Đọc Tâm

Nữ


trước sau

Khi Lương Sở Uyên nói cho Lương Sở Thương là chình mình cùng Tô Yểu ở bên nhau, Lương Sở Thương nói anh ta đã sớm biết.

Ngay từ đầu khi Lương Mặc nói qua với anh ta, "Sở Uyên mang theo một cô gái đến nhà hàng ăn cơm. Họ Tô, xinh đẹp, trắng trẻo, khi Sở Uyên ăn cơm cùng cô ấy còn rất thoải mái tự nhiên."

"Sẽ dùng ngôn ngữ của người câm điếc sao?"

"Hẳn là dùng ngôn ngữ của người câm điếc, em thấy lúc bọn họ giao lưu cũng không mượn công cụ gì."

"Vậy cũng không tệ lắm, có thể sẽ có phát triển."

Lương Mặc cũng cho là như vậy, rốt cuộc bọn họ rất rõ ràng Lương Sở Uyên bài xích người khác phái như thế nào.

Sau đó Lương Sở Thương có thể xác định hai người bọn họ nói chuyện yêu đương còn phải nhờ vào công của phiên dịch đã gửi tin nhắn cho anh ta. Nói là Lương Sở Uyên đi sân bay, một cô gái đi cùng để đưa anh ra sân bay, hai người cử chỉ thân mật, lên xe liền không rời khỏi đối phương, rõ ràng là thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt.

Này ai cũng đều đã gặp qua Tô Yểu, chỉ riêng Lương Sở Thương cho tới nay còn chưa có thấy mặt của cô, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ dày đặc đối với Tô Yểu.

Anh ta trả lời: Chờ qua năm mới em mang em ấy đến gặp anh được không?

Lương Sở Uyên: Để em hỏi cô ấy trước đã.

Lương Sở Thương nhìn thấy tin nhắn này, cứng người một chút, lại bật cười, Tô Yểu này là thần thánh phương nào, nhanh như vậy đã khiến cho em trai anh ta khăng khăng một mực.

"Đang cười gì vậy?"

Hôm nay nhà cũ có khách tới, là chiến hữu của lão gia tử, Lương Sở Thương làm tiểu bối nói vài câu liền rời khỏi trà thất, một người đứng ở ban công nhìn di động cười, Lương Mặc nhìn thấy còn tưởng rằng anh đang xem cái gì buồn cười.

"Cười Sở Uyên bênh vực người mình, nhưng người kia lại không phải anh." Lương Sở Thương vẫy tay, "Lại đây."

Lương Mặc quay đầu lại nhìn nhìn, thấy không có người, cô ấy mới chậm rãi đi đến ban công, vừa đến bên người đàn ông liền bị bóp lấy eo.

"Ai, anh làm cái gì vậy, đừng để người khác nhìn thấy!"

"Không có ai đâu." Lương Sở Thương ngửi ngửi mùi hương trên cổ cô ấy, "Là nước hoa anh đưa sao?"

Lương Mặc chớp chớp mắt, "Vừa mới trộm đi phun."

"Tiểu tặc." Anh ta giữ cằm cô ấy hôn hôn, cũng không dùng bao nhiêu sức lực, nhưng khi buông tay vẫn hiện lên ba vạch đỏ, "Sao lại mềm như vậy."

"Anh mới biết sao?"

Lương Mặc liếc mắt một cái, nhạy bén nghe được có tiếng bước chân lại gần, cô ấy liền lùi ra khỏi ôm ấp của người đàn ông, sửa sửa nếp uốn trên váy, nghiêm trang nói: "Em vừa mới

gọt trái cây, anh xuống ăn đi."

Nói xong liền trở về phòng.

Lương Sở Thương lại đứng ở ban công thêm một lát, nghĩ thầm khi nào nên thẳng thắn với Lương Mặc mới tốt.

Nhưng anh ta lại rất thích nhìn bộ dáng lo lắng hãi hùng của cô ấy.

Rốt cuộc cũng là thói hư tật xấu của đàn ông, luôn cảm thấy vụng trộm có vẻ thích thú hơn.

*

Bởi vì Mộc Vi thúc giục, Lương Sở Uyên liền đưa Tô Yểu về nhà sớm.

"Chờ buổi chiều em sẽ tìm cớ ra ngoài gặp anh, chúng ta đi ăn bát bảo chung."

Lương Sở Uyên gật gật đầu, giúp cô tháo dây an toàn, [anh ở khách sạn chờ em.]

Tô Yểu chủ động dựa lại gần hôn anh một cái, "Có thể đi ra bến tàu ngắm cảnh, em thấy rất nhiều người qua đó vẽ phong cảnh."

Lương Sở Uyên hôn lại cô, cũng không nói có đi hay không, liền thay cô mở cửa xe, [lúc nào đi nhắn tin cho anh.]

Tô Yểu đáp ứng giòn giã: "Được!"

Nhìn theo Tô Yểu đi vào tiểu khu, Lương Sở Uyên mở hướng dẫn, lái xe về khách sạn, anh còn có một cuộc gọi video, đã hẹn thời gian, không thể chậm trễ.

Tô Yểu ra khỏi thang máy, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tô Nguyên đang đứng trên ghế dán câu đối xuân, cô bị hoảng sợ, nhanh chóng đi qua đỡ lưng ghế, "Mẹ con đâu?"

"Đã về rồi?" Tô Nguyên so sánh độ cao câu đối xuân hai bên, "Mau nhìn xem đã cân chưa?"

"Bên trái cao lên một chút...Rồi rồi, lại lui xuống dưới một chút...Được rồi, cân rồi ba."

Dán xong câu đối, Tô Nguyên lưu loát mà nhảy xuống khỏi ghế dựa, mới trả lời câu hỏi đầu tiên của Tô Yểu: "Nước đang mở, chắc mẹ con đi xem rồi."

"Dạ." Tô Yểu khom lưng cởi giày.

Tô Nguyên nhìn đỉnh đầu cô, hỏi: "Tối hôm qua con đi nhà bạn học sơ trung ôn chuyện, là bạn nào vậy?"

"...Ba không biết đâu." Tô Yểu có chút chột dạ.

Tô Nguyên hỏi cái này cũng không có ý gì khác, "Nếu là nam, lại độc thân con liền thử xem. Đã từng là bạn học sẽ tiện hơn chút, đỡ để mẹ con nhọc lòng."

Hóa ra là ở chỗ này chờ cô. . ngôn tình tổng tài

"Là nữ." Tô Yểu an tâm, mặt không đổi sắc, "Nếu là nam con còn có thể ở qua đêm sao?"

Tô Nguyên phản ứng lại, cười một tiếng, "Đúng nha, ba quên mất."

"Aida--"

Lúc này trong phòng đột nhiên truyền ra một tiếng thét kinh hãi, hai cha con ở cửa hai mặt nhìn nhau, cơ hồ là hai người đồng thời vọt vào trong nhà.

Mộc Vi bị ngã.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện