồi xuống, tầm mắt dừng trên mặt Tưởng Mộ Thừa, vẫn gương mặt như tảng băng vạn năm trong trí nhớ kia, cái gì cũng chưa thay đổi.
Cũng không đúng, thay đổi một điểm, chính là sức hấp dẫn hơn trước kia.
Tại sao thời gian luôn ưu đãi với đàn ông như vậy chứ?
Phụ nữ qua 30 tuổi sẽ dần dần đi đến đỉnh điểm tuột dốc, còn đàn ông, 40 tuổi vẫn là một đóa hoa.
Tưởng Mộ Thừa nghiêng người đối diện với cô, dùng mu bàn tay lau nước mắt cho cô, “Những người đó không nhớ rõ cũng được, nhưng nhớ kỹ, quanh năm suốt tháng cũng không qua lại bao nhiêu, nhớ bọn họ làm gì.”
“Nhưng con ngay cả cha mẹ đều không nhớ rõ...” Cô nói xong lại thở dài.
Tưởng Mộ Thừa xoa xoa cô đầu, “Không sao cả, không ai trách con đâu.” Nói lời an ủi cũng không cần nói nữa, lại ra hiệu cho cô, “Trên mặt đều là nước mắt, lát nữa trong nhà còn có người đến đây đánh bài, đi rửa mặt đi.”
“Vâng ạ.” Đào Nhiên đứng dậy rời khỏi phòng đàn.

Tưởng Mộ Thừa đi đến bên cửa sổ, sờ qua điếu thuốc và bật lửa trên cửa sổ, đây là điếu thứ 16 mà anh ta hút. Nhưng nó không giống với 15 điếu trước.
Lúc trước khi biết tin Đào Nhiên đã chết, lúc ấy anh đang đến trường đón con tan học, Mộ Thời Phong lúc ấy gọi điện thoại cho anh ta, vẫn luôn trầm mặc, chờ anh ta cũng thiếu chút nữa mất kiên nhẫn.
Sau đó Mộ Thời Phong nói: “Cậu ơi, cậu phải chuẩn bị tốt tâm lý. Đào Nhiên cô ấy...” Mộ Thời Phong chưa nói xong.
Anh ta lúc ấy liền ném điện thoại ra ngoài cửa sổ xe, cho dù cho anh ta cả đời, anh ta cũng không cách nào chuẩn bị tốt tâm lý được.
Sau đó chiếc xe cứ như vậy đụng vào chiếc xe phía trước, cũng may tốc độ xe không nhanh, thương tích cũng không nặng.
Một khoảng thời gian rất dài anh ta cũng không cách nào đối mặt với sự thật Đào Nhiên đã chết.
Những thân thích khác trong nhà, đau thương qua đi, về đến nhà vẫn là bình thường sống những ngày tháng của họ, nhưng anh ta cùng Thẩm Lăng thì không làm được như vậy.
Trước kia người cả ngày ở trước mặt bạn tung tăng nhảy nhót, đột nhiên không còn nữa.
Trống rỗng không chỉ là căn phòng cô từng ở, mà là vị trí trong lòng trước kia bị cô chiếm mười mấy năm cứ như vậy đột nhiên trống rỗng, thứ gì cũng không cách nào lấp đầy.
Đứa bé một tay bạn nuôi nấng, bạn vẫn còn sống khỏe mặt, còn cô lại không còn nữa. Loại đau đớn này giống như có người dùng dao đâm vào người của bạn, một dao lăng trì cả thể xác lẫn tinh thần.
Đau đớn đến chết, sống không bằng chết, đại khái chính là tư vị ấy.
Hút một điếu, anh ta lại đốt một điếu khác.
Điếu thuốc thứ 17.
Anh ta không biết Thẩm Lăng đã làm thế nào vượt qua 3 tháng đầu đau đớn ấy, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Lăng, trên mặt anh ta vẫn như cũ là sự thản nhiên, thỉnh thoảng còn biết nói đùa.
Thậm chí có lúc Thẩm Lăng sẽ khoe khoang, nói Nhiên Bảo lại đến trong giấc mơ của anh ta.
Anh ta ghen tị, bởi vì anh ta một lần cũng không mơ thấy Đào Nhiên. Ban ngày nhớ, buổi tối nhớ, ban đêm cũng không mơ thấy.
Tối hôm qua, Thẩm Lăng đột nhiên nổi điên, một hai bắt anh ta trang trí sân biệt thự, còn bố trí giống với Đào Nhiên năm 15 tuổi ấy.
Thẩm Lăng nói một mình Nhiên Bảo ở bên kia, bên cạnh cũng không có người thân, khẳng định không ai cùng cô đón Noel, rất cô đơn.
Sau đó bố trí xong cây thông Noel, Thẩm Lăng như là lầm bầm lầu bầu, nói linh hồn của Nhiên Bảo nói không chừng sẽ đến đây thăm nhà, rời nhà lâu như vậy, cô cũng sẽ nhớ nhà.
Nghe được lời nói ấy của Thẩm Lăng, trong lòng anh ta lại đau đớn.
Cho nên vừa rồi khi đánh đàn, nghe thấy có người gọi anh ta là cậu, anh ta không dám xoay người, cảm giác là nằm mơ, lại sợ hãi không phải nằm mơ, mà là linh hồn của cô về thăm nhà, anh ta sợ quay đầu lại sẽ quấy rầy cô.

Trong sân biệt thự truyền đến tiếng còi xe, Tưởng Mộ Thừa cúi đầu nhìn sang, tam chiếc xe đang chạy vào sân, người đánh bài đều đến rồi.
Anh ta ấn tàn thuốc lên cửa sổ, lúc quay đầu lại, Đào Nhiên đúng lúc đi vào, cô đang dùng tay kéo gọn những sợi tóc rũ xuống.
Anh ta vẫy tay với Đào Nhiên, “Lại đây, cậu chải cho con.”
Đào Nhiên cười: “Cậu, con hiện tại không phải trẻ con nữa đâu, tự con biết làm mà.”
Tưởng Mộ Thừa tiến lên vài bước, xoay người cô đưa lưng về phía anh ta, " Cho dù con 50 tuổi, ở trong mắt cậu con cũng là một đứa trẻ.”
Nói xong liền tháo dây buột tóc của cô, phòng đàn không có lược, anh ta liền dùng tay chải, búi một búi tóc sau đầu cho cô.
“Cậu, mợ chưa sinh con gái cho cậu à, tay nghề này của cậu vẫn chưa có chổ dùng nhỉ.”
Vẻ mặt của Tưởng Mộ Thừa vẫn nghiêm túc, nhưng thật ra giọng điệu ôn hòa không ít, “Mấy năm trước lúc con bảo cậu xóa ảnh chụp lúc còn bé của con, cậu đã từng nói, lỡ như nếu cậu sinh không ra con gái thì sao.”
Đào Nhiên xoay người cười hì hì ôm cánh tay anh ta đi ra ngoài, “Đọc trên báo, hiện tại đã cho sinh 2 con rồi, cậu bảo mợ sinh cho cậu thêm một đứa nữa đi ạ.”
Ấn đường của Tưởng Mộ Thừa nhíu lại, “Lỡ như vẫn là con trai thì sao?”
Đào Nhiên: “...” Thật đúng là một chút hài hước cũng không có, cô nhận ra sự hài hước của Tưởng Tiểu Tứ đều cho Thẩm Tiểu Tam cả rồi.
Không chỉ có như thế, đối với Thẩm Tiểu Tam, anh ta là diệu ngữ liên châu, ăn nói khéo léo, mà anh ta đối với người khác, vĩnh viễn đều là tiêu chuẩn trầm mặc ít lời, ngẫu nhiên chia bài, cũng có thể nghẹn chết người khác.
Đào Nhiên nghiêng mặt hỏi anh ta: “Cậu ơi, lát nữa anh ba sẽ đến đây sao?” Nhưng ngày con không ở đây, hai người vẫn ân ái như vậy sao?
Tưởng Mộ Thừa gật đầu, ‘ Ừm ’ một tiếng, lại bổ sung thêm một câu: “Đang ở dưới lầu.”
Phòng khách dưới lầu đã có 7 8 người ngồi.
Tưởng Mộ Thừa đang ở lầu 1 sắp xếp phòng đánh bài chuyên dụng, ngày thường bọn họ đều là ở phòng đánh bài giải trí, khó được hôm nay nữ chủ nhân không có ở nhà, bọn họ liền high lên, trực tiếp mang bàn mạt chược lên phòng khách.
Biết Tưởng Mộ Thừa ở trên lầu, tâm trạng nhất định cũng không tốt, sẽ không lên quấy rầy, ngồi ở phòng khách tán gẫu.
Thẩm Lăng tâm trạng cũng phiền muộn, nhìn qua cửa sổ sát đất ở phòng khách, tất cả cảnh trang trí trong sân đều thu vào đáy mắt, trong lòng nơi nào đó bị nỗi đau xâm chiếm.
Nếu kia một năm, thái độ của anh ta đủ kiên quyết, trái tim đủ tàn nhẫn, trực tiếp đưa cô đi New York, đại khái thời gian lâu rồi cô sẽ cắt đứt với Mộ Thời Phong, sẽ gặp được những người khác, nói không chừng hiện tại đã sớm ở New York kết hôn sinh con, sống những ngày tháng bình yên.
Lúc tâm trạng của anh không tốt, có thể lấy cô ra xả giận, khi nhớ cô sẽ bay sang thăm cô.
Nhưng còn bây giờ thì sao?

Nhớ nhung

gì cũng không còn nữa.
Cô cũng thật là nhẫn tâm, đi hơn nửa năm rồi, một lần cũng không đến trong giấc mơ của anh ta.
Trước kia cô cả ngày quấn quít bên cạnh anh ta, không có việc gì liền giở trò, chỉnh anh ta bó tay không còn cách nào, anh ta đều hận không thể đem cô nhét vào bồn cầu dùng nước xả đi.
Lúc ấy anh ta ban ngày nhìn thấy liền phiền, nhưng ban đêm cố tình vẫn muốn nằm mơ, cô ở trong giấc mơ của anh ta đều sẽ làm chuyện xấu, có lúc sẽ khiến cho anh ta tức giận đến mức nằm mơ cũng tỉnh giấc.
Nhưng còn bây giờ thì sao, anh ta ngày nhớ đêm mơ, cô cũng không đến nữa.
Có khi anh ta sẽ cố chấp lại buồn cười nghĩ, có phải cô đã đầu thai vào nhà người khác rồi không, trở thành em gái của người khác, mới không đến tìm anh ta.
Trái tim nơi nào đó lại bắt đầu co rút đau đớn, anh ta duỗi tay lấy gói thuốc trên bàn trà, rút một điếu ra, chưa đốt, hai ngón tay dùng sức chà sát.
Anh ta ném điếu thuốc đã xoa nát vào thùng rác, muốn lấy một cây khác, đặt ở bên miệng, muốn châm thuốc, bên cạnh có người lên tiếng ngăn cản, mang theo chút trêu chọc, “Anh ba, phòng khách này cấm hút thuốc nha, cẩn thận mợ của anh trở về sẽ tìm anh tính sổ đấy ~”
Thẩm Lăng nghe được chữ mợ, lúc đầu vẫn chưa phóng thích cảm xúc, rốt cuộc tìm được nơi phát tiết.
Tô Vận rõ ràng nhỏ tuổi hơn anh ta, nhưng này bọn rác rưởi này lại phản bội anh ta theo phe của Tưởng Mộ Thừa, cả ngày trêu chọc anh ta bắt anh ta gọi mợ Tô Vận.
Anh ta không thể nhịn được nữa, túm lấy cổ áo của người đàn ông, nhét điếu thuốc trực tiếp vào miệng anh ta, “Tôi nói cho cậu biết, tôi nhịn cậu lâu lắm rồi đấy!”
Sau khi người đàn ông tránh thoát khỏi sự khống chế của Thẩm Lăng, nhổ điếu thuốc ra, liên tục khạc vài cái, kéo cánh tay của Thẩm Lăng, còn chưa kịp tính sổ với Thẩm Lăng, trên lầu liền truyền đến một tiếng: “Không được bắt nạt anh ba của em!”
Tầm mắt mọi người đều nhìn sang.
Thẩm Lăng trố mắt nhìn cô gái đi từ cầu thang xoắn ốc chậm rãi đi xuống, cho rằng bản thân xuất hiện ảo giác. Hai tai ù ù, mọi người bên cạnh đang nói gì đó, anh ta một chữ cũng không nghe thấy.
Đào Nhiên vội chạy từ cầu thang xuống, chạy đến bên cạnh Thẩm Lăng, không nói lời nào đánh một cái chát vào người đang kéo cánh tay của Thẩm Lăng.
Những người này cô đều có ấn tượng, lúc trước anh ba đưa cô đến hội sở chơi, những người này cũng đều ở đấy. Cô có thể ở trước mặt bọn họ không biết lớn nhỏ. Vì thế giống một con thú nhỏ hung dữ, nâng cẳng tay hạ cẳng chân với họ.
Phòng khách to như vậy, trầm mặc đến đáng sợ, tất cả mọi người đều nín thở.
Không phải vì nhìn thấy người đàn ông bị đánh, mà là cô gái nữa năm trước đã chết này, sao đột nhiên liền tung tăng nhảy nhót xuất hiện ở trước mắt?
Đào Nhiên nhíu mày nói với người đàn ông: “Anh ở trong nhà của Tưởng Tiểu Tứ, vậy mà lại to gan lớn mật bắt nạt tri kỷ của anh Tư Tưởng, không muốn sống nữa đúng không?”
Lúc nãy phòng khách yên tĩnh, những người đó rốt cuộc nhịn không được, phụt một tiếng đều bật cười, rồi sau đó đều theo bản năng nhìn về phía Tưởng Mộ Thừa, gương mặt kia âm trầm lập tức như sắp đóng băng, bọn họ đều ngượng ngùng nghẹn cười.
Đào Nhiên ngồi xổm xuống bên chân của Thẩm Lăng, lắc lắc chân của anh ta, “Anh ba, không quen em sao? Em chỉ là bị nổ mạnh hôn mê, sau đó được người khác cứu sống.”
Thẩm Lăng rốt cuộc hoàn hồn, hốc mắt đỏ lên, cúi người ôm cô vào trong ngực, “Không chết thì tốt, lại có thể tiếp tục gây họa cho anh.”
Thẩm Lăng sau khi đánh mất rồi tìm lại được cũng biểu đạt không nhiều tình cảm, chỉ có thể dùng sức ôm cô.
Tựa như khi cô năm 7 tuổi, sau party sinh nhật, cô không hiểu sao đột nhiên muốn giảm cân, không bao giờ ăn cơm đàng hoàng, anh ta phê bình cô, kết quả cô bắt đầu khóc nháo, cứ khóc mãi không ngừng, khóc đến trong lòng anh ta bực bội, sau đó anh ta không thể nhịn được nữa, liền đánh vào hai bàn tay của cô.
Đại khái là xuất phát tâm lý trả thù của trẻ con, nhân lúc anh ta không chú ý, cô đã trốn vào trong tủ quần áo.

Cho rằng cô bỏ nhà ra đi, buổi tối hôm đó mãi tìm đến 12 giờ đem đều không tìm được, sau đó hết cách đã báo cảnh sát, lang thang đến rạng sáng cũng chẳng thu hoạch được gì.
Sau khi cảnh sát vào làm việc, điều tới theo dõi các con đường gần nhà bọn họ, không phát hiện bóng dáng của cô, cảnh sát nghe xong lời khai của anh ta, kiến nghị anh ta về nhà tìm lại lần nữa.
Thời điểm tìm được cô, cô đang nằm trên một đống trong quần áo trong tủ ngủ say.
Anh ta cho rằng bản thân sẽ đánh thức cô tơi bời một trận, nhưng cuối cùng chỉ là ôm cô vào trong ngực, một cục tròn tròn mềm mại, trên người còn có mùi sữa.
Lúc ấy anh ta cứ nghĩ, đứa bé này không nên là em gái của anh ta, hẳn là con gái của anh ta mới đúng, là ông trời phái xuống đối phó anh ta mà.
Đột nhiên tay anh ta bị bẻ ra sau, giọng nói của Mộ Thời Phong từ đỉnh đầu truyền đến, “Anh ba, về nhà ôm con của anh đi, mau buông vợ của em ra, cô ấy sắp bị anh ôm ngạt thở rồi kìa.”
Thẩm Lăng bất mãn liếc xéo Mộ Thời Phong.
Mộ Thời Phong kéo Đào Nhiên đứng lên, “Đi ra ngoài nào, anh có lời muốn nói với em.”
Bọn họ mới vừa ra khỏi biệt thự, phòng khách lập tức nổ tung, đều hỏi Tưởng Mộ Thừa rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Trong sân.
Mộ Thời Phong nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, “Em tiếp tục ở đây chơi đi, bác Trương đã dặn đầu bếp nấu cơm, đều là món em thích ăn đấy.”
Đào Nhiên nghe ra hàm ý trong lời nói của anh, “Anh muốn đi đâu thế?”
Mộ Thời Phong vén sợi tóc rũ của cô ra sau tai, cười nói: “Đi tìm Lâm Bách Xuyên, anh ta còn bám anh hơn em đấy, một khắc đều không rời xa anh.”
Đào Nhiên: “...”
Mộ Thời Phong cúi đầu hôn lên môi cô một cái, “Tối nay anh đến đón em về nhà, cơm chiều ăn nhiều một chút, không thể gầy nữa.”
Đào Nhiên mơ hồ cảm thấy anh tìm Lâm Bách Xuyên nhất định là chuyện lớn, dựa vào giác quan thứ sáu của cô: “Anh và Lâm Bách Xuyên muốn đi tìm Hoắc Liên phải không?”
Đáy mắt của Mộ Thời Phong xẹt qua một tia kinh ngạc, mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, “Không phải, anh cùng Lâm Bách Xuyên lúc trước đã hẹn nhau rồi, đều là chuyện làm ăn thôi. Tuy anh và anh ta là tình địch, trên phương diện tình cảm không đội trời chung, nhưng trên phương diện công việc vẫn là cộng sự ăn ý nhất.”
Đào Nhiên cúi đầu không nói, ngón tay quấn lấy góc áo của anh, không muốn để anh đi.
Mộ Thời Phong dùng sức ôm cô vào trong ngực, hôn rồi lại hôn, lưu luyến không nỡ buông ra, “Nhiều lắm 3 tiếng là có thể trở về đón em rồi. Vào đi nào.”
Đào Nhiên gật đầu, lúc anh đang xoay người rời đi, cô gọi anh, “Mộ Thời Phong.”
Mộ Thời Phong dừng bước xoay người, “Hửm?”
“Em biết Hoắc Liên sẽ không phải là một bác sĩ bình thường, lại trùng hợp cứu em đơn giản như vậy, mà anh cùng Lâm Bách Xuyên cũng nhất định đã từng có ân oán với anh ta. Nhưng mặc kệ như thế nào, anh ta đã cứu em một mạng, nếu tình huống cho phép, cô gắng đừng làm khó anh ta, được không ạ?”
Giọng nói của Mộ Thời Phong rất ôn hòa: “Được.”
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện